Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 52

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 52

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-52

CHƯƠNG 52.

Trước đây, Du Chiêu ở Du thị công tác, nếu không chịu được sẽ tới nhà Hoa Thì ngồi một chút, thậm chí nằm ở đó tới nửa đêm.

Nếu không phải Du gia có quy định “Buổi sáng mọi người phải cùng ăn điểm tâm”, Du Chiêu có thể qua đêm tại nhà Hoa Thì luôn.

Hoa Thì vẫn đùa giỡn nói: “Cậu cũng quá đáng ghét rồi! Làm sao cứ chạy tới chỗ tớ? Chính cậu mua không nổi phòng ở hả!”

Mấy năm nay Du Chiêu mang danh “tổng”, khẳng định không đến nỗi không mua được nhà. Trên thực tế, công tác được hai năm Du Chiêu cũng có suy nghĩ mua nhà, nhưng y còn chưa có xuất tiền, liền bị người trong nhà dập tắt. Đoạn Khách Nghi đặc biệt nhắc nhở, omega chưa kết hôn mà tự mình bỏ tiền mua nhà, thoạt nhìn không ra dáng.

“Số tiền này người hảo hảo chơi đùa một chút, trưng diện cho chính mình là được.” Đoạn Khách Nghi nói, “Người khác nhìn vào còn tưởng ngươi làm sao mới phải vậy.”

Du Chiêu đành phải nói: “Không có gì… Ta thấy người khác cũng có.”

“Ai có? Omega ở đại gia tộc như chúng ta ai trước khi cưới sẽ mua nhà? Đều là lúc kết hôn trong nhà mua cho đi!” Đoạn Khách Nghi nói, “Bằng không rất mất mặt!”

Nói, Đoạn Khách Nghi lại một trận lời hay ý đẹp, chỉ nói chờ Du Chiêu kết hôn, trong nhà nhất định sẽ tặng y của hồi môn vài căn nhà lớn.

Kết quả…

Đừng nói phòng ở, cái gì cũng đều không có.

Du Chiêu chính là xách hành lý, từ Du gia rời đi, tiến vào Khuất gia.

Có lúc, Du chiêu cũng vui mừng Khuất gia không phải loại người đặc biệt chú trọng phô trương, bằng không nửa đời sau của Du Chiêu ở nhà chồng đều không ngóc đầu lên được.

Ở Du gia, Du Chiêu vẫn luôn cảm thấy không thở nổi, nhưng trốn không thoát. Sau khi Du Chiêu tốt nghiệp cũng từng tự tìm đường cho mình, lại bị Đoạn gia, Du gia hai bên dùng thế lực cưỡng bức, đem y bức tới không đường lui, chỉ cỏ thể đến Du thị công tác. Làm việc tại Du thị, không phải Du Chiêu vẫn luôn ném giận với Du Ung. Nhưng mà, mỗi khi Du Chiêu nỗ lực phản kích Du Ung, đều bị Du Hải và Đoạn Khách Nghi đàn áp. Dần dần Du Chiêu trở nên ẩn nhẫn.

Cũng từ lúc ấy, Du Chiêu mới chân thực cảm thấy chính mình thấp kém cỡ nào.

Bằng vào sức của một mình y thì không cách nào thoát khỏi Du gia.

Vì vậy, y cũng giống như rất nhiều omega, hy vọng dựa vào hôn nhân tìm được gia đình của chính mình.

Nhưng tin tức tố lại trở thành rào cản, khiến y rất khó tìm được người xứng đôi.

May mắn, ông trời có mắt, để y gặp được Khuất Kinh.

Nghĩ tới Khuất Kinh, tâm tình của Du Chiêu hơi hơi vui vẻ một chút, khóe miệng khẽ giương lên, đứng dưới lầu nhà Hoa Thì, tay đút túi miệng nhịn không được hừ hừ vài câu đứt quãng.

Đúng lúc này Hoa Thì từ thang máy đi ra, nghe thấy Du Chiêu ngâm nga thì thấy rất kì quái: “Uống rượu sao?”

“Không.” Du Chiêu nói.

Ca hát lúc nhàn rỗi thật ra là một loại trạng thái thả lỏng, mà trạng thái này rất ít xuất hiện trên người Du Chiêu.

Cho nên Hoa Thì mới cảm thấy kì quái.

Hoa Thì xoa xoa mũi, lại hỏi: “Cậu mới vừa hát cái gì?”

Du Chiêu cũng hơi nghi hoặc một chút, suy nghĩ suy nghĩ, hình như là bài Khuất Kinh thường hát ở nhà, nhưng rốt cuộc là hát cái gì thì y không biết.

Hoa Thì liền nhận xét: “Có chút khó nghe.”

“… Là tớ hát không hay.” Du Chiêu theo bản năng mà “bao che” bài hát yêu thích của Khuất Kinh.

Hoa Thì cùng Du Chiêu ra cửa. Hai người vừa ra ngoài, Hoa Thì lại hỏi: “Cái công ty PR kia của cậu tên gì?”

“Tiểu thiện công một.” Du Chiêu trả lời.

“Cái này là tên cũ đi? Không thay đổi?” Hoa Thì hỏi.

“Không thay đổi.” Du Chiêu trả lời, “Nhân viên cũng không đổi, nên thế nào thì thế đó. Tớ đều nhìn qua một lần, kiểm tra rất rõ ràng, công ty của bọn họ không phải là không biết kinh doanh, nhân viên kém mới phải bán.”

“Vậy xảy ra chuyện gì?” Hoa Thì không rõ.

“Là vòng quay vốn xảy ra vấn đề.” Du Chiêu trả lời, “Dù sao ông chủ của bọn họ cũng là một người bình thường tự gây dựng sự nghiệp, không đủ tiền. Bọn họ nhận vài dự án, có hai dự án lớn không trả đòi khất nợ, tiền không quay vòng được, không trả được lương. Ông chủ nghĩ biện pháp kêu gọi vốn nhưng không ai tình nguyện hùn tiền, chỉ có Khuất Kinh đưa ra đề nghị mua lại công ty. Bọn họ hết cách, cuối cùng chỉ có thể đáp ứng.

“Khất nợ bùng tiền luôn đúng không? Kia cũng quá không tử tế rồi!” Hoa Thì có chút tức giận, “Tại sao không kiện bọn họ?”

“Kiện cáo cũng vô dụng, thời gian là vàng bạc.” Du Chiêu trả lời, “Trước tiên không nói đến lên tòa tiêu tốn thời gian tinh lực, chỉ nói riêng khoảng thời gian này không những không có thu nhập mà còn phải trả phí kiện tụng cũng đủ giết chết bọn họ.”

Hoa Thì lắc đầu thở dài: “Quá bất đắc dĩ.”

Du Chiêu gật đầu: “Đúng thế.”

Hoa Thì cười: “Cậu tâm địa tốt như vậy? Làm sao không đầu tư tài chính cho bọn họ, để bọn họ sống lại?”

“Ai nói tớ có lòng tốt?” Du Chiêu thờ ơ nói, “Tớ là thương nhân. Lợi ích tối thượng, thừa dịp cháy nhà hôi của.”

Hoa Thì nhún nhún vai, cùng Du Chiêu đi vào hẻm nhỏ. Đi tới khu vực tương đối yên lặng trong hẻm, đã thấy một chiếc xe đậu đàng kia, động tĩnh phát ra nói cho bọn họ biết trong xe rõ ràng đang phát sinh chuyện gì.

Hoa Thì hứng thú nói: “Cậu xem, này có phải là… Có náo nhiệt để xem?”

Du Chiêu lại nói: “Phi lễ chớ nhìn, đi nhanh đi.”

Du Chiêu lôi kéo Hoa Thì bước nhanh ra khỏi hẻm.

Chờ đi xa Hoa Thì mới bật cười: “Gấp cái gì?”

“Cái gì?”

“Tớ chỉ đùa một chút. Tớ còn hiếm lạ mấy thứ này sao.” Hoa Thì chộp lấy tau, lười biếng nói, “Cũng không biết người trong xe tướng mạo, dáng người thế nào!”

Du Chiêu lấy lại bình tĩnh, suy nghĩ nửa ngày mới nói: “Tớ biết.”

“Cậu biết?” Hoa Thì vận phần kinh ngạc, “Cậu có mắt nhìn xuyên tường?”

“Tớ không có.” Du Chiêu trả lời, “Tớ… Tớ nhận ra cái xe kia.”

Hoa Thì che miệng lại, ngạc nhiên nói: “Không phải là Khuất Kinh chứ?”

“Dĩ nhiên không phải!” Nhắc tới Khuất Kinh, tim Du Chiêu đều sắp nhảy khỏi lồng ngực, lại nói, “Là Cao Bá Hoa.”

Hoa Thì có chút kinh ngạc: “Cao Bá Hoa? Vừa rồi là xe của Cao Bá Hoa?”

“Tớ cũng không xác định 100%.” Du Chiêu trả lời, “Nói không chừng không phải.”

Hoa Thì lại nói: “Tớ thấy có thể lắm, logo giọt nước màu tím lấp lánh, tớ cảm thấy 90% là của hắn. Nếu là bánh xe nạm kim cương, vậy 100% chính là hắn.”

Du Chiêu nghe Hoa Thì nói rất dễ dàng, chỉ nói: “Tớ thấy cậu ngược lại không để ý a.”

Hoa Thì nở nụ cười: “Tớ để ý cái gì a? Tớ với hắn chả có quan hệ gì hết.”

Du Chiêu chợt nhớ tới lời Khuất Kinh, chỉ nói Hoa Thì cùng Cao Bá Hoa nhất định là “mỗi người tự chơi”. Không nghĩ tới Khuất Kinh và Hoa Thì không quen, với Cao Bá Hoa cũng xa xách nhưng lại một lời vạch trần bản chất quan hệ giữa bọn họ.

Có phải Khuất Kinh cũng đối với việc “mỗi người tự chơi” này dễ dàng tiếp thu?

Trong lòng Du Chiêu nổi trống.

Hoa Thì lại nói: “Cậu cũng biết tớ mà. Quan niệm đó không phải của tớ. Không phải trước kia cậu cũng nghĩ thế sao?”

“A?” Du Chiêu nhất thời không hiểu.

Hoa Thì “sách” một tiếng: “Lần trước tớ và cậu đuổi theo Khuất Kinh tới Mỹ, nhìn cái tao hóa omega kia dính lên Khuất Kinh, còn hẹn Khuất Kinh lên đài ngắm sao, lúc đó cậu không phải không thèm để ý sao? Cậu muốn kết hôn với Khuất Kinh, đối với Khuất Kinh trêu hoa ghẹo nguyệt còn không để bụng, tớ và Cao Bá Hoa tính là gì a? Tớ có cái gì phải để ý sao?”

Du Chiêu bị Hoa Thì nói như thế, ngược lại nhớ tới tâm tình chính mình lúc đó.

Lúc trước, Khuất Kinh gặp mặt Du Chiêu xong liền bay tới Mỹ. Du Chiêu xem Khuất Kinh như cọng cỏ cứu mạng, vì cứu lấy chính mình lập tức bay qua Mỹ. Trong dạ tiệc, Hạ Lăng nỗ lực câu dẫn Khuất Kinh, còn hẹn Khuất Kinh lên đài cao ngắm cảnh đêm. Lúc đó Du Chiêu thật sự nghĩ rất thoáng, cảm thấy chỉ cần Hạ Lăng không ảnh hưởng tới việc kết hôn của y và Khuất Kinh là được. Khuất Kinh quản thân dưới của hắn thế nào là chuyện của hắn, chỉ cần không ảnh hưởng tới tài sản thì mọi chuyện đều ổn.

Hiện tại thì sao? Khuất Kinh chỉ ăn vài cái bánh quy Hạ Lăng làm, Du Chiêu liền không thoải mái chừng mấy ngày.

Du Chiêu cảm thấy tâm tư của chính y thay đổi.

Kì quái*.

(*) Gốc là biến thái

“Tiếp tục như vậy… Mình có phải hay không sẽ trở nên như Đoạn Khách Nghi…? Một chút cũng không nhân nhượng?”

Hết chương 52.

Editor: Tùy Tiện

Chương 51

Chương 53

Click to rate this post!
[Total: 8 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment