[ĐAM MỸ] TẾ PHẨM GÕ CỬA – CHƯƠNG 8
CHƯƠNG 8. TRỞ VỀ NHÀ
Đợi đến khi thiếu niên làm xong việc lặt vặt, cơ thể và thể lực của Xà Nhân đã hồi phục, hai người cùng nhau chuẩn bị lương khô cho chuyến đi.
Trước đây, Xà Nhân không quá để tâm đến chuyện này. Trên đường đi, y chỉ cần hái vài quả non xanh tươi hoặc săn bắt một chút là đủ. Cùng lắm, với thể chất của y, dù có nhịn đói hai ngày cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Nhưng bây giờ, khi bị một nguồn sức mạnh kỳ lạ quấn lấy, y cảm thấy cẩn trọng vẫn hơn.
“Chỉ ăn bánh mì thôi chẳng phải quá đơn điệu sao? Nhưng những thứ khác lại khó bảo quản, mang theo rất bất tiện.” Thiếu niên đứng trước kệ bếp, mặt đầy vẻ khó xử. “Hay là anh đừng đi nữa, đợi đến mùa thu đi. Khi đó trên núi đầy trái cây, chúng ta lại ra chợ đổi lấy mấy thứ hữu dụng.”
“Đừng lo, ta sẽ về nhanh thôi.” Xà Nhân đột nhiên muốn đưa tay vuốt nhẹ lên đôi mày đang nhíu lại của thiếu niên, xoa dịu sự bất an trong lòng cậu.
“Cái bình gốm này vừa to vừa nặng, lại không có nắp. Nếu anh muốn uống nước thì phải làm sao?” Thiếu niên thử nhấc chiếc bình lên rồi lại đặt xuống, cố gắng tìm thêm lý do để ngăn Xà Nhân rời đi.
“Ta có thể uống nước sông.” Trước khi cậu đến đây, Xà Nhân vốn chỉ toàn uống nước sông. Việc đun sôi rồi để nguội quá tốn thời gian.
Thiếu niên lắc đầu phản đối: “Nước đó không sạch, chỉ có nước đã sôi mới an toàn.”
“Chỉ uống một lần thôi, không sao cả.” Trước hàng loạt lý lẽ của thiếu niên, Xà Nhân như thể cố tình không hiểu hàm ý ẩn trong lời nói ấy, quyết tâm giữ vững ý định rời đi.
Thiếu niên thấy mọi lý do mình đưa ra đều bị bác bỏ, bèn không nói thêm gì nữa. Cậu chỉ ôm một cuốn sách rồi chui vào ghế sô pha, lặng lẽ đọc.
Xà Nhân đoán cậu đang giận, nhưng không rõ vì điều gì.
“Chẳng phải trước đây ta cũng từ đi xa nhà hay sao?”
Trên thực tế, mỗi tháng Xà Nhân đều ra ngoài hái ôliu xanh, có khi đi mất năm sáu ngày là chuyện bình thường.
“Lần này không giống vậy.” Thiếu niên nhìn y, đôi mắt lộ ra từ sau quyển sách tràn đầy u uất. “Em đã nói là có thể bảo vệ anh, tại sao còn phải đi cầu xin người khác?”
Từ khi mùa đông yên bình đó trôi qua, gần như lúc nào thiếu niên cũng nhắc đến hai chữ “bảo vệ”.
Quả thực, kể từ khi cậu đến, cuộc sống đã thay đổi ít nhiều. Những rắc rối nhỏ như làm đổ bình nước, làm vỡ bát đĩa thì có, nhưng đại nạn lớn thì chưa từng xảy ra lần nào. Xà Nhân cảm thấy cậu giống như một ngôi sao may mắn. Nhưng chuyện lần này… không đơn giản như thế.
Anh không trả lời sự ngang bướng của thiếu niên, chỉ lặng lẽ đi vào phòng ngủ, cẩn thận lấy ra từ trong tủ hai sợi dây đàn bằng tơ vàng, cuộn chúng lại ngay ngắn, rồi dùng một mảnh lụa lá sen chắc chắn và tinh xảo bọc lại.
Loại dây đàn này được kết hợp giữa sợi vàng mềm dẻo và sợi xơ từ nhánh ôliu xanh. Chúng mềm mại, không làm xước những ngón tay mảnh mai của tộc tinh linh, âm thanh trong trẻo, hoàn toàn phù hợp với tiếng hát của họ.
Tấm lụa lá sen cũng được dệt theo nguyên lý tương tự, với sợi lấy từ cuống hoa sen và cuống lá sen đã héo úa vào cuối hè. Nghe nói độ bền của nó gấp hàng trăm lần so với vải thông thường.
Thiếu niên nhìn động tác của y, giọng chua chát: “Đẹp quá, anh định tặng ai sao?”
Xà Nhân vốn nổi tiếng với đôi tay khéo léo, từng tạo ra rất nhiều công cụ hữu dụng cho các tộc xung quanh. Lần này, y muốn dùng món quà này để nhờ vả một việc.
Y bình thản giải thích: “Ở chỗ ta không có tác dụng gì. Đây là dây đàn của đàn hạc, tinh linh có thể dùng chúng để tạo ra những âm thanh tuyệt vời.”
Thật ra, y cũng cảm thấy mãn nguyện khi có thể chế tác ra thứ này. Mỗi khi đứng từ xa nghe thấy tiếng hát của tinh linh, y luôn có thể nhận ra âm sắc của những cây đàn được chính tay mình làm.
Thiếu niên bĩu môi, vẻ mặt không mấy ngạc nhiên, chỉ nhàn nhạt nói: “Bình thường bạn bè giúp nhau đâu cần quà cáp. Nếu là em nhờ Dracula làm gì đó, em cũng chẳng chuẩn bị quà.”
Từ sau buổi tiệc lần trước, ấn tượng của Xà Nhân về Dracula rất tệ. Giọng y trở nên lạnh lùng: “Đó là vì hắn có ý đồ khác.”
Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
Sóc nhỏ Vivian đang đậu trên chiếc chuông gió, cảm nhận được sự bất an trong căn phòng, sợ đến mức không dám nhúc nhích. Nó chỉ sợ hai người kia sẽ để ý đến sự hiện diện của mình rồi trút giận lên nó.
Xà Nhân cũng nhận ra giọng điệu của mình hơi cứng nhắc, nhưng khi nhìn thấy thiếu niên lấy sách che mặt mà không có dấu hiệu nhượng bộ, y cũng không nói gì thêm.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm chuông gió rung lên khe khẽ. Vivian hoảng sợ đến mức lăn thẳng xuống bếp. Những sợi tóc lưa thưa trên trán thiếu niên cũng khẽ lay động theo gió.
Bỗng, giọng thiếu niên vang lên nhẹ nhàng: “Này, tinh linh có đẹp không?”
Tộc tinh linh có đặc điểm riêng và tiêu chuẩn thẩm mỹ của họ. Phần lớn bọn họ đều có đôi tai nhọn thanh tú, đôi mắt to, sống mũi cao và làn da trắng như tuyết.
Nhưng đối với Xà Nhân, vẻ đẹp quá mức tinh xảo đó lại không dễ gây thiện cảm bằng nước da khỏe mạnh và dáng vẻ của thiếu niên.
Tuy nhiên, y biết người hỏi là một thiếu niên đang độ tuổi trưởng thành, lại còn rất thích những câu chuyện thần thoại. Xà Nhân đoán cậu hẳn có ấn tượng tốt về tinh linh.
Vì thế, y đáp: “Rất đẹp, giống như trong sách miêu tả. Họ có mái tóc vàng óng, giọng hát tuyệt vời, và một tấm lòng nhân hậu.”
Mỗi một câu Xà Nhân nói ra, khuôn mặt ẩn sau quyển sách của thiếu niên lại nhăn thêm một chút.
Cuối cùng, thiếu niên trầm giọng hỏi: “Vậy anh thích họ sao?”
Xà Nhân lắc đầu: “Không phải thích.”
Ánh mắt thiếu niên lập tức sáng lên, nhưng rồi lại nghe y nói tiếp: “Nhưng ở bên họ, ta có cảm giác tâm hồn trở nên tĩnh lặng. Hơn nữa, tinh linh đàn hát thực sự rất hay.”
Y muốn cậu yên tâm về chuyến đi này, nên đã cố gắng hết sức để miêu tả tộc tinh linh một cách tốt đẹp nhất.
Nhưng trong lòng thiếu niên lại xuất hiện một câu hỏi: “Tinh linh chỉ hát cho những dị tộc mà họ yêu thích, vậy tại sao anh lại được nghe?”
Nghĩ đến đây, khuôn mặt cậu trầm xuống, ánh mắt trở nên nguy hiểm.
“Em hiểu rồi. Vậy anh đi đi, nhớ về sớm.”
Nếu có thể.
20.
Xà Nhân khởi hành vào giữa trưa.
Dựa vào ký ức và những dấu hiệu nhỏ mình để lại từ trước, y xác định phương hướng. Chỉ cần đi về phía tây, cho đến khi nhìn thấy đỉnh núi vàng nhô lên từ xa thì sẽ không còn xa nữa.
Sau vài giờ đi đường, bên tai y vang lên tiếng nước chảy. Cảm giác khát khô cổ họng khiến y nuốt nước bọt theo bản năng.
“Nếu bỏ lỡ chỗ này thì không biết bao giờ mới gặp lại nước nữa.” Y lẩm bẩm, men theo âm thanh mà đi.
Vạch qua mấy tầng cây rậm rạp, trước mắt y bỗng mở rộng thành một bờ sông bằng phẳng, dòng nước trải dài rộng lớn.
“Từ khi nào nơi này lại có một con sông lớn thế này?” Y nhíu mày nghi hoặc.
Dòng sông chảy từ đông nam về phía tây, càng đi xa, lòng sông càng thu hẹp lại. Chỉ khi vượt qua dãy núi trước mặt thì nó mới mở rộng thêm lần nữa. Có lẽ những trận lũ lớn vài năm trước đã làm thay đổi dòng chảy ở khu vực này.
Y ngồi xuống bên bờ sông. Nước trong vắt phản chiếu hình ảnh của chính mình, vẫn là khuôn mặt trầm mặc u sầu như mọi khi, mái tóc dài rối bù, khô khốc vì lâu rồi chưa được cắt tỉa.
Nếu không phải là người trong cuộc, y thực sự không thể hiểu nổi tại sao lại có ma vật nào đó nhắm vào một kẻ xấu xí và đáng sợ như mình.
Xà Nhân thở dài, vốc một ít nước lên tay. Một chiếc bóng chim lướt qua trên mặt nước.
Vị ngọt thanh mát của dòng sông tràn vào cổ họng, nhưng ngay lúc đó, một chiếc lông vũ đen lặng lẽ rơi xuống trước mắt y.
Lập tức, toàn thân y căng cứng, cảnh giác và sợ hãi khiến da gà nổi lên từng lớp.
Bản năng trỗi dậy, vảy đuôi y xòe ra như những lưỡi dao sắc bén, mang theo sự hoảng loạn và giận dữ mà quét mạnh về phía sợi lông mỏng manh kia.
Ầm!
Mặt sông phẳng lặng bị chấn động mạnh như thể vừa có tảng đá khổng lồ rơi xuống. Nước bắn tung tóe, cá và chim chóc gần đó kinh hãi bỏ chạy.
Không gian yên tĩnh trở lại trong vài giây, không có gì khác thường xảy ra.
Lúc này, Xà Nhân mới nhận ra mình đã trở nên quá nhạy cảm vì những chuyện trước đó.
Y uống thêm vài ngụm nước, đứng dậy định tiếp tục lên đường. Nhưng ngay khoảnh khắc vừa cử động, y nhận ra đuôi mình đã bị thứ gì đó giữ chặt, không thể nhấc lên được.
“Sao lại như vậy? Nước trong thế này mà cũng có rong rêu sao?”
Ban đầu, y lo làm tổn thương lớp vảy nên chỉ cố rút nhẹ, nhưng sau một hồi cố gắng vẫn không thoát ra được.
Càng giãy giụa, thứ đang quấn lấy đuôi y lại càng siết chặt hơn.
Dần dần, y bắt đầu hoảng loạn.
Dù có dùng hết sức mạnh, y vẫn không thể rút đuôi ra.
Đây không đơn giản chỉ là rong rêu.
Xà Nhân cắn răng, cẩn thận đặt chiếc túi vải bọc dây đàn lên một tảng đá khô ráo.
Dây đàn mà gặp nước sẽ bị ù tiếng, dùng lâu còn dễ hỏng.
Sắp xếp xong xuôi, y hít một hơi thật sâu, giọng hơi run: “Ngươi là ai? Tại sao lại quấn lấy ta?”
Không ai trả lời.
Chỉ có núi rừng im lặng đáp lại câu hỏi của y.
“Ngươi biết ta sao? Tại sao phải bám theo ta…”
Lần này giọng y mạnh mẽ hơn, nhưng chưa kịp nói hết câu thì…
“Bịch!”
Một lực mạnh mẽ đột ngột kéo thẳng y xuống nước!
Miệng y theo phản xạ mở ra, lập tức, dòng nước lạnh buốt ào vào cổ họng và mũi, khiến y sặc đến mức chảy cả nước mắt.
Y gắng gượng ngẩng đầu lên, cố gắng hớp lấy không khí.
Toàn thân dùng sức vẫy vùng, đuôi quẫy mạnh hòng thoát khỏi vùng nước siết.
Nhưng dòng sông vốn cạn khi nãy bỗng chốc biến thành một vũng bùn sâu không đáy, khiến đuôi y không thể chạm đến nền đáy, chỉ có thể giãy giụa trong vô vọng.
Ác ma cũng không ngờ y lại giãy giụa dữ dội đến vậy.
Nhớ đến cách Xà Nhân nâng niu món quà dành cho tinh linh lúc trước, cơn bực bội trong lòng hắn lại trào lên. Nhưng dù thế, hắn vẫn nhàn nhạt nói: “Đừng cử động nữa, đuôi của ngươi sẽ bị thương đấy.”
Những sợi dây thô ráp cùng vô số gai nhỏ có thể làm bong tróc lớp vảy, thậm chí rạch vào da thịt.
Nhưng Xà Nhân dần nhận ra, thứ đang giữ chặt y không phải là dây leo.
Nó là một dòng nước quái dị.
Một loại nước có mật độ cao đến bất thường, mềm mại nhưng lại dẻo dai, như thể có ý thức mà giam cầm y.
Một tia sáng lóe lên trong đầu.
Không chút do dự, Xà Nhân lập tức hóa đuôi rắn thành hai chân người.
Ngay lập tức, lực siết nới lỏng.
Không bỏ lỡ cơ hội, y nhanh chóng vươn tay, bơi về phía bờ.
Chỉ còn hai sải tay nữa là chạm đến mặt đất___
“Bùm!”
Một đợt sóng không tuân theo quy luật tự nhiên đột ngột dâng lên.
Nó không lớn, nhưng như một đòn tứ lạng bạt thiên cân, dễ dàng cuốn y trở lại giữa dòng nước mà không cần dùng sức mạnh bạo lực.
Lần này, y không còn cảm giác sặc nước như trước nữa.
Mà trước mắt chỉ còn lại một màu xanh u ám, sâu thẳm vô tận.
Khoảnh khắc đó, Xà Nhân rùng mình nhận ra, đối phương mạnh hơn y tưởng rất nhiều.
Nếu như lần trước, chuyện trong căn nhà có thể giải thích là ảo giác do uống phải nước bị yểm phép, thì lần này…
Ở một vùng nước rộng lớn như thế này, hắn vẫn có thể dễ dàng thao túng dòng chảy, khống chế một kẻ có sức mạnh đáng sợ như y.
Ác ma thấp giọng cười khẽ, hơi thở quấn lấy tai y, mang theo sự trêu chọc đầy ác ý: “Ngươi có biết bây giờ mình không mặc quần không? Quần áo cũng ướt sũng cả rồi, định cứ thế lên bờ sao?”
Xà Nhân vốn sống trong rừng sâu, lâu nay vẫn quen duy trì hình dạng rắn, đối với chuyện không có gì che chắn hoàn toàn không có chút khái niệm xấu hổ như loài người.
Nếu không phải bị nhắc đến, y còn chẳng nhận ra vấn đề.
Nhưng kể từ khi những giấc mộng quái dị kia xuất hiện, y đã không thể không cảnh giác.
Ý thức được tình huống hiện tại, y vùng vẫy dữ dội hơn, mặt đỏ bừng lên vì thiếu oxy và phẫn nộ.
“Bị người khác nhìn thấy thế này thì thật khó xử nhỉ? Mà bây giờ vẫn là ban ngày đấy.”
Tên quỷ như thể nắm bắt được suy nghĩ của y, mỗi câu nói ra đều không nặng không nhẹ, nhưng lại cứa vào thần kinh y như lưỡi dao sắc bén.
Giãy giụa.
Lên xuống.
Như một con thuyền bị trói chặt trên mặt hồ, càng vùng vẫy, càng bị sóng nước quấn chặt.
Nhưng y biết rõ, bất động và cam chịu còn đáng sợ hơn rất nhiều.
“Nào, để ta xem thử ngươi mang gì đến cho đám tinh linh chính trực, kiêu ngạo đó?”
Tên quỷ dường như đã tìm thấy gói đồ mà Xà Nhân giấu đi, rút ra hai sợi dây đàn từ trong lớp vải bọc cẩn thận.
“Chỉ có hai sợi dây đàn sao? Chúng có thể đổi lấy sự giúp đỡ của bọn họ ư?”
Hắn nắm chặt hai đầu dây, nhẹ nhàng siết lại, sau đó chậm rãi khẩy một tiếng.
Âm thanh trầm bổng xuyên qua làn nước, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Nhưng Xà Nhân không còn tâm trí để quan tâm nó hay hay dở.
Y chỉ biết mình phải tìm cách thoát khỏi trò chơi tàn nhẫn này.
Tên quỷ không nhận được câu trả lời, khẽ nhếch môi, giọng điệu có chút thất vọng.
“Ngươi không thấy hay sao?”
“Vậy có lẽ chúng không thích hợp để làm dây đàn.”
Hắn chậm rãi xoay dây đàn trên đầu ngón tay, như thể đang nghĩ ngợi điều gì đó thú vị hơn.
Rồi khóe môi cong lên một nụ cười đầy ác ý.
“Nhưng ta lại rất thích chơi với mấy thứ này.”
Bầu trời đã hoàn toàn chìm vào bóng tối, khu rừng tĩnh lặng hơn bao giờ hết.
Xà Nhân hoàn toàn mất đi ý thức, cơ thể kiệt quệ nằm bẹp trên bờ sông. Làn da y nhuộm một màu hồng nhàn nhạt, hơi thở nặng nề như một con cá sắp chết, há miệng hớp lấy từng ngụm không khí.
Mỗi tấc da thịt trên người y đều đã chịu đựng sự vuốt ve đến tận cùng, đến mức chỉ cần một cơn gió đêm thoảng qua cũng đủ làm y run rẩy theo bản năng.
Ác ma cực kỳ hài lòng với “tác phẩm” của mình.
Cuối cùng, hắn cũng đã hoàn thành thử thách khó nhất trong danh sách “Những việc mà người yêu sẽ làm với nhau” mà bạn bè từng nhắc đến, thậm chí còn vượt xa cả tiêu chuẩn thông thường.
“Ngươi khiến ta rất vui. Vậy nên, ta sẽ cho ngươi một điều ước.”
Thấy ý thức của Xà Nhân dần trở lại, ác ma cúi xuống, giọng điệu nhẹ nhàng như đang thương lượng.
Xà Nhân lườm hắn một cái, ánh mắt đầy căm hận, nhưng vào lúc này chẳng có chút uy hiếp nào.
“Cút đi.”
Ác ma cười, thản nhiên từ chối: “Không thể nào.”
Là kẻ mạnh, hắn có quyền phủ quyết điều ước, vì vậy “hãy đổi một điều khác đi.”
Xà Nhân im lặng.
Ngay cả nhấc một ngón tay y cũng cảm thấy khó khăn, đừng nói đến chuyện tiếp tục cuộc hành trình.
Y bây giờ không còn tâm trạng để gặp bất cứ ai, chỉ muốn quay về căn nhà của mình, uống bát súp nóng hổi mà thiếu niên đã nấu.
“Ta muốn về nhà.” Giọng y khẽ run, mang theo một tia nghẹn ngào khó ai có thể nhận ra.
Hết chương 8.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-