[ĐAM MỸ] TẾ PHẨM GÕ CỬA – CHƯƠNG 7
CHƯƠNG 7. LỜI CẦU NGUYỆN
17.
Chỉ khi ở bên thiếu niên, xà nhân mới cảm thấy mình thực sự bình thường, một cách thuần khiết, làm những việc mà mình nên làm, thay vì bị những cảm xúc dơ bẩn vây lấy.
Y dành nhiều thời gian hơn để cầu nguyện, cắm hoa, ép bản thân đọc sách, chơi đùa với những con vật thích y (có lẽ chỉ có mình Vivian), dùng mọi cách để kéo cuộc sống quay trở lại quỹ đạo cũ.
Nhưng “quỹ đạo” là gì?
Y mơ hồ không rõ.
Từ khi sống như một sinh vật trong rừng, ngày tháng của y đã bị gò bó trong một khuôn khổ nhất định, không có vẻ ngoài thu hút, không có bạn bè, không được chào đón, thậm chí còn không nhạy cảm với niềm vui.
Suốt mấy trăm năm, y đã quen thuộc với sự sinh trưởng của cây cỏ trong rừng, với sự đổi thay của bốn mùa, với tiếng côn trùng và chim hót, nhưng chưa bao giờ biết mình đến từ đâu, hay vì sao mình tồn tại.
Và rồi, cái tên “Hydra” lại vang lên trong tâm trí y.
Y nhớ đến tiếng hát của ác ma, mùi máu tanh và lửa cháy hòa vào nhau trong hơi thở, cảm giác tuyến độc trong khoang miệng đang âm ỉ rục rịch.
Y muốn lén mở quyển truyện cổ tích của thiếu niên.
Thực ra chẳng cần gọi là “lén lút”, bởi cuốn sách bìa đỏ đó vẫn luôn nằm ngay trên ghế sô pha.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy, y lại sợ.
Sợ rằng mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Sợ rằng mình sẽ mất đi cuộc sống bình yên hiện tại.
Sợ rằng “Hydra” là chiếc hộp Pandora của y.
Sợ rằng những chuyện giữa quái vật với nhau sẽ liên lụy đến thiếu niên.
Ngày tháng cứ thế trôi qua giữa những giằng co, mùa hạ đến sớm hơn dự tính.
Khi thiếu niên đề nghị được ra sông tắm, xà nhân vẫn đang mải miết với lời cầu nguyện của mình.
Cậu đứng dựa vào cửa, vừa buộc đôi dép cỏ vừa hỏi: “Những lời anh cầu nguyện, Chúa có nghe thấy không?”
Đây là một câu hỏi khó trả lời.
Nếu là trước đây, khi thiếu niên mới đến, với đôi mắt trong veo như hạt đậu nhỏ, y sẽ đáp lại bằng một lời răn dạy đơn giản kiểu “Chúa có thể nghe thấy, thế nên không được làm chuyện xấu.”
Nhưng bây giờ, thiếu niên đã ngày càng cao lớn, đường nét khuôn mặt dần đổi từ nét đáng yêu sang vẻ anh tuấn, có lẽ cũng đã có những suy nghĩ của riêng mình.
“Ít nhất ta có thể nghe thấy chính mình, như vậy sẽ cảm thấy an tâm hơn.”
Xà nhân chỉ có thể giải thích về ý nghĩa của cầu nguyện như vậy.
Thiếu niên xách theo quần áo sạch và hộp cơm trưa, trước khi mở cửa ra ngoài, tùy tiện nói một câu như thể chẳng liên quan gì: “Nhưng anh là quái vật mà. So với cầu nguyện, tại sao không thử nói chuyện với ác ma về suy nghĩ của mình?”
Chỉ cần nghe đến hai chữ “ác ma”, xà nhân đã không kìm được nỗi sợ hãi.
Nhưng đồng thời, cơ thể y cũng vô thức dâng trào một thứ kích động khó giải thích.
“Ác ma là tà ác.”
“Chúng ta không nên phục tùng bản chất của mình, hay bị trói buộc bởi chủng tộc hay giới tính. Ta nên nghe theo trái tim mình, vì trái tim luôn hướng thiện.”
Xà nhân chưa từng nuôi dạy trẻ con, nhưng xem ra y có năng khiếu đặc biệt trong việc giáo dục.
Đáng tiếc, Lucifer không phải kiểu người dễ bị thuyết phục bởi những lời giáo huấn.
“Anh nói đúng.”
Thiếu niên gật đầu đồng tình, nhưng khi quay đi, ánh mắt ánh lên tia đỏ nhàn nhạt, như thể đang đè nén một thứ khát khao nóng rực nào đó.
“Hy vọng anh có một ngày khó quên.”
Cậu bước ra ngoài mà không ngoảnh đầu lại.
18.
Thiếu niên vừa rời đi không lâu, xà nhân cảm thấy khát nước. Y bước vào bếp, vừa vặn thấy trên bàn có một cốc nước ấm.
Y uống một ngụm.
Hương vị ngọt dịu, mềm mại len lỏi giữa môi răng, ấm áp như sương sớm nhẹ nhàng vương vấn.
Nhưng đây không phải là mật ong.
Xà nhân không thích đồ ngọt.
Y cảm thấy mùi vị này có gì đó rất quen thuộc.
Ngay giây tiếp theo, phía sau bình nước dự trữ, y nhìn thấy một chiếc lông vũ, một chiếc lông vũ màu đen, mềm mại và bồng bềnh.
Tim y đập thình thịch như trống gõ.
Trước đây, thứ đáng sợ này chỉ xuất hiện trong những giấc mơ quấn lấy y.
Không ngờ đến một buổi sáng đầu hạ trong sáng như thế này, nó lại ngang nhiên ám ảnh y ngay giữa đời thực.
“Là lông quạ thôi.”
Y tự trấn an mình như vậy.
Nhưng thực tế, y đã từng thấy lông quạ. Chúng cứng, sắc nhọn, không quá dài, và cũng không đầy đặn, mềm mại như thế.
Trong khoảnh khắc đó, những ký ức không thể kiểm soát tràn về, những chiếc lông vũ ấy đã từng xuyên qua cơ thể y thế nào, đã từng đánh vào linh hồn y ra sao, đã từng biến y thành một kẻ khốn cùng, quẫn bách và nhục nhã như thế nào.
Tay y run lên.
Y ép bản thân tin rằng đó là lông quạ, rồi giả vờ bình tĩnh đặt cốc nước xuống, vội vã rời khỏi bếp.
“Ngươi quên rồi sao?”
Giọng nói trong giấc mơ kia lại vang lên, lần này không phải giữa cơn mê, mà là giữa ban ngày.
Nó lặp lại đúng những lời trong giấc mơ: “Ta có thể nghe được ngươi đang nghĩ gì.”
Xà nhân không chần chừ một giây nào nữa, y lập tức bỏ chạy.
Y thậm chí còn va vào chiếc bàn gỗ, nơi y đặt những bài kinh cầu nguyện.
Cuốn sách cầu nguyện bìa trắng rơi xuống đất và đóng sập lại, may mắn thay, chiếc lá y dùng làm dấu trang vẫn kẹp bên trong.
Y loạng choạng, trọng tâm mất thăng bằng.
Theo bản năng, y muốn biến ra chiếc đuôi rắn để giữ thăng bằng.
Nhưng dưới thân y không có gì cả.
Y ngã xuống sàn.
Nhưng không có cơn đau nào xảy đến như trong tưởng tượng.
Một luồng sức mạnh mềm mại, mát lạnh như nước có mật độ cực cao, nâng đỡ y từ từ chạm đất, xuyên qua lớp áo, len lỏi vào từng lỗ chân lông, tựa như một lời thì thầm trêu đùa.
Toàn thân y lạnh toát.
“Những lời ngươi cầu nguyện có ích gì chứ? Thượng Đế có nghe thấy không?”
Hôm nay, đây là lần thứ hai y nghe câu hỏi này.
Đôi tai y ù lên.
Y run rẩy, ép ra hai chữ: “Có ích.”
“Vậy thì cầu nguyện đi. Ta cũng muốn nghe.”
Giọng điệu của đối phương không có vẻ gì là giận dữ.
Thậm chí, còn mang theo chút mong chờ.
Một cơn gió từ đâu đó lật cuốn sách cầu nguyện đúng đến vị trí trang sách được đánh dấu của y.
Như thể ám chỉ rằng y nên tiếp tục cầu nguyện.
Cùng lúc đó, thứ chất lỏng nhầy nhụa trên da y dần dần bộc lộ bản chất tà ác, những xúc tu mềm mại hơn cả dây leo từ bốn phương tám hướng vươn đến, thấm sâu vào làn da non nớt mới hình thành sau lần lột xác gần đây.
Chúng len lỏi, vờn quanh những điểm nhạy cảm nhất của y.
“Ngươi không đọc sao?”
“Có thể nó sẽ bảo vệ được ngươi đấy.”
Ác ma cuối cùng cũng hiện nguyên hình.
Giọng điệu đầy ác ý, như muốn tận tay hủy hoại toàn bộ đức tin của y.
Thượng Đế nào quan tâm đến ngươi chứ?
Chỉ ta mới có thể bảo vệ cho ngươi mà thôi.
Vì sao phải cầu xin Thượng Đế? Cầu xin ta không phải dễ dàng hơn sao?
Nhưng xà nhân vẫn cứng đầu vươn tay về phía cuốn sách.
Dù cổ họng khô khốc, dù từng chữ đều run rẩy trên môi, y vẫn kiên định đọc thành tiếng.
Câu kinh cầu của y chọc giận ác ma.
Chưa đọc được bao lâu, đôi mắt y bỗng trở nên mờ nhòe.
Những dòng chữ trên sách biến mất.
“Đột nhiên ta không còn muốn nghe nữa.”
Ác ma lười biếng giải thích.
“Ta muốn ăn bữa chính rồi.”
Xà nhân cảm nhận được bàn tay của đối phương lướt qua sau tai y, trượt xuống gáy và dọc theo sống lưng.
Giống hệt trong giấc mơ.
Dù đang mặc quần áo, y vẫn có cảm giác như mình đang trần trụi nằm trên sàn, một cảm giác xấu hổ và nhục nhã không thể che giấu.
Mắt y mờ đi, nhưng y vẫn có thể cảm nhận ánh sáng từ cửa sổ bên trên.
Cửa sổ đang mở.
Bên ngoài vẫn là một buổi sáng bình yên, muôn vật vừa thức giấc, tràn đầy sức sống.
Nhưng y thì sắp phải đối mặt với nỗi nhục ngay dưới ánh sáng chói chang đó.
Y bắt đầu nhớ lại, sáng nay mình có đóng cửa sổ lại không?
Nhưng điều khiến y lo lắng hơn cả là thiếu niên.
Cậu thỉnh thoảng quên đồ, có thể quay về bất cứ lúc nào.
Nếu cậu nhìn thấy cảnh tượng này thì sao?
Điều xà nhân lo lắng không phải là thiếu niên sẽ nhìn y bằng ánh mắt thế nào.
Mà là liệu ác ma có trút giận lên cậu hay không.
Ngay khi suy nghĩ đó xuất hiện, y chợt nhận ra động tác của ác ma ngưng lại.
Lớp chất lỏng trói buộc quanh cơ thể y cũng dần dần rút đi.
Y nhận ra đây có thể là cơ hội để phản kháng.
Một tia hung ác lóe lên trong mắt y.
Y dồn hết sức, vung đuôi rắn quất mạnh về phía sau.
Y không chắc ác ma đứng ở đâu, hoặc có lẽ hắn có mặt ở khắp nơi.
Nhưng y không thể kiềm chế được ham muốn phá hoại thứ gì đó.
Phá hoại, để trút cơn giận.
“Thôi nào, ngươi thật tẻ nhạt. Ngủ đi.”
Giọng nói xa dần, như thể đang rời đi.
Đây là lần đầu tiên y phản kháng mà nhận được kết quả rõ ràng.
Y không rõ, đây có phải nhờ sự chống cự của mình hay chỉ vì đối phương mất hứng.
Lần sau, ta sẽ ra tay trước.
Có lẽ, ta có thể chém tên khốn đó thành hai nửa.
Ý nghĩ này lởn vởn trong đầu y.
Mi mắt y càng lúc càng nặng trĩu.
Rất nhanh sau đó, y chìm vào giấc ngủ.
19.
Khi xà nhân tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau.
Y nằm trên giường của mình, cơ thể khô ráo, nhưng có lẽ do ám ảnh tâm lý, y vẫn có cảm giác trên da còn sót lại lớp nhầy nhụa của tối qua.
Cả căn phòng tràn ngập mùi hương tươi mát của hoa cỏ.
Y nhìn thấy lọ hoa bên giường không còn cắm cành ô liu xanh, mà thay vào đó là những bông dạ lan hương trắng muốt.
Vivian ôm chiếc chuông gió, đong đưa trên xích đu, phát ra những tiếng leng keng trong trẻo.
Mọi thứ đều yên bình.
Chuyện tối qua… rốt cuộc là gì?
Cũng chỉ là một giấc mơ thôi sao?
Xà nhân không nghĩ mình đã lú lẫn đến mức không phân biệt nổi giữa thực và mộng.
Nhưng cái cảm giác bị một thứ sức mạnh vô hình đè xuống nền nhà, quá mức chân thực.
Mặc dù không bị xâm phạm, nhưng nó vẫn để lại một nỗi ám ảnh sâu đậm, khiến y không thể yên lòng.
Thực ra, y không tin rằng đó là hành vi của một ác ma thực sự.
Trong suy nghĩ của y, thiên thần, ác ma và cả Thượng Đế mà y cầu nguyện hàng ngày đều chỉ là những khái niệm mơ hồ, xa vời.
Ai cũng nghe nói về họ, nhưng chưa ai từng tận mắt chứng kiến.
Không ai có thể chắc chắn rằng họ tồn tại.
Cũng giống như y vậy, y chưa bao giờ rảnh rỗi đến mức đi phá tổ chim hay cố ý giẫm chết một con kiến.
Những kẻ thực sự mạnh mẽ, sẽ không hạ mình quấy nhiễu những sinh vật nhỏ bé như y.
Vậy thì, chuyện này là do một thứ quái dị nào đó trong khu rừng này gây ra?
Hay là phép thuật của con người?
Xà nhân nhớ lại, hàng trăm năm trước, có những loài quái vật trong rừng sâu dùng đồ ăn ngon hoặc nguồn nước để dụ dỗ và mê hoặc con người lẫn những sinh vật khác.
Có lẽ, y đã rơi vào một loại cạm bẫy cao cấp hơn.
“Anh đang thất thần đấy à?”
Thiếu niên đeo tạp dề, thò đầu vào phòng y.
“Hôm qua anh ngủ say thật đấy, còn ngủ ngay trên sàn nữa.”
“Thế… ta làm sao mà lên được giường?”
Xà nhân không thể không cảm thấy kinh ngạc.
Y đang ở dạng rắn.
Khối lượng ít nhất gấp ba lần một người trưởng thành.
Thiếu niên cười vô cùng tự nhiên: “Em bế anh vào đấy chứ sao. Anh ngủ say quá, còn chẳng hề tỉnh.”
Cậu bước vào vài bước, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt xanh trong, nhưng trên khuôn mặt đã lộ ra những đường nét sắc sảo của một người trưởng thành.
Vẫn là gương mặt đó, vẫn là giọng điệu của một đứa trẻ đang mong được khen ngợi.
Xà nhân đoán rằng có lẽ cậu đã kéo lê y vào trong phòng.
Y định hỏi tiếp mình đã ở tư thế nào khi cậu về nhà, cơ thể lúc đó khô hay ướt, vì tất cả những thông tin đó đều có thể liên quan đến bản chất của phép thuật mà y gặp phải.
Nhưng… y không thể mở miệng.
Y sợ rằng mình sẽ nghe được một câu trả lời khiến bản thân phải xấu hổ.
Vậy nên, y chỉ nói: “Hôm qua… ta hơi mệt.”
Thiếu niên không hề nghi ngờ gì lời giải thích đó, cũng chẳng hỏi thêm, chỉ cúi người gấp chăn trên giường, định đem ra phơi nắng.
“Hôm qua ra sông có vui không?”
Dưới ảnh hưởng của những chiếc lông vũ đen, toàn thân xà nhân vẫn còn mệt mỏi, ra ngoài cũng chẳng giúp được gì, nên y chỉ có thể ngồi bên cửa sổ trò chuyện.
“Vui lắm! Em ăn trưa no căng bụng, còn thấy rất nhiều bông hoa trắng, nên đã hái một ít về nhà. Đẹp không?”
Xà nhân biết cậu đang nói về những bông dạ lan hương trong lọ hoa.
Y nghiêng đầu, nhẹ nhàng ngửi hương thơm của nó.
“Đẹp.”
Y thất thần nhìn thiếu niên tắm mình trong ánh nắng.
Cậu dựng giá phơi, vung mạnh tấm chăn.
Mọi động tác đều tự nhiên, toát ra sức hấp dẫn của một thanh niên đầy nam tính.
Ngay cả trong khu chợ, xà nhân cũng chưa từng thấy ai có sức quyến rũ đến vậy.
Dáng người cường tráng, từng đường cơ bắp săn chắc, được rèn luyện qua những năm tháng sống giữa núi rừng hoang dã.
Vẻ đẹp hoang dã nhưng không hề thô kệch, đủ để khiến biết bao thiếu nữ trong làng phải rung động.
Thiếu niên thông minh, học rất nhanh, săn bắn giỏi hơn bất kỳ ai.
Cậu vượt xa tất cả những vật hiến tế trước đây.
Nhưng xà nhân lại không thể giúp cậu thực hiện mong muốn của bản thân.
Một con người như vậy, lẽ ra không nên quanh quẩn trong căn nhà nhỏ, ngày ngày nấu cơm, giặt quần áo.
Càng không nên bị y kéo vào vận rủi của chính mình.
Xà nhân không biết nên bù đắp cho cậu bằng cách nào.
Tấm chăn đã được cố định lên khung phơi.
Thiếu niên đứng thẳng, giơ tay chào như một chiến binh.
Nụ cười của cậu rực rỡ, còn chói hơn cả ánh nắng đầu hạ.
Xà nhân cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
“Ta phải đến rừng của tộc tinh linh.”
Cậu bé đi đến bên cửa sổ, hỏi: “Anh cần hái cây thuốc nào à?”
“Không.”
Xà nhân cố gắng che giấu ý định thực sự của mình: “Gần đây ta bị một thứ không sạch sẽ bám lấy. Tinh linh có linh hồn thuần khiết nhất, ta nghĩ… họ có thể giúp ta.”
“Ồ?”
Giọng điệu của cậu bé tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng lại không giống thật lắm.
Thậm chí, còn có chút không vui.
“Tinh linh không phải là một chủng tộc thích giúp đỡ người khác đâu. Xa không?”
Xà nhân đoán rằng cậu không nỡ để y đi.
Nhưng y không thể để tình trạng này tiếp tục diễn ra.
Y giải thích một cách nghiêm túc: “Dù là giống loài nào, cũng sẽ có những người dễ nói chuyện.”
“Không xa lắm, nhưng ta cần chuẩn bị lương khô cho hai ngày đường. Ta còn phải tìm bạn để hỏi vài chuyện, nên có thể sẽ mất một khoảng thời gian.”
Đây là lần đầu tiên thiếu niên nghe thấy xà nhân nhắc đến hai từ “bạn bè”.
Một tia nguy hiểm khó nhận ra lóe lên trong nụ cười của cậu.
“Anh bị làm sao à?”
Cậu tựa vào bệ cửa sổ, không hề giữ khoảng cách với xà nhân.
Hai người gần như mắt đối mắt, mũi đối mũi, trán họ thậm chí suýt chạm vào nhau.
Đôi mắt xanh thẳm của cậu như chứa cả một đại dương bao la, mỗi khi cong lên mang theo chút ý cười, như muốn nhấn chìm người khác vào trong lòng đại dương vậy.
Nhưng lúc này, mặt biển ấy lại phẳng lặng, chỉ phản chiếu sự quan tâm và lo lắng thuần túy.
Khi phải chịu đựng đau khổ một mình, con người thường mạnh mẽ hơn.
Tất cả tổn thương, tất cả uất ức đều có thể bị đè nén xuống tận đáy lòng.
Nhưng chỉ cần có ai đó quan tâm, chỉ cần có ai đó nhẹ nhàng hỏi han, bức tường phòng bị ấy lại có thể sụp đổ trong nháy mắt.
Cảm giác được một người thật lòng quan tâm khiến xà nhân suýt rơi nước mắt.
Y suýt nữa đã kể hết mọi chuyện.
Nhưng cuối cùng, y vẫn ép bản thân nuốt xuống tất cả.
“Không có gì đâu. Gần đây ta chỉ hay mệt, lúc nào cũng ngủ, lúc thức cũng không có tinh thần.”
“Chỉ là dễ mệt thôi à?” Cậu bé nghiêng đầu, tỏ vẻ suy nghĩ. “Có phải do anh vừa lột da không?”
Xà nhân biết chắc chắn không phải.
Nhưng y vẫn gật đầu đáp: “Chắc vậy. Trước đây cũng từng như thế.”
Lời tác giả:
Lucifer *nghiến răng*: Ta đã nói rồi, chỉ có ta mới có thể chăm sóc ngươi! Vậy mà ngươi còn dám đi tìm lũ tinh linh xinh đẹp kia!!
Dracula *xông tới, lập tức bắt giữ tên bạn cũ*: Chính ngươi! Ngươi đã bị bắt! Đi theo bọn ta ngay!
Hết chương 7.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-