Home Đam mỹ [ĐAM MỸ] MINH HÔN – CHƯƠNG 8

[ĐAM MỸ] MINH HÔN – CHƯƠNG 8

by Tùy Tiện
minh-hon-chuong-8

CHƯƠNG 8.

“Tiểu Chu, nhắm mắt lại.”

Tống Tiểu Chu lần nữa nghe thấy những lời này giật mình tỉnh giấc. Cậu ngồi dậy, phía sau lưng đều là mồ hôi.

Cậu ngồi một chốc, nhớ tới chuyện phát sinh tối hôm qua.

Lục Hành đem đám người kia từng người từng người giết chết. Khắp viện đều là thi thể, mùi máu tanh ngập trời. Lục Hành tựa như vô ý lại cố ý, giống mèo vờn chuột, khiến bọn họ thảm thiết giãy dụa. Máu tươi thấm ướt những viên gạch rêu xanh, ồ ồ chảy tới dưới chân Tống Tiểu Chu.

Cậu để chân trần, thân thể căng thẳng, ngón chân chạm được dòng máu ấm áp. Trong nháy mắt đầu óc trống rỗng, dần dần mới phản ứng được đó là cái gì, đôi môi cắn chặt. Thiếu niên mười bảy tuổi, lá gan dù to hơn nữa cũng chưa từng giết người.

Trịnh quản sự hoảng sợ thảm thiết kêu lên, như ruồi không đầu bay loạn tìm đường thoát. Sân viện trống trải, không có chỗ trốn.

Mà đáng sợ nhất chính là bọn họ nhìn không thấy Lục Hành, không nhìn được ác quỷ giết người, chỉ có thể mặc người hành xử.

Cách Lục Hành là một đoạn chi đứt lìa, y tiện tay đoạt lấy đao của người nọ, mũi đao nhiễu máu, hơn mười người chỉ còn sót lại một mình Trịnh quản sự.

Y giống như thật thỏa mãn, khóe môi tươi cười, đôi mắt màu đỏ tươi, giữa hai lông mày xinh đẹp lộ ra sự âm tà mà diêm dúa, cùng với bình thường như là hai người khác nhau.

Trịnh quản sự cơ hồ đã phát điên, luôn miệng “Đừng giết ta. Đại thiếu gia ta sai rồi, cầu ngài giơ cao đánh khẽ.”

Đôi mắt hoảng sợ nhìn tán loạn, thấy Tống Tiểu Chu vội vàng hướng cậu bò qua, nước mắt giàn giụa: “Thiếu phu nhân… Thiếu phu nhân, ta van cầu ngài, tha cho ta đi, ta sai rồi… Ta không dám nữa!”

Tống Tiểu Chu bị gã tóm đến run lập cập.

Lục Hành ngẩng đầu nhìn Tống Tiểu Chu.

Tống Tiểu Chu rất nghe lời, nhắm chặt hai mắt, bị dọa sợ, mí mắt phát run không dám mở.

Lục Hành nghĩ “Tống Tiểu Chu hẳn là rất sợ.”

Kì thực y có rất nhiều biện pháp giết người không thấy máu. Có thể do Tống Tiểu Chu quá ngoan, ngoan đến mức hợp ý ngon miệng, khiến y nhịn không được mà muốn cho cậu thấy sự tàn bạo, độc ác của bản thân. Y là ác quỷ, vô luận biển hiện ôn nhuận văn nhã ra sao, y cũng không phải là người sống.

Lục Hành chậm rãi đến gần gã. Trịnh quản sự tựa hồ cảm nhận được, thân thể run cầm cập, tâm trí tựa như ngựa đứt cương, dùng sức cực lớn, máu tươi khủng bố lại thê thảm.

Ánh mắt Lục Hành rơi vào cánh tay đang cầm chặt cẳng chân Tống Tiểu Chu của Trịnh quản sự, giống như vớ được cọng cỏ cứu mạng, không thể che dấu mà phát run. Khóe miệng Lục Hành cong cong, tay giơ lên, chỉ nghe thấy tiếng kêu khóc thảm thiết.

Tống Tiểu Chu mãnh liệt mở to hai mắt.

Lục Hành đem cánh tay Trịnh quản sự chém đứt, máu tươi nhuộm đỏ tiết y Tống Tiểu Chu. Sắc mặt Tống Tiểu Chu trắng bệch, con mắt trợn tròn, trề miệng như muốn nói lại một câu cũng không nói ra được.

Bầu không khí ngưng trệ, Tống Tiểu Chu cúi đầu liếc nhìn lại ngẩng mặt lên ngơ ngác nhìn Lục Hành.

Lục Hành cũng đang nhìn cậu, ánh mắt giao nhau, khi Lục Hành nhìn thấy sự sợ hãi của cậu trong lòng giống như có kim châm. Trong nháy mắt đó y có quá nhiều tâm tình, đột nhiên có mấy phần ảo não, hà tất phải dọa cậu như thế.

Bất quá là một hài tử mà thôi.

Lục Hành ném đao trong tay, dùng lòng bàn tay che khuất đôi mắt Tống Tiểu Chu.

Tống Tiểu Chu một câu cũng không nói.

Mặt đất bẩn thỉu, Lục Hành đem Tống Tiểu Chu bế lên, giống như thoát khỏi một mảnh luyện ngục, mang cậu đặt bên cạnh giếng.

Lục Hành lấy thùng gỗ múc nước, ngồi xổm bên chân Tống Tiểu Chu, lòng bàn tay nắm lấy bàn chân của thiếu niên, dùng nước giếng mát mẻ từng chút từng chút rửa sạch.

Tống Tiểu Chu như tỉnh giấc chiêm bao, theo bản năng muốn thu chân về lại bị bàn tay lạnh lẽo vững vàng nắm lấy.

Lục Hành nhẹ giọng nói: “Đừng nhúc nhích.”

Tống Tiểu Chu cúi đầu, Lục Hành bạch y sạch sẽ, năm ngón tay thon dài trắng nõn, đẹp đẽ đến không chút tỳ vết, ôn ôn nhu nhu tẩy đi máu trên chân cậu, một chút cũng không giống cái người tàn nhẫn vô tình giết người ban nãy.

Không biết tại sao, đôi mắt Tống Tiểu Chu đột nhiên đỏ lên, khóe mắt chảy xuống dòng lệ.

Nước mắt nóng bỏng rơi trên mu bàn tay. Lục Hành ngơ ngác, nhiệt độ kia khiến tâm y cũng run rẩy.

Y giơ tay, lau đi nước mắt của Tống Tiểu Chu, lóng ngóng chẳng biết làm sao: “…Tại sao khóc.”

Lục Hành xoa hai má Tống Tiểu Chu lại bị cậu quay đầu né tránh. Lục Hành cương quyết nắm cằm cậu đối diện thẳng với mình. Thiếu niên không thể né tránh, đôi mắt hồng hồng còn vương lệ trừng Lục Hành, trông vừa đáng thương vừa hung dữ.

Rõ ràng không phải một dung mạo xuất sắc, có lẽ đêm nay ánh trăng quá sáng, Lục Hành nhìn đến hoảng thần.

Tống Tiểu Chu cũng không biết vì sao cậu lại khóc, nước mắt không nhịn được, một bên nấc một bên lung tung thô lỗ lau lau: “Ai… hức, ai khóc… hức khóc.”

Lục Hành thật không biết y nên cười hay khóc, giúp cậu lau nước mắt. Tống Tiểu Chu đem tay y vỗ xuống, đứt quãng nói: “Hức… Bẩn, bẩn chết rồi… Người vừa sờ, sờ chân ta.”

Lục Hành yên lặng.

Tống Tiểu Chu không đề cập tới chuyện xảy ra trong viện. Chờ cậu nhịn xuống cơn nấc người cũng đã mệt mỏi. Lục Hành luồn tay qua đầu gối, tay khác nâng mông cậu cõng đi.

Tống Tiểu Chu mơ mơ màng màng nằm nhoài trên lưng Lục Hành, ôm cổ y, trong đầu hoảng hốt nghĩ “Lục Hành là quỷ, giống như ác quỷ trong tiểu bản thoại, đều giết người… Vì sao Lục Hành lại biến thành ác quỷ?”

Suy nghĩ nhiều, một cước đạp vào trong mây, chính cậu cũng không biết đang mơ hay tỉnh. Lục Hành đối cậu bình tĩnh nói: “Tiểu Chu, đây mới chân thực là quỷ.”

Thi thể bên trong đình viện đã không thấy. Nếu không phải nhìn thấy dòng máu đỏ sậm trên nền gạch, có lẽ Tống Tiểu Chu sẽ thật sự coi đây chỉ là một cơn ác mộng.

Tối hôm qua động tĩnh lớn như vậy, người họ Lục canh giữ bên ngoài lại không có nửa điểm động tĩnh. Tống Tiểu Chu nhịn không được nghĩ “Nếu như tối hôm qua không có Lục Hành, chắc chắn cậu sẽ chết ở chỗ này.”

Thủ vệ Lục gia thật sự không biết có người lẻn vào?

Càng nghĩ Tống Tiểu Chu càng lạnh cả người. Bên ngoài đều nói huynh đệ họ Lục tình cảm tốt, nhưng cái cậu thấy lại là tranh cãi cùng những âm mưa dơ bẩn khiến lòng người nguội lạnh.

Cậu nhớ tới bộ dáng Lục Hành khi lỗi lạc, tao nhã; lại chợt nhớ tới ánh mắt hung tàn cùng bộ dạng tàn nhẫn giết người của y. Nếu nói không sợ là giả, nào có ai không sợ chết, nhưng lại có một thứ tâm tình xa lạ át cả nỗi sợ hãi, đè ép nó.

Tống Tiểu Chu tràn đầy tâm sự, ôm gối đầu ngẩn người, đột nhiên nhìn thấy linh bài trên bàn thờ, ma xui quỷ khiến đem linh bài cầm lấy.

Cậu kìm lòng không đậu vuốt ve tục danh khắc trên linh bài. Nét bút tinh tế phác hai chữ Lục Hành, linh bài lạnh lẽo không chút độ ấm, giống như tay của Lục Hành.

Tống Tiểu Chu muốn gặp Lục Hành, rồi lại có điểm sợ hãi, rốt cuộc vẫn bị dọa tới ngoan ngoãn.

Lục Hành có lẽ cũng biết, mấy ngày liền đều chưa từng xuất hiện.

Tống Tiểu Chu đâm đâm linh bài, hoảng hốt nhớ tới khi cậu nửa tỉnh nửa mê, trong miệng mơ hồ nức nở lên án Lục Hành: “Nha, ngươi làm ta sợ muốn chết…”

Lục Hành trầm mặc một lát, nói: “Xin lỗi.”

Hết chương 8.

Editor: Tùy Tiện

Chương 7

Chương 9

Click to rate this post!
[Total: 45 Average: 4.9]

You may also like

Leave a Comment