[ĐAM MỸ] TẾ PHẨM GÕ CỬA – CHƯƠNG 9
CHƯƠNG 9. MA VẬT
Thiếu niên thu dọn chăn màn, sắp xếp lại mọi thứ trong nhà đúng theo thói quen của xà nhân.
Nếu là ngày thường, có lẽ cậu sẽ đọc một vài trang sách, chơi đùa với Vivian rồi mới đi ngủ.
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng gõ cửa rất nhỏ vang lên.
Âm thanh yếu ớt đến mức, nếu không phải vì không gian trong nhà quá yên tĩnh, có lẽ cậu cũng chẳng để ý đến.
Ai có thể đến vào giờ này chứ?
Suốt một năm qua, chưa từng có ai ghé thăm vào ban đêm.
Cậu mở cửa ra___
Rồi trợn tròn mắt.
Xà nhân đang nằm rạp trên mặt đất, gần như kiệt sức.
Ác ma không hề giữ lời hứa rằng sẽ đưa y về nhà.
Thay vào đó, y bị ném xuống bụi cỏ ngay trước cửa.
Con đường mà mỗi ngày y đều đi qua một cách bình thản, giờ đây lại trở nên dài đằng đẵng, nguy hiểm, đến mức khi bò được đến cửa, y mới dám nhắm mắt lại, thở phào nhẹ nhõm.
“Sao thế này?! Anh bị tấn công ư?!”
Thiếu niên nhẹ nhàng vỗ vào má y, nhưng giọng nói lại đầy lo lắng và hoảng hốt.
“Anh có thể tự đứng dậy không?”
Lý trí của xà nhân mách bảo y cần phải nói gì đó, ít nhất cũng phải ra hiệu rằng mình không sao.
Nhưng thực tế, ngay cả việc cử động một ngón tay cũng là chuyện bất khả thi.
Cậu bé thấy môi y khẽ mấp máy, nhưng cuối cùng, chỉ phát ra tiếng nuốt khô khốc.
Cậu như bừng tỉnh: “Anh về đây để uống nước phải không? Anh khát à?”
Không, hôm nay ta đã uống quá đủ nước rồi.
Xà nhân giận dữ, nhưng không thể thốt lên bất cứ lời nào.
Thiếu niên chạy vào nhà, mang ra một cốc nước.
Ban đầu, cậu khẽ nghiêng cốc, để nước chậm rãi chảy dọc theo khóe môi y.
Nhưng sau đó, có lẽ cảm thấy cách này quá chậm, cậu bèn ngậm nước trong miệng, rồi trực tiếp truyền sang cho y.
Khoảnh khắc đó, vô số ký ức mà y không muốn nhớ đến lập tức tràn về.
Y vùng vẫy, cố gắng đứng dậy.
Nhưng do quá vội, y sặc nước, ho đến mức nước vừa nuốt vào lại trào ra ngoài.
Khi ngẩng đầu lên, y chạm phải đôi mắt trong veo đầy nghi hoặc của thiếu niên.
Vẻ mặt ấy quá mức ngây thơ, quá mức thuần khiết.
Y bỗng dưng muốn khóc.
Chuyện này không bình thường.
Nhưng y không có tâm trí để suy nghĩ thêm.
Từ khi sinh vật quái dị kia xâm nhập vào cuộc sống của y, rất nhiều cảm xúc trước nay chưa từng có liên tục xuất hiện.
Mà y không thể kiểm soát.
“Đừng lo.”
“Em sẽ bảo vệ anh.”
Nếu là trước đây, xà nhân chắc chắn sẽ xem câu này là trò đùa.
Nhưng lúc này y lại hoàn toàn tin tưởng nó.
Thậm chí, theo bản năng, y khẽ gật đầu.
“Vào nhà thôi.”
Thiếu niên vòng tay qua phần gấp khúc ở đuôi của xà nhân, nơi tương đương với khoeo chân của con người.
Chỉ trong chớp mắt, cậu đã nhấc bổng thân hình to lớn bất thường của y lên.
Nếu phải so sánh, thì cảnh tượng này giống như việc bắt một chiếc đế nhỏ xíu phải nâng đỡ một đĩa trái cây khổng lồ vậy.
Vô cùng lệch lạc, nhưng lại hài hòa đến kỳ lạ.
Khi nằm xuống ghế sô pha trong nhà, xà nhân có thể cảm nhận được ánh sáng ấm áp từ ngọn đèn.
Từng chút một, len lỏi vào cơ thể y, thấm vào tận sâu trong lòng.
An toàn.
Thoải mái.
Như thể cuối cùng cũng đã thoát khỏi ác mộng.
Y tham lam cảm nhận sự mềm mại của sô pha, giống như cách Vivian quấn quýt với chiếc tổ mà nó đã ngủ từ nhỏ.
Ước gì thời gian có thể trôi chậm hơn một chút.
Hoặc tốt nhất là ngừng lại ngay giây phút này.
Y thất thần nhìn bóng dáng thiếu niên bận rộn trong bếp, vừa nhìn, vừa để tâm trí trôi dạt theo những suy nghĩ vu vơ.
Xà nhân tưởng rằng thiếu niên sẽ có chút hả hê khi thấy y quay về mà chẳng thu hoạch được gì.
Dù sao, nếu ngay từ đầu y nghe lời cậu, y đã không phải trải qua cơn ác mộng kia.
Nhưng ngoài dự đoán của y, thiếu niên không hề có bất cứ thái độ gì ngoài sự lo lắng.
Không truy hỏi, không chế giễu.
Chỉ lẳng lặng vào bếp, chuẩn bị bữa tối cho y.
Thiếu niên thuần thục nhóm lửa. Nước trong nồi chưa sôi nên cậu tranh thủ chạy đến bên xà nhân, kiểm tra tình trạng của y.
“Anh có bị thương không? Quần áo dính đầy bụi thế này, cần phải giặt đi thôi.” Vừa nói, cậu đã tự nhiên cởi áo khoác mỏng màu trắng của xà nhân ra.
Mãi đến khi nhớ ra điều cần che giấu, y mới bừng tỉnh.
Nhưng đã quá muộn.
Tấm màn che cuối cùng cũng bị kéo xuống.
Những vệt đỏ ám muội lan tràn trên làn da không được vảy rắn che phủ, vô cùng chói mắt.
Những dấu vết ngạo nghễ, ngông cuồng, như một lời tuyên bố đầy ác ý.
Xà nhân vội kéo áo lại, giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: “Không. Anh không bị thương.”
Nếu thiếu niên không truy hỏi ngay lúc đó, vậy thì cứ xem như cậu chưa nhìn thấy gì đi.
Cứ tiếp tục duy trì sự bình yên giả tạo này.
Y cầu nguyện.
“Em chỉ thấy quần áo của anh bẩn.” thiếu niên khựng lại trong giây lát, rõ ràng bị cảnh tượng trước mắt và hành động kéo áo của xà nhân làm cho bất ngờ.
Sau đó, cậu khẳng định chắc chắn: “Anh bị thương rồi.”
Xà nhân chưa bao giờ biết mình có khiếu nói dối.
Không chút do dự, y bịa ra lời dối trá đầu tiên với người thân cận nhất của mình: “Không phải. Anh chỉ mệt thôi. Tự nhiên lại không muốn đi nữa, nên quay về nghỉ ngơi một chút.”
Thiếu niên khẽ thở dài rồi ngồi xuống đối diện y, bày ra dáng vẻ người lớn đầy nghiêm túc. Rõ ràng không có ý định bỏ qua chuyện này.
“Anh đã bị tấn công, bị thương, và em biết điều đó.”
“Trước đây, anh chưa từng như vậy.”
“Không thể dậy nổi. Làm việc thì mất tập trung. Hôm nay thậm chí còn kiệt sức đến mức gục ngay trước cửa nhà…”
“Trên người anh còn có những… dấu vết này.”
Thiếu niên cố gắng tìm từ ngữ không quá mập mờ, nhưng đôi má vẫn thoáng ửng đỏ, ánh mắt tránh đi trong một thoáng.
Xà nhân hối hận. Lẽ ra, y phải ước rằng tất cả dấu vết trên người đều biến mất trước khi trời sáng.
Vậy thì y có thể ở lại bên ngoài một đêm, đợi đến khi mọi thứ biến mất rồi mới quay về.
Ngủ ngoài trời có là gì đâu?
Y cau mày, giọng điệu thoáng chút áy náy khi tiếp tục nói dối: “Anh gặp một ma vật. Nó có rất nhiều giác hút và dây leo.”
“Anh nghĩ đó là loại ma vật nào?” Thiếu niên hỏi thẳng.
Từ những gì xảy ra hôm nay, xà nhân mơ hồ có cảm giác rằng có thể đây thực sự là thủ đoạn của một ác ma.
Nhưng y không dám nói ra.
Ác ma chỉ tìm đến những linh hồn tội lỗi.
Y chưa từng làm gì có thể hấp dẫn ác ma.
“Là một dạng ma thuật hoặc lời nguyền.” Xà nhân cúi mắt, trả lời.
“Có thể lắm.”
Thiếu niên nghe thấy tiếng nước sôi trong nồi, lập tức đứng dậy đi về phía bếp. Nhưng trước khi đi, cậu vẫn không quên nhắc nhở: “Anh tự thay quần áo đi nhé.”
“À đúng rồi___”
“Bạn em, Dracula, mới có bạn gái.”
“Cô ấy là một phù thủy rất lợi hại, có lẽ cô ấy sẽ có cách giúp anh?”
22. Ma thuật
Sau đó, nữ phù thủy đã đến vài lần.
Cô thử đủ mọi loại ma pháp. Đủ loại thuốc từ ngâm tắm, thuốc bôi ngoài da, thuốc uống. Đủ lại bùa chú, thần chú.
Nhưng dù làm gì đi nữa, xà nhân vẫn không thoát khỏi “lời nguyền”.
Thực ra, đây không phải lỗi của cô ấy. Xà nhân luôn giấu giếm sự thật về những gì mình đã trải qua. Dù có giỏi đến đâu, nữ phù thủy cũng chỉ có thể thử từng cách một. Nhưng dù sao, cô ấy cũng là một trong số ít những người bạn loài người của thiếu niên.
Xà nhân ngại từ chối lòng tốt của cô, vì vậy, bất kể cách nào quái đản đến đâu, y vẫn cố gắng làm theo.
Thế nhưng những đợt tấn công tiếp tục diễn ra. Cách thức ngày càng đa dạng, không thể lường trước.
Chỉ cần y ở một mình, ma vật sẽ xuất hiện ngay lập tức.
Y không dám đến sông lấy nước nữa. Nhưng ngay cả khi đi hái trái cây, y cũng bị dây leo treo lơ lửng trên cây.
Lá cây che đi phần lớn cơ thể y, nhưng chỉ cần nhìn kỹ, vẫn có thể thấy làn da trắng hồng lộ ra giữa những kẽ lá, chằng chịt dấu vết đỏ. Chỉ cần lắng nghe, vẫn có thể nghe thấy những tiếng rên rỉ khe khẽ không thể kìm nén.
Vậy nên, y ngừng luôn việc hái quả.
Nhưng đến khi đi chợ, y lại bị vây trong một con hẻm vắng không người qua lại. Ngay bên cạnh, tiếng ồn ào của khu chợ vẫn vang vọng. Tiếng người mua kẻ bán, tiếng mặc cả, tiếng rao hàng,… từng âm thanh đều trở thành chất xúc tác kích thích từng giác quan của y.
Và cái giọng kia, vẫn thì thầm bên tai hắn một câu duy nhất: “Ngươi chặt thật đấy.”
Cuối cùng, y không ra ngoài nữa. Toàn bộ công việc đều giao cho thiếu niên, còn y chỉ quanh quẩn trong nhà, làm việc nhà, nấu mứt trái cây. Thế nhưng, ngay cả như vậy, y vẫn bị kéo vào tủ quần áo.
Trong bóng tối dày đặc, y bị xâm phạm không chút kiêng nể.
Y không biết ma vật kia đến từ đâu.
Không biết khi nào nó sẽ xuất hiện.
Không biết làm sao để ngăn chặn nó.
Nhưng có một quy luật duy nhất y phát hiện ra, ma vật chỉ xuất hiện khi y ở một mình.
Sau khi hiểu ra điều này, y cố gắng ở bên cạnh người khác càng nhiều càng tốt.
Vậy nên, y hình thành thói quen làm gì cũng kéo thiếu niên theo.
Thiếu niên chưa bao giờ từ chối những yêu cầu phân chia công việc của y, cũng không hỏi nguyên nhân. Dù làm gì, cậu cũng làm nghiêm túc, chắc chắn.
“Thật là một người tốt.” Mỗi khi xà nhân nhìn thiếu niên, y đều không khỏi cảm thán về sự may mắn của mình.
Ngoài những chuyện phiền phức này, có một vấn đề khác.
Dracula dường như đã trở thành khách quen của nơi này.
Hắn biết xà nhân không ưa mình.
Vậy nên, mỗi lần đến, hắn chỉ trò chuyện với thiếu niên, hoàn toàn bỏ qua ánh mắt cảnh giác của xà nhân.
Không thể không thừa nhận, có những lúc, nhìn từ xa, bóng lưng của Dracula và thiếu niên ngồi trò chuyện trên gốc cây lại trông vô cùng hòa hợp.
“Lần trước ngươi say rượu, chê giọng hát của cô ta dở nên cô ta vẫn chưa tha thứ cho ngươi à?” Thiếu niên vừa nói, vừa gặm quả dưa ngọt nhỏ bằng lòng bàn tay.
“Không phải lần đó. Lần này còn nghiêm trọng hơn.” Dracula ôm trán, đầy hối hận. “Tối qua, ta không kìm được mà lén uống hết rượu vang của cô ấy. Cô ấy cất trong hầm rượu, thơm quá nên ta không nhịn nổi.”
“Cô ấy từng nói, nếu bắt gặp ta trộm rượu lần nữa, cô ấy sẽ nguyền rủa ta cho đến chết!”
“Chắc cô ta chưa biết là ngươi không thể chết rồi.” Thiếu niên gãi đầu, nói một cách đơn giản.
“Hu hu hu, đúng vậy. Ta không chết được, vậy là ta xong rồi.” Dracula rấm rứt như một tên Ma cà rồng hoàng gia hai trăm cân.
Khó trách người ta thường nói: Kẻ thông minh không nên yêu đương. Tình yêu làm con người mất lý trí.
“Cô ta sẽ tha thứ cho ngươi thôi.” Thiếu niên thuần thục an ủi hắn. “Dù sao thì cô ta cũng yêu ngươi. Hơn nữa, ai mà chẳng có lúc không thể cưỡng lại ham muốn?”
Khi nói câu này, cậu cảm thấy mình chẳng khác nào một vị cha xứ chuyên rửa sạch tội lỗi cho kẻ khác.
“Cô ấy đến rồi!”
“Ta ngửi thấy mùi của cô ấy!!”
Dracula rùng mình, dựng hết lông tơ sau gáy. Vừa bật dậy đã định chạy trốn.
“Này! Tên da trắng cao lớn kia có phải đang trốn ở chỗ các người không?!”
Trên thực tế, nữ phù thủy với lời nguyền “cho đến chết” kia lại có một thân hình rất nhỏ nhắn. Đặc biệt là khi đứng cạnh gã Ma cà rồng khổng lồ, trông cô chẳng khác gì một con chồn nhỏ bị quấn trong tấm áo choàng to quá khổ.
Vừa nhìn thấy Dracula đang tìm chỗ trốn, cô lập tức vung cây gậy gỗ lên, biến nó thành một dây leo, siết chặt quanh cổ hắn.
“Chết tiệt! Ta biết ngay là ngươi trốn ở đây mà!!” Cô vung tay một cái, dây leo xanh biếc lập tức biến thành một sợi xích bạc, đầu kia là một chiếc vòng cổ bằng da.
Cô nghiến răng ra lệnh: “Đi theo ta. Nghe ta hát hai tiếng đồng hồ, ta sẽ tha cho ngươi.”
Dracula ngoan ngoãn bị kéo đến trước mặt cô, thậm chí còn bế bổng cô lên như bế cừu non. Vừa xin lỗi, vừa tâng bốc giọng hát của cô còn hay hơn tinh linh.
“Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.” Xà nhân cảm thán, có chút thay đổi trong suy nghĩ về Dracula.
Hắn là một Ma cà rồng cao quý. Nếu không thật lòng yêu, sao có thể để một con người tùy ý điều khiển như thế?
Nhưng Lucifer thì không nghĩ sâu xa như vậy. Trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ: “Dây xích và vòng cổ trông cũng hay đấy. Có thể thử xem sao.”
Hết chương 9.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-