Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 16

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 16

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-16

CHƯƠNG 16.

Khuất Kinh ngơ ngác.

Hắn cũng cảm thấy kì lạ.

Du Chiêu sắc mặt ửng hồng, trên người tỏa ra khí tức vô cùng ngọt ngào.

Mùi hương u ám của hoa mân côi quyện với hương mật ong ngọt lịm.

Khuất Kinh vươn tay ra, nỗ lực hái xuống đóa hoa mân côi mật ong.

Đáng tiếc, hoa mân côi có gai.

Du Chiêu “ba” một cái đánh bay tay hắn, Khuất Kinh bị đau liền giật mình rụt lại.

Du Chiêu vịn tay ghế, miễn cưỡng đứng lên, nói: “Tôi không phải người tùy tiện.”

“Tôi biết…” Khuất Kinh đáp.

Du Chiêu nghĩ tới thái độ cha Khuất đối với mình, nếu đêm nay y cùng Khuất Kinh là ra sự việc trái phép tắc, ấn tượng của ông ấy đối với y sẽ càng chênh lệch.

Hoặc là nói, ngay từ đầu y đã không nên tới phòng Khuất Kinh!

“Tôi về phòng.” Du Chiêu xoay người, thừa dịp tin tức tố còn chưa chi phối chính mình, dứt khoát đi tới cửa phòng.

Khuất Kinh cũng không có ngăn cản y.

Du Chiêu vừa muốn mở cửa, lại nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Du Chiêu sợ hết hồn.

Khuất Kinh cũng có chút giật mình, giương giọng hỏi: “Ai vậy?”

“Là cha.” Thanh âm cha Khuất vang lên.

Khuất Kinh cùng Du Chiêu hai mặt nhìn nhau.

Thực sự là sợ cái gì liền tới cái đó!

Khuất Kinh vội vàng nói: “Con đi ngủ, có chuyện gì ngày mai cha nói sau đi.”

“Con đừng lừa ta. Con làm sao có khả năng ngủ sớm như vậy?”

Khuất Kinh cũng có chút bất đắc dĩ.

Cha Khuất nói: “Chê ta lải nhải đúng không? Mở cửa đi, ta còn chưa nói hết đâu!”

Du Chiêu giống như trộm bị bắt quả tang, khiếp đảm chột dạ mà nhìn Khuất Kinh.

Ngày thường Du Chiêu luôn là bộ dáng lãnh đạm, rất ít khi lộ ra vẻ mặt như thế. Khuất Kinh ngược lại cảm thấy y bây giờ cực thú vị, cực đáng yêu.

Khuất Kinh dùng sức nắm lấy Du Chiêu, y muốn giãy ra lại phát hiện bản thân không có khí lực, mềm nhũn bị Khuất Kinh kéo đi.

Tin tức tố chết tiệt! ___ Du Chiêu thầm mắng.

Khuất Kinh đem Du Chiêu đẩy lên giường. Du Chiêu hét lên rồi ngã gục, trái tim như nhảy tới cổ họng, đang muốn lần thứ hai cường điệu mình không phải người tùy tiện, một cái chăn liền chùm lên đầu.

Hóa ra Khuất Kinh đem chăm bao kín Du Chiêu, lại buông màn xuống, cứ như vậy đem y dấu đi.

“Tới đây.” Khuất Kinh nói, đi tới mở cửa phòng.

Cha Khuất nhìn hắn một chút, nói: “Làm sao? Không muốn cho ta đi vào?”

Khuất Kinh chỉ chỉ bộ đồ ngủ trên người, lại giả vờ bộ dáng ngái ngủ: “Thật sự ngủ rồi, con không lừa ngài.”

Cha Khuất bán tính bán nghi: “Kia… Vậy ta liền nói hai câu…”

“Ngài mở miệng còn có thể chỉ nói hai câu sao? Đã nói rồi liền nói không thôi.” Khuất Kinh đánh gãy lời ông, “Nếu như không phải việc gấp, ngày mai cha lại nói sau đi.”

Cha Khuất vừa muốn nói lại chỉ thấy cánh cửa đóng chặt trước mặt.

“Ai! Lớn rồi liền không nghe lời!” Cha Khuất cả giận nói.

Khuất Kinh cũng không thèm để tâm cha giận hay không, đi thẳng về giường, đem chăn xốc lên: “Không ngộp hỏng Chiêu tổng đi?”

Du Chiêu ngược lại không ngộp hỏng, nhưng chăn gối mỗi ngày đều được Khuất Kinh lưu xuống tin tức tố. Khuất Kinh đem y bọc trong chăn cũng giống như đem một cây kem thả lên vỉ nướng, lập tức muốn hóa thành một hồ nước ngọt.

Khuất Kinh đem chăn xốc lên, hương hoa mân côi mật ong lập tức giống như sóng biển ập tới.

Khuất Kinh bị tập kích tới đầu váng mắt hoa.

Không chờ hắn hồi phục tinh thần, Du Chiêu đã cưỡi ngồi trên người hắn.

Du Chiêu lên xuống trên người Khuất Kinh. Mãi tới khi y không còn khí lực Khuất Kinh mới nhận “gậy tiếp sức”, quay người đè lên, tăng thêm nhiệt cho căn phòng.

Hai người ác chiến tới nửa đêm mới minh kim thu binh.

Thể lực Du Chiêu không chống đỡ nổi, vòng eo bủn rủn. Khuất Kinh một bên giúp Du Chiêu xoa eo, một bên cười nói: “Đây là lần đầu tiên em chủ động ngồi lên nha.”

Du Chiêu mặt đỏ như trái cà chua: “Cái gì… Nói nhảm gì đó…”

Khuất Kinh lại nói: “Em phải luyện eo cho tốt, động một chút như vậy liền không được? Tôi còn hi vọng em kiên trì thêm một chút đấy.”

Du Chiêu cảm thấy rất ngượng, nhưng lại nghĩ: Đây là nhu cầu của khách hàng a!

Vì vậy, Du Chiêu liền hết chức trách hỏi: “Tôi cho là alpha sẽ không thích bị cưỡi?”

“Tình huống này không giống.” Khuất Kinh ám muội nở nụ cười, “Tôi cảm thấy em ở phía trên cũng rất tốt.”

“Có cái gì tốt?” Du Chiêu hỏi.

Khuất Kinh nói: “Bởi vì tôi có thể nhìn rõ ràng.”

Mặt Du Chiêu càng đỏ hơn: “Nhìn cái gì rõ ràng?”

“Nhìn cái gì cũng đều rõ ràng.” Khuất Kinh kề sát tai y, thấp giọng nói.

Hết chương 16.

Editor: Tùy Tiện

Chương 15

Chương 17

Click to rate this post!
[Total: 14 Average: 4.7]

You may also like

Leave a Comment