Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 47

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 47

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-47

CHƯƠNG 47.

Thang Kha nửa đêm nhận điện thoại, bị Khuất Kinh mưa rền gió cuốn mắng một trận, đành phải trả lời một câu: “Sếp, vợ ngài ở bên cạnh đi?”

“…” Khuất Kinh đứng hình, nửa ngày sau mới đáp, “Nói chung, cậu xem rồi làm!”

Du Chiêu nhòn Khuất Kinh nổi giận liên khuyên bảo: “Thôi, thôi, cần gì phải thế?”

“Đúng vậy, không đáng.” Vì thế, Khuất Kinh liền cầm tài liệu lên cho Du Chiêu xem, “Mấy ngày nay em rảnh rỗi, xem một chút đi.”

“Được.” Du Chiêu nhận lấy tư liệu, mỉm cười gật đầu, “Cảm ơn chồng.”

Khuất Kinh nghe Du Chiêu gọi “chồng”, cảm thấy đặc biệt thoải mái, không hề hay biết này với giọng điệu “Cảm ơn sếp” của Du Chiêu không hề khác biệt.

Đối với Du Chiêu mà nói, Khuất Kinh không còn là “khách hàng”, mà là “sếp” của y, có thể nói địa vị cao cả!

Khuất Kinh nếu đã phân phó Du Chiêu tìm một công ty, Du Chiêu liền làm.

Vô hình trung, việc này cũng cho Du Chiêu cảm giác “an ổn”.

Mấy ngày nay nhàn hạ Du Chiêu hoàn toàn không có cách nào cảm thấy an nhàn, ngược lại là được “sếp” giao “nhiệm vụ” mới khiến tâm tình của y trở nên chân thật cùng an ổn.

Y coi việc này trở thành nhiệm vụ công tác, sau khi lấy tài liệu thì lập tức ghi chú, chỉnh lý, lưu trữ, cẩn thận tỉ mỉ. Rõ ràng là một việc hao tâm tổn sức, lại khiến Du Chiêu tìm lại cảm giác vững vàng. Giống nhu một tay thợ lão luyện vùi đầu gian khổ ba mươi năm, nghỉ ngơi ba ngày liền không nhịn được mà cầm búa gõ gõ đập đập gỗ trong nhà.

Mấy ngày nay Du Chiêu phân tích, tổng hợp, suy tính các loại nhân tố, còn mang theo Tiểu Thích cùng Davi đi khảo sát thực tế mấy công ty này, tỉ mỉ ghi chép, cả nhóm cùng thảo luận ý kiến, cuối cùng quyết định mua một công ty truyền thông “Tiểu thiện công một”.

Nhưng Du Chiêu cảm thấy chỉ mình y cân nhắc thì không được. Y đã cam kết mang theo “thân binh” của mình ở Du thị. Vì vậy y tìm nhóm người thân tín của mình ở Du thị, hẹn mọi người buổi trưa ra ngoài ăn cơm.

Mọi người đều biết bữa cơm này có ý nghĩa gì, ngồi xuống nhìn Du Chiêu, chờ y lên tiếng. Du Chiêu chỉ nói: “Kì thực… Chuyện tôi từ chức mọi người đều biết. Tôi sẽ không tiếp tục công tác trong lĩnh vực này nữa.”

Câu này nói xong, tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc, ai cũng không nghĩ tới Du Chiêu đột nhiên dự định đổi nghề.

Tiểu Thích cũng rất kinh ngạc, nhưng hắn là “người trung thành số một” của Du Chiêu, đương nhiên phải bày ra bộ dáng khẳng khái, nói: “Chiêu tổng làm gì, tôi làm đó. Chiêu tổng làm nông, tôi liền đi chăm lợn!”

Lời này nói ra không khí cũng thả lỏng một ít, tất cả mọi người cùng ha ha cười lên.

Du Chiêu cũng cười nói: “Tôi ngược lại cũng không có ý định làm nông. Chỉ là, nếu để mọi người cùng đổi nghề với tôi, khả năng sẽ lãng phí kinh nghiệm cùng quan hệ mọi người tích lũy trong nghề.”

Điểm này không giả, trước kia khi Du Chiêu tìm mọi người nói chuyện, tất cả mọi người đều nhất trí đi cùng y. Nhưng biết Du Chiêu muốn đổi nghề, đại đa số người sẽ cân nhắc một chút.

Du Chiêu tự nhiên cũng hiểu, liền tung khối “gạch” thứ hai: “Không chỉ như vậy, tôi dự định xây dựng sự nghiệp từ con số không. Quá trình này khả năng cũng tương đối gian khổ.”

Không chỉ đổi nghề, còn tay trắng lập nghiệp?

Tất cả mọi người có chút do dự.

Du Chiêu cười cười, nói: “Nếu như để mọi người cùng tôi chịu khổ, tôi cũng không dễ chịu. Rốt cuộc vẫn là ban đầu tôi không nói rõ ràng với mọi người.”

Một số người quả thật trong lòng có chút oán giận.

Du Chiêu còn nói: “Nếu như mọi người muốn tìm kiếm con đường phát triển khác, tôi cũng rất hiểu.”

Davi lại hỏi: “Tôi làm kinh doanh, kì thực chỗ nào cũng đều giống nhau. Chỉ là muốn biết, Chiêu tổng dự định chuyển nghề nào?”

Du Chiêu đáp: “PR. Chính là quan hệ truyền thông.”

Nghe đến làm quan hệ xã hội, truyền thông, nhiều người không vui. Nghề truyền thông này, công ty lớn đều không có gì tốt, huống chi là gây dựng sự nghiệp từ công ty nhỏ?

Davi lại cười: “Tôi thấy khá ổn, đây thực sự là ngành nghề có tiềm lực rất lớn.”

Du Chiêu hướng Davi khẽ mỉm cười, ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua mỗi người. Mọi người đều mang vẻ mặt nghi ngờ. Du Chiêu ôn hòa cười nói: “Nói chung mọi người có thể tiếp tục ở lại Du thị làm việc, hoặc là tìm kiếm cơ hội mới. Dù thế nào, tôi đều ghi nhớ mọi người đã từng trợ giúp tôi như thế nào. Chúng ta mãi mãi là một đội!”

Lời khách sáo nói xong, chính là lúc nâng chén.

Mọi người ăn xong bữa trưa, giả bộ không có gì quay về công ty. Thời điểm trà chiều, mấy người tụ tập một chỗ bí mật tán gẫu: “Anh nói làm sao bây giờ? Đi làm PR? Đang yên đang lành tại sao muốn làm PR? Nói ra cũng không tiện nghe a.”

“Còn không phải sao? Hơn nữa tiền cũng không nhiều…”

“Cái tên Tiểu Thích nịnh nọt kia đoán chừng nhất định sẽ đi cùng Du Chiêu, không biết Bích Thúy Ti cùng Davi như thế nào?”

Bích Thúy Ti cùng Davi là hai cao thủ trong đội, mọi người kì thực đều đang xem lựa chọn của bọn họ. Lúc này, Bích Thúy Ti cùng Davi đang trong phòng kín thảo luận vấn đề này.

Bích Thúy Ti: “Ở trong nước, kì thực nghề PR này còn chưa phát triển. Công ty lớn lợi nhuận một năm cũng chỉ có mấy trăm triệu đã xem là đầu rồng trong giới. Anh suy nghĩ kĩ một chút, Chiêu tổng mở công ty nhỏ như vậy… Kinh phí một năm một trăm triệu cũng coi như có chút thể diện. Nhưng chúng ta đây, ở trong công ty lớn lương một năm cũng là số này.”

Davi gật đầu, nói: “Cậu nghĩ như vậy rất đúng.”

Bích Thúy Ti nhíu mày: “Nhưng anh không nghĩ như vậy, đúng không?”

“Ai, đúng vậy.” Davi nói, “Cậu có thể tính ra con số này, lẽ nào Chiêu tổng không tính được? Tôi cảm thấy ngài ấy có suy tính của chính mình.”

Bích Thúy Ti lại cười lạnh: “Tôi cảm thấy anh đối với ngài ấy có một loại sùng bái mù quáng.”

Davi cười nhún nhún vai, nghịch bật lửa trong tay: “Tôi sẽ đi cùng ngài ấy. Còn tùy cậu.”

Sau khi Du Chiêu nói chuyện với mọi người liền nhận được bưu kiện của Davi. Du Chiêu vừa mở ra nhìn, phát hiện là một bản CV.

“Năm năm sau, một lần nữa nhận được CV của tôi, hy vọng ngài có thể đưa ra lựa chọn giống như năm năm trước.”

Du Chiêu nhìn bưu kiện của Davi, bất giác nở nụ cười.

Sau khi xử lý công tác, Du Chiêu liền rời khỏi văn phòng. Du Chiêu vừa mua xe mới nên không cần phiền Khuất Kinh đưa đón y đi làm, mặc dù Khuất Kinh phi thường tình nguyện làm như thế. Thế nhưng, gần đây Du Chiêu là người rảnh rỗi, mà Khuất Kinh phải thường xuyên tăng ca, cho nên để hắn đưa đón kì thực cũng không tiện.

Tan tầm về nhà hôm nay, Du Chiêu ở trên đường nhận được điện thoại của Hoa Thì.

Lúc này y mới nhớ tới đã nhiều ngày không liên lạc với Hoa Thì, thuận miệng hỏi: “Từ sau ngày tới cục dân chính kia dường như không thấy cậu? Cậu vẫn tốt chứ?”

Hoa Thì rầu rĩ: “Không quá tốt.”

“Làm sao vậy?” Du Chiêu nghe vậy cau mày, lái xe dừng bên đường, chuyên tâm cùng hắn trò chuyện, “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Thang Kha làm tớ.” Hoa Thì nói.

“!” Du Chiêu cực kì kinh ngạc, “Cậu chắc chắn chứ?”

“Thật ra cũng không quá xác định?” Hoa Thì nói, “Nếu không, cậu giúp tớ hỏi hắn một chút?”

Du Chiêu nói: “Này không tiện a, hay là, cậu tự hỏi hắn?”

Hoa Thì lại nói: “Tớ không có số của hắn a.”

“Tớ cho cậu.” Du Chiêu đem số điện thoại của Thang Kha cho Hoa Thì.

Hoa Thì lấy được số điện thoại, lập tức gọi cho Thang Kha: “Này! Tôi là Hoa Thì!”

Thang Kha vẫn đang tăng ca, từ số điện thoại xa lạ nghe thấy một câu không đầu không đuôi, liền không hiểu: “Cái gì?”

“Tôi, Hoa Thì!” Hoa Thì cao giọng nói, “Tôi ___ Là ___ Hoa ___ Thì!”

“A?” Thang Kha vẫn không có kí ức.

Hoa Thì cực kì tức giận: “Có phải anh ngủ với tôi không?”

Thang Kha tức giận cực kì: “Ngươi có bị bệnh không?”

“Tút tút” ___ Thang Kha cúp điện thoại.

Khuất Kinh liếc Thang Kha một cái, nói: “Chuyện gì vậy?”

Thang Kha nói: “Biến thái quấy rối tình dục.”

Khuất Kinh nở nụ cười: “Ai sẽ quấy rối tình dục một beta?”

Thang Kha nói: “Vậy nên mới là biến thái.”

Khuất Kinh đứng dậy, giương mắt nhìn đồng hồ, nói: “Được, vậy cậu tiếp tục tăng ca, đem chuyện công ty của vợ tôi làm cho xong, biết không? Tôi phải về nhà bồi vợ.”

Thang Kha lại nói: “Mỗi ngày ngài dính lấy người ta, vợ ngài không chê phiền sao?”

“Tiểu tử cậu biết cái gì? Chúng ta là vợ chồng son!”

Thang Kha tức giận: “Hai người khi nào thì đi hưởng tuần trăng mật? Để tôi sắp xếp.”

“Tuần trăng mật?” Khuất Kinh ngây ngẩn cả người, “Tuần trăng mật? Đúng vậy… Còn có tuần trăng mật nữa…”

Thang Kha nói: “Này vừa vặn, hai người không lễ cưới, không tuần trăng mật, ở cục dân chính thổi kèn xô na coi như kết hôn xong, cũng rất có phong cách.”

Khuất Kinh nhớ tới tiếng kèn xô na vẫn cảm thấy đau tai, chỉ nói: “Đừng nói nữa, còn không phải là bởi vì Hoa Thì!”

“Hoa Thì??” Thang Kha suy nghĩ hồi lâu, nghĩ tới trong điện thoại ban nãy bên kia cũng nói “Tôi là Hoa Thì”, đột nhiên nhớ ra “Chính là cái tên thô lỗ tìm đội thổi kèn xô na góp vui, lại ở trong nhà hàng phát rồ mà quăng thẻ đen phải không?”

Hết chương 47.

Editor: Tùy Tiện

Chương 46

Chương 48

Click to rate this post!
[Total: 6 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment