Home Ảnh đế đầu óc hỏng mất rồi [ĐAM MỸ] ẢNH ĐẾ ĐẦU ÓC HỎNG MẤT RỒI! – CHƯƠNG 3

[ĐAM MỸ] ẢNH ĐẾ ĐẦU ÓC HỎNG MẤT RỒI! – CHƯƠNG 3

by Tùy Tiện
anh-de-dau-oc-hong-mat-roi-chuong-3

CHƯƠNG 3.

13.

Có một quãng thời gian ảnh đế cũng không tìm y, bởi hắn phải chạy tới nơi khác đóng phim.

Ngoại cảnh đều diễn trong núi. Núi rừng hẻo lánh, sau khi kết thúc công việc mọi người chỉ có thể nghỉ tại nhà nghỉ ở chân núi, đây đã là nơi tốt nhất phụ cận khu này.

Một đêm sấm chớp nào đó, ảnh đế đã uống hai viên an thần nhưng vẫn như trước cảm thấy tâm thần không yên.

Hắn gọi điện thoại cho bác sĩ tâm lý.

“Thật không tiện, trễ thế này vẫn quấy rầy cậu.”

Đối phương hiển nhiên là bị đánh thức từ trong giấc mộng, tiếng nói chuyện có chút khàn khàn. Y hỏi: “Không sao, có chuyện gì không?”

“Bên ngoài có sấm chớp, tôi không ngủ được.”

14.

Bác sĩ tâm lý nói: “Anh trước tiên tắt đèn đi.”

“Được.” Ảnh đế nghe lời y.

“Nhắm mắt lại, thả lỏng thân thể.”

Ảnh đế nằm trên giường, cau mày, tiếng hít thở gấp gáp.

Hắn nghe thấy bác sĩ tâm lý hỏi: “Anh nhìn thấy gì?”

“Xe, đường cao tốc.”

“Mẹ anh cũng ở cùng sao?”

“Đúng.”

Thanh âm bác sĩ tâm lý rất ôn nhu, y nói: “Không cần sợ, không có chuyện gì. Trên đường không có những chiếc xe khác, xe của anh lái rất vững vàng, lập tức sẽ về đến nhà.”

“Ừm.”

“Muốn tôi hát một bài hát ru cho anh nghe không?”

“Được.”

15.

Tiếng ca mềm nhẹ từ đầu kia điện thoại truyền tới.

Đó là một bài hát rất xưa, khi còn bé mẹ thường hát cho hắn nghe. Trong trí nhớ hắn chưa từng nói với người khác hắn yêu thích bài hát này, có lẽ hắn đã nói với bác sĩ tâm lý cũng nên.

Bác sĩ tâm lý cùng mẹ hát không giống nhau, trong thanh âm thiếu đi một phần nữ tính ngọt ngào, nhiều hơn một phần tình cảm của y.

Ảnh đế không nói rõ được đó là cảm giác gì, nhưng hắn rất thích.

Trong tiếng hát ru, hắn ngủ thiếp đi.

16.

Ngày thứ hai thức dậy đã trời quang mây tạnh, ảnh đế nắm điện thoại trong tay, màn hình vẫn hiển thị cuộc trò chuyện.

Ảnh đế áp bên tai, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng hít thở trầm trầm của đối phương.

Ảnh đế nở nụ cười nhẹ, sau đó rất cẩn thận mà tắt điện thoại.

Dù cho hắn mạnh tay cắt đứt cuộc trò chuyện cũng không ảnh hưởng gì.

Lúc ảnh đế đang quay diễn trong rừng, tiểu minh tinh đến tham ban.

Lúc này hắn mới nhớ chính mình còn một người bạn trai. Một người bạn trai đã thật nhiều ngày không liên hệ.

17.

Tiểu minh tinh vì có quan hệ với ảnh đế, gần đây công việc không ngừng tìm đến, nhân khí tăng mạnh, cả người đều tươi cười rạng rỡ.

Tiểu minh tinh mang tới bữa trưa tình yêu khiến cả trường quay hâm mộ.

Ảnh đế mở hộp cơm, đũa lại không hề nhúc nhích, thừa dịp không có ai nhỏ giọng nói cho tiểu minh tinh: “Tôi không ăn cà rốt.”

Tiểu minh tinh nhìn hộp cơm chiên cà rốt, lúng túng tới đỏ mặt.

Mãi tới tận khi quay ngoại cảnh kết thúc, tiểu minh tinh cũng không trở lại lần nào.

Nhân lúc phim trường được nghỉ, ảnh đế lên mạng xem mấy chương trình gần đây của tiểu minh tinh, phát hiện đứa nhỏ này khả năng biểu diễn rất tốt, đầu óc cũng linh hoạt, cùng người khác tương tác thật tự nhiên.

Ảnh đế nghĩ thầm, thôi, cũng coi như dìu dắt một mầm non không tồi.

18.

Ảnh đế ở trong núi ngây người gần một tháng. Về tới nhà lập tức massage trong bồn nước nóng, thay quần áo liền đi tới phòng khám tìm bác sĩ tâm lý.

Hai tiểu cô nương đứng quầy lễ tân đều biết hắn, nói: “Bác sĩ Tống hiện tại có bệnh nhân, phiền ngài tới khu nghỉ chờ một lát.”

Ảnh đế nói được, đi hai bước liền quay đầu lại hỏi: “Bác sĩ Tống của các cô có đối tượng sao?”

Hai tiểu cô nương liếc mắt nhìn nhau, bắt đầu bát quái với ảnh đế.

“Chúng tôi cảm thấy hẳn là có. Trước kia thời điểm dùng cơm trưa luôn thấy bác sĩ Tống gọi điện thoại, giọng nói ngọt ngào… Chà chà, nhất định là đối tượng của anh ấy.”

“Anh ấy đều gọi bảo bảo, phỏng chừng đối phương nhỏ tuổi hơn không ít, còn dính người.”

“Nhưng gần đây hình như cũng không thấy anh ấy gọi điện thoại, không biết có phải là chia tay hay không.”

19.

Ảnh đế ngồi trong phòng chờ cao cấp, trong đầu hồi tưởng lại rất nhiều lần những điều các cô vừa nói.

Bác sĩ tâm lý ôn nhu như vậy, lúc yêu chắc hẳn rất săn sóc, đối phương lại nhỏ tuổi, ở cùng nhau nhất định rất hạnh phúc.

Đúng lúc này cửa phòng làm việc mở, bác sĩ tâm lý từ trong phòng đi ra, nhìn thấy ảnh đế thì rất bất ngờ: “Sao anh lại tới đây?”

Ảnh đế chỉ chỉ túi đồ bên cạnh: “Tới đưa đặc sản cho cậu.”

Đây đều là đặc sản măng khô cùng rau dại vùng núi khi ảnh đế quay phim mua về.

Bác sĩ tâm lý “Xì xì” cười ra tiếng.

20.

“Cậu biết nấu ăn sao?” Ảnh đế hỏi.

Bác sĩ tâm lý gật đầu, nói: “Biết một chút, anh muốn ăn măng khô thịt nướng không?”

Ảnh đế đương nhiên đồng ý.

Hắn ngồi đợi tại phòng khám, đợi đến khi bác sĩ tâm lý tan làm liền cùng nhau đi siêu thị mua thịt ba chỉ.

Toàn bộ quá trình ảnh đế đều mang khẩu trang kín mít. Nhưng khí chất minh tinh không phải muốn che liền che, rất nhiều người đều quay lại nhìn.

Bác sĩ tâm lý nhanh chóng tính tiền, lôi kéo hắn một đường chạy về bãi đỗ xe.

Ảnh đế đem đồ ăn bỏ vào cốp sau, cười y: “Người không biết còn cho rằng hai chúng ta yêu đương vụng trộm đấy.”

Bác sĩ tâm lý vừa nghe liền đỏ mặt.

Hết chương 3.

Editor: Tùy Tiện

Chương 2                                                                                                                                                                 Chương 4

Click to rate this post!
[Total: 30 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment