Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 6

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 6

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-6

CHƯƠNG 6.

“Vậy bây giờ thế nào?” Hoa Thì hỏi, “Trước về khách sạn nghỉ ngơi?”

“Không.” Du Chiêu nói, “Đến cũng đến rồi, liền xã giao một chút đi.”

Dù sao đây cũng là một bữa tiệc tối quy cách rất cao, có thể giúp Du Chiêu mở rộng giao thiệp. Du Chiêu bình thường nhìn lạnh nhạt, không thích kết bạn, mà ở trong lĩnh vực kinh doanh một người hướng nội cũng sẽ sinh động lên, đây là chuyện không có biện pháp.

Cho nên, dù Du Chiêu không có bạn bè, trong kinh doanh vẫn sẽ có những mối quan hệ xã giao.

Không ít người bởi vì y là omega mà xem thường, nhưng cũng có người bởi vì y là omega trái lại càng bội phục. Huống hồ mấy năm gần đây nhân sĩ thành công là omega ngày càng nhiều. Bọn họ là “nhóm yếu thế”, tự nhiên sẽ đối với “đồng loại” đặc biệt chăm sóc, dù sao tại hoàn cảnh cường địch rình rập xung quanh, chuỗi thực vật tầng chót muốn vượt qua mùa đông giá lạnh chỉ có thể đoàn kết với nhau.

Du Chiêu cùng Hoa Thì trong hội trường đi vài bước liền vừa vặn gặp được một “đồng loại” ___ Tinh Cảnh tổng tài Phùng Đình Vệ.

Phùng Đình Vệ là một omega, tuổi tác hơn bốn mươi, vẫn độc thân chưa kết hôn, là một người có thể đứng vững gót chân bằng ngành nghề truyền thống. Bởi vậy, một người trong mắt luôn không chứa một hạt bụi như Du Chiêu cũng phi thường kính trọng Phùng Đình Vệ.

Phùng Đình Vệ nhìn thấy Du Chiêu liền giơ ly rượu lên, ra hiệu với y: “Chiêu Nhi, cậu cũng ở đây?”

Du Chiêu nghe thấy thanh âm quen thuộc liền quay đầu nhìn qua, quả nhiên thấy Phùng Đình Vệ đứng dưới ánh sáng huy hoàng. Ông mặc đồ tây, phối hợp với đôi giày mới lưu hành gần đây, vừa trang nghiêm vừa thời thượng. Chỉ là dáng dấp ông ấy không tính là đặc biệt xinh đẹp, khuôn mặt rộng, nếu là alpha tất nhiên không có trở ngại, nhưng ông trời sinh là omega, ngoại hình như vậy có thể nói là tương đối thô. Nhưng chính ông cũng không ngần ngại chút nào, giơ tay nhấc chân đều là tự tin.

Du Chiêu đi tới chỗ Phùng Đình Vệ, cùng ông đụng ly, nói: “Phùng tổng cũng ở đây nha?”

Phùng Đình Vệ nở nụ cười, nói: “Đúng vậy, nơi nào có tiền liền có ta.”

“Phùng tổng không ở Tinh Cảnh làm lão bản, cần gì phải đi ngân hàng trông coi kho bạc a.” Du Chiêu đùa giỡn nói.

Phùng Đình Vệ ha ha cười lên, nói: “Tiểu tử cậu nói giỡn không vui, nhưng nói ra là khuôn mặt này, thật khiến người ta không thể không ôm bụng cười.”

Du Chiêu nói chuyện ngữ điệu vững vàng, giống như đài phát thanh, trên mặt cũng không có biểu tình, lạnh như băng, nói chuyện cười ngược lại có cảm giác sai biệt rất vi diệu, khiến người ta thấy thú vị.

Phùng Đình Vệ lại hỏi: “Nghe nói gần đây cậu đi xem mắt? Thế nào?”

Du Chiêu có chút bất ngờ: “Chuyện chỉ mới hai ngày trước, làm sao ngay cả ngài cũng biết?”

“Hai ngày trước? Ta bây giờ mới biết?” Phùng Đình Vệ chà chà hai tiếng, nói “Tiểu tử cậu không có suy nghĩ gì sao?”

“Bát tự còn không có xem đâu.” Du Chiêu nói, “Nói cũng vô ích.”

Hoa Thì ở bên cạnh chú ý, Du Chiêu cùng Phùng Đình Vệ thời điểm ở chung thập phần thoải mái, tự nhiên là bạn bè cũ. Trên thực tế Du Chiêu cùng Phùng Đình Vệ chỉ mới quen biết hơn hai năm.

Hai năm trước, Du Chiêu vừa lên quản lý công ty gia đình không lâu, bị ba con Du Ung “ám hại”, Phùng Đình Vệ giúp y một lần, y cảm kích trong lòng cho nên đối với ông vừa tôn trọng vừa tin tưởng.

Phùng Đình Vệ là omega cho nên đối với những omega dốc sức tạo dựng sự nghiệp đặc biệt có tình cảm. Đặc biệt là Du Chiêu, khiến ông nhớ lại thời điểm mình hai mươi tuổi. Cho nên Phùng Đình Vệ đối với y rất quan ái*.

(*) Quan ái: quan tâm, yêu thích

Phùng Đình Vệ hướng Du Chiêu nở nụ cười, nói: “Chuyện xem mặt như vậy cũng vô căn cứ, còn không bằng tìm thêm vài mối làm ăn lớn, trước mặt hai vị phụ huynh bộc lộ tài năng!”

Du Chiêu gật gật đầu, thái độ lại qua loa. Kì thực, trước đây Du Chiêu cũng nghĩ như vật. Y nghĩ chính mình tạo được thành tựu là có thể được cha chống đỡ, nhưng sự thật không phải như vậy. Vô luận y nỗ lực như thế nào vẫn không sánh bằng địa vị đệ đệ alpha kia trong mắt cha.

Đối phương làm một, y phải làm một trăm mới có thể bù lại. Càng khỏi nói sinh ý của y ít nhiều bị Du Ung ở trong bóng tối đảo loạn, cha làm sao không biết? Nhưng cũng chỉ là nhắm một con mắt, mở một con mắt thôi.

Trải qua nhiều bất công, Du Chiêu cũng coi như minh bạch, y ở gia đình này giãy giụa hơn nữa cũng không có địa vị.

Phùng Đình Vệ cho Du Chiêu một chút mặt mũi, nói: “Được, ta giới thiệu cho cậu một khách hàng lớn. Sau này nếu đạt thành giao dịch phải mời ta ăn cơm.”

Vừa nghe đến ba chữ “khách hàng lớn” đôi mắt Du Chiêu đều sáng lên, cũng quên mất sầu não, tinh thần phấn chấn nói: “Vậy rất cảm ơn ngài.”

Phùng Đình Vệ giới thiệu cho y khách hàng lớn, vậy nhất định là khách hàng vô cùng lớn nha!

Du Chiêu bắt được khách hàng lớn, giống tiểu miêu bắt được cá, chỉ còn kém nước liếm mép kêu meo meo.

Xoay người, Phùng Đình Vệ liền dẫn Du Chiêu tới trước mặt một alpha. Alpha này ___ Nói thật, sau khi vào cửa Du Chiêu cũng đã liếc mắt chú ý tới gã. Không phải nguyên nhân gì khác, chính là rất ít khi nhìn thấy alpha nào mặc đồ… ừm… lấp lánh như vậy.

Vị alpha này cùng đại đa số nhân sĩ tham gia bữa tiệc giống nhau, mặc sơ mi trắng quần tây. Vấn đề là, cổ áo sơ mi, cổ tay, khuy áo của gã đều nạm kim cương, dưới ánh đèn phát sáng long lanh, mọi người muốn không chú ý tới cũng rất khó.

Phùng Đình Vệ giới thiệu: “Vị này chính là Cao Bá Hoa, lão bản của đại tập đoàn, tuổi trẻ tài cao a.”

Du Chiêu cùng Cao Bá Hoa bắt tay. Cao Bá Hoa cười nói: “Vị omega này khí vị rất nhạt nha.”

Phùng Đình Vệ nở nụ cười, nói: “Cá tính của cậu ấy cũng rất nhạt, càng giống như beta, cái gì cũng đều không ảnh hưởng được.”

Cao Bá Hoa gật đầu, cùng Du Chiêu bắt đầu nói chuyện phiếm. Du Chiêu có ý định đem đề tài dắt tới chuyện làm ăn, Cao Bá Hoa tựa hồ cùng cảm nhận được, cũng liền nói tới việc của mình: “Cậu biết, chúng tôi làm sản xuất thực phẩm, vẫn rất quan tâm giá cả nguyên vật liệu, gần đây nhất giá cả thịt gà có chút biến động khá lớn…”

Du Chiêu nghe vậy, tựa hồ nghĩ tới điều gì, liền nói: “Vậy ngài có suy nghĩ tới việc kết hợp hay không? Thành phẩm thịt gà thông thường đều móc nối với thức ăn gia súc, chúng ta có thể lợi dụng ngũ cốc, đậu phộng, kì hạn giao hàng, khóa chặt thành phẩm…”

Cao Bá Hoa nghe vậy gật đầu, nói: “Xem ra Chiêu tổng cũng là Hành gia a. Chúng tôi quả thật có cân nhắc tới chuyện này, nhưng còn chưa tìm được đối tác thích hợp, cho nên mới chạy tới New York nhìn một chút.”

“Ngài làm sinh ý trong nước, tại sao không cân nhắc đối tác trong nước?”

“Cái này cũng có cân nhắc.” Cao Bá Hoa gật đầu, nói, “Cậu có đề cử nào sao?”

Du Chiêu nói: “Tập đoàn Kinh Môn, ngài từng nghe nói chưa?”

Du Chiêu nghĩ thầm: Nếu như mình có thể giúp Tập đoàn Kinh Môn kéo về khách hàng lớn như Cao Bá Hoa, nhất định sẽ làm cho Khuất Kinh nhìn với cặp mắt khác xưa.

Du Chiêu cùng Cao Bá Hoa hàn huyên một hồi, cũng không nói nhiều về đề tài này. Dù sao, đây chỉ là cuộc nói chuyện phiếm thông thường, Du Chiêu sẽ không tỏ ra y quá bức thiết. Nhân viên bán hàng thoạt nhìn quá bức thiết chính là một nhân viên thất bại. Khách hàng nhìn thấy kiểu nhân viên như vậy đều sẽ muốn rút lui.

Du Chiêu không nhanh không chậm hàn huyên cùng Cao Bá Hoa một hồi, trao đổi danh thiếp xong liền tản đi.

Du Chiêu vốn đang phát sầu việc làm thế nào cùng Khuất Kinh ở chung, cũng không thể nào ngẫu nhiên chạm mặt nhiều lần, quá ngu ngốc. Hiện tại có cái “cầu nối” Cao Bá Hoa, hết thảy đều thuận lí thành chương. Hơn nữa, nếu như Cao Bá Hoa quyết định, vậy không phải là Du Chiêu nghĩ biện pháp theo đuổi Khuất Kinh, nên đổi thành Khuất Kinh đuổi theo Du Chiêu mời ăn cơm tặng quà!

Du Chiêu cảm thấy ngày hôm nay thu hoạch đã đủ, vừa chuẩn bị rời khỏi dạ tiệc thì điện thoại liền vang lên.

“Xin chào?” Du Chiêu tiếp điện thoại.

“Chiêu tổng.”

___ Trong thanh âm có lẫn tiếng gió, thêm vài phần khàn khàn gợi cảm.

Du Chiêu bị thanh âm này câu mất hồn, sửng sốt hồi lâu: “Ồ… Phải… Khuất tổng sao?”

“Là tôi.” Khuất Kinh nói, “Trách cậu cho tôi uống nửa ly rượu, hiện tại tôi không thể lái xe.”

Du Chiêu nghi ngờ hỏi: “Tôi khiến anh uống rượu?… Không phải trước đó anh đã uống ư?”

“Không có, thư kí của tôi đổi thành trà lê tuyết.”

Du Chiêu đã hiểu, bất đắc dĩ nở nụ cười, nói: “Thì ra là như vậy.”

Y lần đầu tiên thấy có người đi dạ tiệc mà không uống rượu, lấy trà lê tuyết thay champagne, cũng đủ quái. Mà suy nghĩ một chút, cái vị alpha luôn mang thuốc ức chế bên người, cái này không phải càng kì quái?

“Vậy là do tôi không hiểu tình huống, thật sự xin lỗi.” Du Chiêu trả lời, “Mang phiền toái cho anh.”

“Đúng vậy, cậu lái xe đưa tôi về đi.”

Du Chiêu nói: “Tôi cũng uống rượu.”

“Vậy làm sao cậu trở lại?”

Du Chiêu nói: “Trợ lý của tôi lái.”

“Vậy cậu tiện thể đưa tôi một đường.” Khuất Kinh nói như chuyện đương nhiên, giống như trợ lý của Du Chiêu cũng là của hắn.

Du Chiêu nghĩ: Khuất Kinh cũng mang theo thư kí, làm sao có khả năng không ai lái xe cho anh ta? Lui mười ngàn bước mà nói, coi như Khuất Kinh thật sự không có thư kí, kia bắt xe cũng rất thuận tiện, làm sao nhất định phải đi ké xe của y?

Nghĩ tới nghĩ lui, Du Chiêu chỉ có thể cho ra một kết luận thô thiển: Hắn muốn “làm” với mình đi.

Hết chương 6.

Editor: Tùy Tiện

Chương 5

Chương 7

Click to rate this post!
[Total: 9 Average: 5]

You may also like

1 comment

Chuông Tháng Ba 19, 2021 - 11:20 chiều

Phùng Đình Vệ nhìn thấy Du Chiêu liền giơ ly rượu lên, ra hiệu với y: “Chiêu Nhi, ngươi cũng ở đây?”

Sót QT nè

Reply

Leave a Comment