Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 8

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 8

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-8

CHƯƠNG 8.

Bất kể là Du Chiêu hay Khuất Kinh đều không nghĩ tình hình sẽ phát triển đột nhiên như vậy, kịch liệt như vậy, như vậy ___ Hơn nữa, còn không thể ngăn cản.

Chuyện này chỉ có thể chứng minh một điều: Văn phòng mai mối không có lừa người, tin tức tố của bọn họ độ phù hợp rất cao.

Tin tức tố đáng ghét giống như ngọn lửa, trong nháy mắt có thể cắn nuốt tất cả lý trí, khiến hai vị thường ngày thoạt nhìn là người tỉnh táo lí trí cũng hóa thành dã thú mà cắn xé, gặm nuốt đối phương.

Hôn môi triền miên mãnh liệt, tách ra rồi lại dán vào.

Du Chiêu không còn chút sức lực nào.

Đây là lần đầu tiên của y.

___ Thì ra, cảm giác làm tình là như vậy.

Kẻ hồ đồ như Du Chiêu cũng bắt đầu rõ ràng.

Y thậm chí bắt đầu thông cảm cho Hoa Thì trăng hoa: tư vị như vậy, chẳng trách cậu ấy lãng.

Tư vị vui sướng này, không phải ai cũng chống lại được.

Du Chiêu muốn từ trên giường đứng lên, nhưng là nửa bước cũng thật khó. Y nỗ lực nhấc nhấc chân, lại ngã chổng vó về sau, chỉ là không té ___ mùi bạch đàn từ phía sau đỡ lấy y.

“Đi chỗ nào?” Khuất Kinh miễn cưỡng hỏi.

Du Chiêu nói: “Đi tắm.”

“A.” Khuất Kinh nhẹ nhàng nở nụ cười, “Tắm cái gì? Chút nữa không phải lại bẩn sao?”

Trong nháy mắt Du Chiêu bị thiêu đỏ: “Còn được không?”

Khuất Kinh chênh chếch nhìn Du Chiêu, khóe miệng cắn kẹo bạc hà, bởi vậy thanh âm có chút hàm hồ: “Cậu nói ai không được?”

Du Chiêu dựa vào trên giường, nhẹ nhàng vuốt ve cái trán đang đổ mồ hôi, rất nhanh nói: “Tôi không được.”

Khuất Kinh có chút ngạc nhiên nhếch lông mày, sau đó nở nụ cười, đem Du Chiêu ôm vào phòng tắm.

Du Chiêu giật mình không thôi, lại nói: “Anh… Anh làm cái gì?

“Là ai nói muốn đi tắm.” Khuất Kinh nói.

Du Chiêu nằm trong bồn tắm, liếc mắt nhìn trạng thái thân thể Khuất Kinh, lại nói: “Tôi cũng không thể lại tới nữa đâu.”

Khuất Kinh cười nói: “Cậu sợ tôi lại tới? Nếu cậu nói không, tôi còn có thể cường bạo cậu sao?”

“Lí trí của anh sẽ không.” Du Chiêu lại nói, “Phía dưới khó nói.”

Lời này của Du Chiêu là thật. Y cũng không ngờ chính mình sẽ cùng Khuất Kinh cứ như vậy quấn lên. Tin tức tố, đúng là không ai có thể nói trước.

Khuất Kinh cười: “Được chứ Chiêu tổng.” Nói rồi Khuất Kinh đứng lên ra khỏi phòng tắm.

Du Chiêu thở phào nhẹ nhõm, thả người trong nước nóng, đầu tựa lên mép bồn, chỉ cảm thấy cổ lạnh lẽo, nhưng thân thể lại thật ấm áp.

Nhưng mà, đầu óc của y vẫn mộng mị.

Sự tình tại sao bỗng nhiên phát triển tới một bước này?

Thực sự là thứ tin tức tố đáng ghét.

Tin tức tố xấu xa.

Sau khi miếng ngăn tin tức tố của Du Chiêu bị xé ra, lập tức kích động tin tức tố của Khuất Kinh. Nồng độ tin tức tố của Khuất Kinh rất cao, cùng tin tức tố của Du Chiêu độ phù hợp lại lớn, Du Chiêu dĩ nhiên không thể tự khống chế…

Xưa nay Du Chiêu kiêu ngạo lạnh lùng, nghĩ tới chính mình vừa mới nhiệt tình như lửa, một bộ dáng ngươi muốn gì cứ lấy, quả thực hận không thể thiêu chết chính mình.

Tiến triển này cũng quá nhanh đi?

Tuy rằng y quyết định theo đuổi khách hàng, cũng không nghĩ sẽ theo đuổi tới trình độ này.

Sự việc này hoàn toàn quấy rầy kế hoạch của Du Chiêu.

Du Chiêu chỉ cảm thấy đầu óc như một đống tương hồ, động đều không động được.

“Cạch” ___ Cửa buồng tắm được mở ra.

Du Chiêu sống lưng căng thẳng, quay đầu nhìn về phía cửa liền thấy Khuất Kinh đi tới.

“Không phải nói…” Du Chiêu muốn ngăn cản Khuất Kinh “xâm phạm” lại thấy Khuất Kinh cầm một ống thuốc, hỏi: “Đây là thuốc ức chế của cậu sao? Dùng để tiêm vào cánh tay?”

Du Chiêu gật gật đầu: “Đúng thế.”

Khuất Kinh liền đem thuốc ức chế tiêm vào cánh tay của chính mình, hướng Du Chiêu nở nụ cười: “Như vậy cậu cũng không cần sợ tôi đi?”

Du Chiêu giật mình.

Khuất Kinh lại lấy ra tinh dầu, nói: “Đến, tôi giúp Chiêu tổng xoa bóp một chút, giảm bớt đau nhức.”

Du Chiêu dở khóc dở cười, nói: “Tôi đây thật không dám nhận.”

“Làm sao không dám?” Khuất Kinh đem vỏ thuốc ném trong thùng rác, cười trêu: “Tôi hiện tại là một hoạn quan, thích hợp làm việc hầu hạ.”

Du Chiêu nhân tiện nói: “Vậy tôi liền không khách khí.”

Khuất Kinh giúp Du Chiêu xoa bóp.

Du Chiêu nhắm mắt lại, vừa buồn ngủ vừa cảm thấy thích ý, trong đầu lại loạn nghĩ: Mình ngàn dặm xa xôi chạy tới theo đuổi khách hàng, hiện tại khách hàng lại xoa bóp giúp mình? Đây coi như theo đuổi thành công?

Du Chiêu mặc dù nhắm mắt nhưng con ngươi lại loạn chuyển. Vừa bắt đầu hắn thấy mình trong nhà vệ sinh, nói không chắc liền cho rằng mình chơi rất lớn. Hiện tại mình chạy tới nước Mỹ, mới gặp hai lần đã cùng hắn lên giường, vậy không phải càng chứng minh loại ý nghĩ này sao?

Hay hắn muốn làm bạn chịch với mình?

Du Chiêu hoảng hốt mở mắt ra, nói: “Tôi không phải người tùy tiện.”

Khuất Kinh ngẩn ra, tựa hồ không rõ tại sao Du Chiêu lại nói câu này. Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên. Khuất Kinh quay đầu đi tới cửa nhận điện thoại, trong miệng nói: “Được, tôi lập tức trở lại.”

Nói rồi Khuất Kinh cầm điện thoại đi vào phòng tắm: “Chiêu tổng, tôi muốn về Trung Quốc một chuyến. Lần tới lại gặp.”

Du Chiêu cả kinh. Làm xong bỏ chạy? Chuyện này… Còn không phải là bạn chịch à!

Du Chiêu bỗng nhiên ngồi dậy, bọt nước trong bồn tắm đều bắn tung tóe: “Anh…”

Du Chiêu dừng một chút, lại nghĩ đến trước mặt khách hàng mình không nên thể hiện quá dồn dập, liền thả chậm ngữ điệu: “Anh không có gì muốn nói sao?”

Khuất Kinh suy nghĩ một chút, cười một tiếng nói: “Tôi cũng không phải người tùy tiện.”

Hết chương 8.

Editor: Tùy Tiện

Chương 7

Chương 9

Click to rate this post!
[Total: 10 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment