Home Ảnh đế đầu óc hỏng mất rồi [ĐAM MỸ] ẢNH ĐẾ ĐẦU ÓC HỎNG MẤT RỒI! – CHƯƠNG 23

[ĐAM MỸ] ẢNH ĐẾ ĐẦU ÓC HỎNG MẤT RỒI! – CHƯƠNG 23

by Tùy Tiện
anh-de-dau-oc-hong-mat-roi-chuong-23anh-de-dau-oc-hong-mat-roi-chuong-23

Chương 23.

34.

Vì Lương Nhung và Tống Ninh không làm cơm, nên sau bữa cơm chiều hai người liền chủ động ở lại rửa bát.

Ở vị trí máy quay không bắt được, Lương Nhung giúp Tống Ninh xắn ống tay, tiến tới bên tai y lặng lẽ trêu đùa: “Không nghĩ tới em còn thật biết ăn nói a.”

Tống Ninh ngẫm lại, đột nhiên có chút sợ, sốt sắng hỏi: “Em có phải là nói quá nhiều, khiến mọi người nhận ra điều gì hay không?”

“Sẽ không, em làm rất tốt.”

Lương Nhung dừng một chút, lại hỏi: “Anh khi đó thật sự rất ngây thơ sao?”

Tống Ninh cân nhắc dùng từ: “Hiện tại thành thục là được rồi.”

Lương Nhung gật đầu biểu thị đồng ý.

35.

Tổ tiết mục phân cho mỗi đội một nhà gỗ nhỏ riêng biệt, chia ra ở bốn phía nông trường.

Thời điểm Lương Nhung và Tống Ninh tới, chỉ còn một gian cuối cùng, lại là giường tầng nhỏ.

Lương Nhung đen mặt, gọi người tổ tiết mục tới, nói giường nhỏ như vậy làm sao ngủ, yêu cầu đổi thành giường lớn.

Đạo diễn không dám đặc tội vị đại phật này, không thể làm gì khác hơn là cười giải thích: “Ngày hôm nay quá muộn nên giường không thể đưa tới kịp, không thì cậu chờ ngày mai?”

Lương Nhung lạnh mặt không nói lời nào, rất có ý tứ đùa giỡn đại bài.

Tống Ninh rất kinh ngạc. Trong nhận thức của y, Lương Nhung chưa bao giờ là người không hiểu đạo lý.

Thấy cục diện giằng co không ngừng, xung quanh lại có máy quay, sợ ảnh hưởng tới hình tượng của hắn, y liền khuyên Lương Nhung: “Không sao nha, sau khi tốt nghiệp đại học không phải đều ngủ giường tầng hay sao? Hoài niệm lại một chút cũng rất tốt.”

Lương Nhung liếc y một cái, cũng không nói gì nữa.

36.

Hai người trở lại phòng, đóng cửa, ngăn cách máy quay bên ngoài. Trong nháy mắt Lương Nhung khôi phục dáng vẻ ôn hòa lúc thường.

Tống Ninh hỏi hắn: “Vừa nãy xảy ra chuyện gì?”

Lương Nhung nói: “Khách mời phải tạo xung đột, nếu không thời điểm phát sóng làm sao có chủ đề bàn tán? Tổ tiết mục bỏ ra giá cao mời anh đến, phải ra sức một chút mới được.”

Tống Ninh bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Nhưng ý vẫn cảm thấy, Lương Nhung thật ra muốn ngủ giường lớn mà thôi.

Ban đêm, Tống Ninh ngủ giường trên, Lương Nhung ngủ phía dưới. Đầu thu ở ngoại ô nhiệt độ về đêm chênh lệch rất lớn, dù đắp một cái chăn mỏng vẫn có chút lạnh.

Lương Nhung nằm dưới thò đầu ra hỏi Tống Ninh: “Có lạnh hay không? Có muốn xuống dưới ngủ cùng anh không?”

Tống Ninh nghĩ giường nhỏ như vậy, hai người chen chúc khẳng định không thoải mái, liền trả lời: “Không lạnh.”

Lương Nhung không đáp, một lát sau mới xa xôi nói: “Anh cảm thấy thật lạnh.”

Tống Ninh không thể làm gì khác hơn là mặc áo ngủ bò xuống.

37.

Sáng sớm ngày tiếp theo, lúc Tống Ninh đang đánh răng tổ tiết mục liền tới đưa nhiệm vụ. Nhiệm vụ đầu tiên là dựa theo thực đơn làm một bữa cơm trưa.

Lương Nhung lấy thực đơn tới đọc một lần, nói với Tống Ninh đang ở trong phòng: “Cần làm dưa chuột trộn, trứng sốt cà chua. Hoàn hảo, đều là món đơn giản.”

Tống Ninh ở bên trong hỏi: “Vậy dưa chuột, cà chua, trứng gà lấy ở đâu nha?”

Lương Nhung cũng chưa nghĩ tới vấn đề này, tới vườn rau sau nhà lượn một vòng, kết quả không tìm được, tay không trở lại.

Tống Ninh giờ mới hiểu, đồ ăn bọn họ cần đều ở vườn rau của nhà khác. Nói trắng ra chính là đi ăn trộm rau.

Hai người thương lượng một phen, quyết định Tống Ninh đi trộm đồ, mà Lương Nhung phụ trách ở nhà canh vườn.

Trước khi xuất phát Lương Nhung hiến kế cho Tống Ninh: “Trước tiên qua nhà tiểu Giang đi, cậu ta không dám phản kháng đâu.”

38.

Tiểu Giang chính là người giải vây y trên bàn cơm hôm qua, hậu bối ở công ty của Lương Nhung, Tống Ninh đối với cậu ta ấn tượng khá tốt.

Y xách giỏ trúc, đi tới địa bàn nhà Tiểu Giang, máy quay theo sát phía sau.

Nhiệm vụ đầu tiên một mình đã phải nhận trách nhiệm to lớn, Tống Ninh có chút hốt hoảng, nghĩ: “Lát nữa nếu người ta không để y trộm thì làm sao bây giờ? Có thể cướp mang về hay không?”

May mà lúc đi tới nhà Dương Hàn vẫn chưa có ai, Tống Ninh nhanh chóng vặt lấy hai quả dưa chuột.

Kết quả còn chưa ném vào giỏ, bên tai đã có tiếng nói: “Chị dâu đừng gấp, lấy thêm chút nữa a.”

39.

Tống Ninh sợ tới nỗi quăng dưa chuột.

Tiểu Giang giúp y nhặt lên, đóng cửa lặng lẽ nói: “Em với Nhung ca đều cùng một người đại diện, chị ấy đã nói cho em. Chị dâu yên tâm, miệng em rất kín.”

Tống Ninh hoàn hồn, đem dưa chuột bỏ vào trong giỏ, thuận tiện hỏi: “Nhà cậu có cà chua không?”

Tiểu Giang nói có, một bên dẫn Tống Ninh đi hái cà chua, một bên bát quái hề hề hỏi y: “Anh và Nhung ca thật sự ở cùng nhau từ lúc mười sáu tuổi hả?”

Tống Ninh do dự một chút, gật gật đầu.

Tiểu Giang hưng phấn: “Chẳng trách nhiều người theo đuổi như vậy Nhung ca nhìn ai cũng không vừa mắt.”

Tống Ninh đột nhiên cảnh giác: “Ai theo đuổi anh ấy?”

40.

Tống Ninh hái xong mấy loại rau củ, trên đường trở về có chút rầu rĩ không vui. Tuy đã sớm biết Lương Nhung rất hấp dẫn, có người theo đuổi cũng không phải chuyện ngạc nhiên, trong lòng vẫn không kìm được mà bực bội.

Quả nhiên yêu đương làm con người ta rất ích kỉ.

Vừa với tới nhà mình, vừa vặn nhìn thấy vị nữ minh tinh hỏi xin Lương Nhung rau cần. Lương Nhung không cho, nữ minh tinh vừa định bán manh lấy lòng liền bị Tống Ninh vừa mới trở về cản trở.

Tống Ninh hái một chút rau thơm để vào giỏ của nàng, nói: “Cái này với rau cần cũng không khác biệt lắm, cô đem về nấu đi.”

Nữ minh tinh ngây ngẩn cả người, chần chừ hai giây mới chột dạ hỏi: “Hai người cãi nhau hả?”

Lương Nhung đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, ôm lấy Tống Ninh nói: “Không có, chúng tôi rất tốt.”

Nữ minh tinh rau cần cũng không thèm, quay người chạy đi, trên mặt viết đầy vui sướng.

Hết chương 23. 

Editor: Tùy Tiện

Chương 22

Chương 24

Click to rate this post!
[Total: 24 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment