Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 48

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 48

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-48

CHƯƠNG 48.

Thang Kha buồn bực, cái tên Hoa Thì kia tại sao lại gọi điện quấy rối mình chứ?

Suy nghĩ hồi lâu, Thang Kha phân tích, kín đáo cho ra một kết luận đáng tin cậy: Tên thô lỗ kia nhất định là đang say khướt.

Về phần Hoa Thì, đúng là uống rượu, nhưng không đến mức điên. Bởi vì, Hoa Thì muốn phát rồ cũng không cần uống rượu.

Thang Kha tăng ca đến hai giờ sáng, phát hiện bên ngoài có người loảng xà loảng xoảng nện cửa, sợ hết hồn: Giờ này ai nện cửa? Chẳng lẽ là trộm?

Thế là, Thang Kha ôm bình chữa cháy, khom lưng nhón chân, giống như tặc bắt tặc.

Thang Kha ló đầu vừa nhìn, đã thấy ngoài cửa một tên tiểu bạch kiểm, âu phục cách tân, đi giày da, trên tay đeo một chuỗi vòng kim cương lấp lánh lấp lánh, không hề đau lòng mà cầm một chiếc ô thủ công đắt tiền loảng xoảng loảng xoảng nên lên cánh cửa.

Thang Kha nhíu mày, cảm thấy người này nhất định là say khướt. Hắn cũng không muốn mở cửa dây dưa cùng một omega đang say khướt, sẽ tổn hại thanh danh Thang Kha hắn a!

Nhưng là, đã hơn nửa đêm, để Hoa Thì ở chỗ này đập cửa cũng không được.

Vì vậy, Thang Kha cầm điện thoại, gọi lại cho cái số điện thoại quấy rối hắn ban nãy.

Một giây sau, điện thoại trong túi Hoa Thì reo. Hoa Thì không đập cửa nữa, cầm điện thoại lên: “Này?”

Thang Kha nói: “Cậu uống rượu?”

“Đúng vậy.” Hoa Thì nói.

Thang Kha nói: “Cậu đừng đập cửa nữa, cẩn thận tôi báo cảnh sát.”

Hoa Thì nói: “Tôi còn muốn báo cảnh sát anh mê gian tôi đây!”

“Cậu đừng ngậm máu phun người, bôi nhọ danh dự!” Thang Kha nghiêm nghị nói.

Con ngươi Hoa Thì xoay một cái, nói: “Anh ở công ty, đúng không?”

Thang Kha sách một tiếng, chỉ nói: “Cậu vào bằng cách nào?”

Hoa Thì nói: “Anh không cần quan tâm. Mở cửa ra, tôi và anh nói chuyện hai năm rõ mười. Nếu không, hôm nay ai cũng đừng mong giữ lại danh dự!”

Thang Kha cảm thấy chính mình “tú tài gặp binh*”, đành phải mở cửa.

(*) Tú tài gặp binh: ý nói gặp địch mà không thể chống trả được [:))]

Hoa Thì lập tức chạy vào, nhìn tới chiếc ô được chế tác thủ công từ Anh quốc đã gãy, bất giác cau mày: “Thứ đồ chơi này mắc như vậy mà không dùng được chút nào hết!”

Thang Kha nói: “Thiếu gia, ngài đừng trêu đùa tôi. Có chuyện gì ngài mau nói đi.”

Hoa Thì cầm ô đi mưa tựa như hiệp sĩ cầm kiếm, hung hăng chỉ vào Thang Kha: “Có phải là anh làm tôi không!”

Thang Kha nhìn cán dù, câu “Ngài có bị bệnh không” đến bên mép lại nuốt xuống, thay đổi ngữ khí: “Thiếu gia, ngài hiểu lầm. Tôi không có.”

Hoa Thì nói: “Ngày đó tôi say rượu, là anh đưa tôi đi phòng nghỉ?”

“Là tôi.” Thang Kha đáp.

Hoa Thì còn nói: “Vậy tại sao sau khi tôi tỉnh lại khắp nơi đều bừa bộn?”

“Tôi không biết.” Thang Kha đáp, “Thiếu gia, sau khi tôi đem ngài vào phòng liền rời đi. Không tin ngài có thể gọi điện cho quản lý nhà hàng, từ khi tôi đưa ngài vào phòng tới khi rời đi chỉ mấy phút.”

Hoa Thì nói: “Không chừng chính ngươi tương đối nhanh?”

“…” Thang Kha chậm rãi nói, “Tôi còn là xử nam.”

Miệng Hoa Thì mở thành một chữ O lớn.

Thang Kha thành khẩn nhìn Hoa Thì: “Thật sự.”

Hoa Thì bỏ ô xuống, đập trên đất một cái, trợn mắt đánh giá Thang Kha từ trên xuống dưới: “Anh có bệnh khó nói sao?”

Thang Kha đáp: “Không, không. Cảm ơn ngài quan tâm. Thân thể tôi rất tốt.” Nói rồi Thang Kha chỉ vào cửa: “Không có chuyện gì nữa thì tôi không tiễn ha. Mời ngài.”

Hoa Thì mơ mơ màng màng rời khỏi công ty của Khuất Kinh, càng nghĩ càng thấy không đúng, liền gọi điện cho Du Chiêu: “Thang Kha nói không phải hắn.”

Du Chiêu nhận điện thoại: “Thang Kha làm người rất chính trực. Tớ cảm thấy hắn sẽ không làm chuyện như vậy đâu?”

Hoa Thì tỉ mỉ suy nghĩ một chút, vẫn không thể nhớ ra được đã xảy ra chuyện gì: “Lẽ nào tớ say rồi chính mình phát tình với mình, sau đó phát tình tới cả giường đều..?”

“Người khác tớ không dám nói.” Du Chiêu đáp, “Nhưng sự tình như vậy, cậu khẳng định có thể làm được.”

Hoa Thì suy nghĩ hồi lâu, liền nói: “Vậy là tớ đổ oan cho Thang Kha. Hắn vẫn là một tên xử nam, trời ạ.”

Du Chiêu bất đắc dĩ: “Tớ cũng phục cậu rồi. Vào lúc này vẫn còn thương hại chúng sinh, cậu thật là có tâm địa bồ tát.”

“Chà, không nói nữa.” Hoa Thì bỏ qua nghi hoặc trong lòng, cúp điện thoại, đi vào trong quán rượu, chuẩn bị gọi một ly Bloody Mary phấn chấn lòng người, lại nhìn thấy một nam nhân tỏa sáng lập lòe đi tới, cười với hắn: “Nhanh như vậy đã quên mất tôi?”

“?” Hoa Thì suy nghĩ một chút, “Tôi nhớ, anh là Cao Bá Hoa mà!”

Cao Bá Hoa cũng hơi kinh ngạc: “Cậu quen biết tôi?”

“Anh không biết tôi quen anh?” Hoa Thì cũng bối rối, “Vậy anh nói chuyện với tôi làm gì?”

Cao Bá Hoa nhất thời không đáp lại.

Hoa Thì vung vung tay: “Không sao, gặp mặt chính là có duyên. Hữu duyên chính là bằng hữu. Đến, chúng ta cạn một chén.”

Vì vậy, Hoa Thì liền cùng Cao Bá Hoa uống rượu.

Mà một đêm đẹp như thế, Khuất Kinh cùng Du Chiêu cũng ở nhà uống rượu, thảo luận một chút đề tài tuần trăng mật. Du Chiêu nghe Khuất Kinh muốn đi hưởng tuần trăng mật, liền nói: “Tuần trăng mật, cũng không tồi.”

Kì thực, Du Chiêu đối với tuần trăng mật không có ý tưởng gì, chỉ là biết khen ngợi “sếp” một cách sắc bén luôn có lợi không hại.

Nói nói, Du Chiêu lại chuyển đề tài: “Chính là không biết anh có thể tranh thủ thời gian hay không.”

“Có thể a.” Khuất Kinh nói, “Anh đương nhiên có thể. Đã để Thang Kha bắt đầu xử lý rồi.”

Du Chiêu lại hỏi: “Vậy chúng ta đi tuần trăng mật ở đâu?”

Khuất Kinh nói: “Anh còn chưa nghĩ ra, cho nên mới hỏi em có chỗ nào đặc biệt muốn đến không a!”

Du Chiêu nghĩ kĩ, lại nói: “Em không biết.”

Nói rồi Du Chiêu lại phát hiện chính mình lại dám nói “không biết” với “sếp”, đây tuyệt đối là điều không thể được. Vì vậy y hoảng loạn, vội vã bổ sung: “Bởi vì còn chưa nghĩ tới vấn đề này. Nhưng anh cho em chút thời gian, ngày mai em có thể cho anh một vài kế hoạch.”

Khuất Kinh cảm thấy ngữ khí Du Chiêu nói chuyện cùng hắn có chút quái quái, lại không nói rõ được quái chỗ nào, chỉ cười: “Không cần vội vã như vậy! Từ từ suy nghĩ cũng được. Mà nói tới kế hoạch, vẫn giao cho đại lý du lịch đi. Anh đã nói Thang Kha tìm vài đại lý du lịch tư nhân đặt vé rồi, nếu em rảnh có thể cùng đi, đưa yêu cầu, xem bên nào tốt liền đặt bên đó, được không?”

Du Chiêu gật đầu: “Được, chồng. Không thành vấn đề, chồng. Ngày mai em sẽ đi xem, chồng.”

Khuất Kinh cảm thấy cái giọng này rất kì quái, nhưng không nói ra được. Hắn suy nghĩ một trận, liền nói: “Tại sao muốn lặp lại từ chồng nhiều như vậy?”

Du Chiêu trả lời: “Không phải anh bảo em gọi anh là chồng sao?”

“Không sai…” Khuất Kinh sờ sờ cằm, nhất thời không nghĩ được đến cùng xảy ra vấn đề ở đâu, lại uống rượu nên có chút buồn ngủ, liền bỏ qua vấn đề này, ôm Du Chiêu: “Được, vợ. Vợ ngoan, đi ngủ đi, vợ ơi…”

Học Du Chiêu gọi một tràng “vợ”, Khuất Kinh cảm thấy thú vị, chính hắn tự vui vẻ.

Du Chiêu biệt nữu, lại bị Khuất Kinh dâm tà hỏi: “Là như thế này sao, vợ?… Là nơi này à, vợ?… Cường độ như thế này có thể không, vợ?… Vợ, ngoan… Không thành vấn đề, vợ…”

Cứ như vậy giằng co một đêm, Khuất Kinh ngược lại cảm thấy chơi vui cực kì. Mà Du Chiêu đoán chừng mấy ngày cũng không dám gọi hắn “chồng”, chỉ sợ lại gợi lên hứng thú của Khuất Kinh.

Hết chương 48.

Editor: Tùy Tiện

Chương 47

chương 49

Click to rate this post!
[Total: 8 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment