Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 7

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 7

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-7

CHƯƠNG 7.

Thời điểm Khuất Kinh đi xuống dưới lầu trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Hoa Thì ngồi ở ghế lái, cách kính chắn gió quan sát Khuất Kinh, chép miệng một cái: “Kì thực đối tượng hẹn hò của cậu thật con mẹ nó đẹp trai.”

Du Chiêu ngồi cạnh ghế lái liếc mắt một cái, nói: “Cũng được.”

Hoa Thì bất đắc dĩ: “Cái này mà là cũng được? Chiêu tổng à, yêu cầu của ngài không khỏi quá cao đi.”

“Tớ không có yêu cầu về ngoại hình.” Du Chiêu trả lời.

Hoa Thì minh bạch. Du Chiêu đây không phải là chọn đối tượng mà là chọn khách hàng!

Khuất Kinh gõ lên cửa xe, Hoa Thì liền đi xuống, giúp hắn mở cửa.

“Ông chủ muốn đi đâu?” Hoa Thì khách khí hỏi.

Khuất Kinh nhìn Hoa Thì một thân sơ mi tím, ngữ khí cũng cực kì nhiệt tình cảm thấy rất thú vị. Cái người đàng hoàng trịnh trọng quá mức như Du Chiêu cư nhiên mang theo bên người một tên trợ lí lưu manh, thật sự là thú vị.

Khuất Kinh nói: “Quá giang hai người một đoạn. Trời đã tối, thật không tiện bảo hai người đưa tôi đi xa. Hai người thuê khách sạn nào tôi liền đi chỗ đó. Bây giờ chắc vẫn đặt được phòng VIP đi?”

Du Chiêu nghe lời này minh bạch mấy phần, nhân tiện nói: “Nếu ngài không ngại, có thể đến phòng tôi chen chúc một chút.”

Khuất Kinh mỉm cười nói: “Chiêu tổng không chê vậy tôi cũng không chê.”

Du Chiêu từ gương chiếu hậu liếc mắt nhìn Khuất Kinh, mà cặp mắt sắc bén kia cũng nhìn lại y. Tim Du Chiêu bất giác chậm một nhịp.

Bầu không khí trong xe cũng biến thành kì quái.

Hoa Thì nghe hai người nói chuyện suýt chút nữa phun ra hai từ “Ngọa tào*”.

(*) Ngọa tào: tiếng lóng, nghĩa là “ta thao” = ĐM của Việt Nam

Đây là tình huống gì?

Không phải là ước pháo** hay sao?

(**) Ước pháo: hẹn ch*ch

Hoa Thì đạp chân ga, chỉ cảm thấy lối cua này cua hơi gắt, cậu còn chưa kịp chuẩn bị.

Hoa Thì một đường lái xe về khách sạn.

Thực tế Khuất Kinh cũng ở khách sạn Thử Ly ___ Đương nhiên, cũng bởi vì Khuất Kinh ở đây nên Hoa thì và Du Chiêu mới thuê phòng ở đây. Mục tiêu chính là “ngẫu nhiên gặp mặt”, không nghĩ tới bọn họ còn ngồi cùng xe đi về.

Xe dừng, Hoa Thì cùng Du Chiêu đều xuống xe, chỉ có Khuất Kinh vẫn bất động như một pho tượng phất. Hoa Thì nghĩ thầm “Còn dám bày ra tư thế ông chủ lớn”, tuy giận nhưng Hoa Thì vẫn cung kính mở cửa xe giúp Khuất Kinh, thỉnh “ông chủ” đi xuống.

Hoa Thì nghĩ: Này thật giống như nương nương trong cung không có nha hoàn đỡ sẽ không bước nổi, cái tên này cũng là ‘ngươi không mở ta không xuống’. Mệt đám omega kia thèm muốn hắn tới rơi nước miếng, tất cả đều là giả tạo!

Đoạn đường từ bãi đậu xe đến tháng máy đều là Hoa Thì một bên mở cửa, bấm nút, quẹt thẻ.

Khuất Kinh một bộ đương nhiên ___ không phải thô lỗ, chính là “tự nhiên phải thế”.

Không gian trong thang máy nhỏ hẹp, ba người đều không nói gì. Vẫn là Khuất Kinh mở miệng trước, mỉm cười nói với Du Chiêu: “Các cậu cũng ở khách sạn này sao?”

“Vâng.” Du Chiêu nói, “Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Khuất Kinh cũng không nói chính hắn cũng thuê phòng ở đây, chỉ nói, “Đêm nay sợ là phải cùng Chiêu tổng chen chúc một chút.”

Hoa Thì oán thầm: Cái thứ đồ chơi này muốn chen chỗ nào?

Du Chiêu cùng Hoa Thì chúc ngủ ngon sau liền dẫn Khuất Kinh vào phòng của mình.

Khuất Kinh bước vào phòng, có lẽ là cổ áo sơ mi chật chội khó chịu, trước tiên mở nút cổ áo, sau đó cởi xuống cúc tay áo. Cúc áo màu xanh lam đặt ở trên bàn lấp lánh phát sáng.

Du Chiêu đi tới bên cạnh bàn, nói: “Khuất tổng, uống rượu không?”

“Còn muốn uống?” Khuất Kinh lắc đầu, “Không được.”

Du Chiêu gật gật đầu, nhìn cửa sổ sát đất của khách sạn. Khuất Kinh cũng thuận theo tầm mắt Du Chiêu nhìn ra ngoài, chỉ nói: “Phòng của cậu quá thấp, phong cảnh ở phòng tôi mới thực sự đẹp.”

Du Chiêu lại nói: “Thì ra Khuất tổng cũng ở chỗ này?”

“Đúng vậy.” Khuất Kinh gật đầu, “Muốn cùng tôi lên đó ngắm cảnh hay không?”

Du Chiêu liếc mắt nhìn Khuất Kinh, nói: “Tôi không phải người tùy tiện.”

Khuất Kinh cũng nở nụ cười: “Hôm đó vì sao cậu lại tự trói vào bồn cầu?”

Du Chiêu không nghĩ tới Khuất Kinh đột nhiên nhắc tới việc này ___ Đây có thể nói là thời khắc mất mặt lúng túng nhất trong cuộc đời nhân sinh của Du Chiêu.

Trên mặt Du Chiêu ngược lại không thấy lúng túng, y hờ hững nói: “Tôi không phải người tùy tiện.”

Du Chiêu nhìn tấm thủy tinh lớn được lau chùi sạch sẽ, mơ hồ lộ ra bóng dáng của Khuất Kinh ___ Như có như không.

Chỉ có đôi mắt kia, so với hào quang bên ngoài cửa sổ còn sáng hơn.

Tâm Du Chiêu nhảy rầm rầm ___ Y chưa bao giờ có cảm giác như vậy, thực sự hoài nghi chính mình có phải hay không đã bị tin tức tố khống chế.

Thật đáng sợ, rõ ràng đã dùng thuốc ức chế…

Du Chiêu chậm rãi nhắm mắt lại, cảm giác hô hấp của Khuất Kinh từ sau tại truyền đến. Hàm răng của hắn đặt ở sau cổ Du Chiêu.

“Anh…” Du Chiêu cả kinh muốn nhảy dựng lên, lại phát hiện hàm răng cũng không có ép lên da thịt y mà là xé mở miếng ngăn tin tức tố.

Trong nháy mắt miếng dán bị xé đi khoang mũi Khuất Kinh tràn ngập hương hoa mân côi mật ong thơm ngào ngạt.

Khuất Kinh thuận thế đem Du Chiêu đặt trên tường kính, tay vòng ra thăm dò phía trước Du Chiêu.

Du Chiêu mất đi ngăn trở tin tức tố giống như thành trì không tường vệ, dễ dàng liền luân hãm vào bể tình…

Hết chương 7.

Editor: Tùy Tiện

Chương 6

Chương 8

Click to rate this post!
[Total: 8 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment