[ĐAM MỸ] TẾ PHẨM GÕ CỬA – CHƯƠNG 6
CHƯƠNG 6. GIẤC MƠ
15.
Sự thay đổi của mùa màng mang ý nghĩa khác nhau với từng loài sinh linh.
Giống như kỳ ngủ đông của loài rắn, mùa sinh sản cũng là một thứ mà Xà nhân không thể chống lại.
Gần đây, Xà nhân liên tục bị ảnh hưởng bởi sự phát tình theo mùa.
Y bắt đầu có những giấc mơ, mà khi nhớ lại vào ban ngày, chỉ muốn đào hố chui xuống vì xấu hổ.
Hay còn gọi là mộng xuân.
Lúc giấc mơ bắt đầu, trước mắt y là một khoảng tối đen.
Ai đó ấn giữ sau gáy y, khiến y chìm mặt vào một vật mềm mại.
Nó có mùi hương dễ chịu, khiến tim y không tự chủ mà đập nhanh hơn.
Có vẻ như y bị đè xuống một chiếc gối.
Hơi thở bị chặn lại, khiến y có ảo giác như đối phương đang muốn dìm chết mình.
Sau đó, mọi thứ dần trở nên kỳ lạ.
Bên tai y vang lên tiếng cánh chim lướt qua không khí.
Những chiếc lông vũ cào nhẹ khắp cơ thể y, tạo ra những dòng điện nhỏ xâm nhập vào từng tế bào.
Cuối cùng, tất cả hội tụ lại ở đốt xương cùng, rồi đánh thẳng lên đỉnh đầu, kéo theo cả người run rẩy.
Y không thể kiểm soát mà phát ra âm thanh, nhưng đã bị nhấn vào gối, chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn.
Tiêu rồi, nước bọt của mình có độc… Cái gối này hỏng mất rồi… Mình có phải bồi thường không…?
Đây không phải chuyện y nên lo lắng ngay lúc này.
Một giọng cười rất nhẹ, nhưng lại rất chân thật, vang lên: “Ta rất vui, vì có thể nghe thấy suy nghĩ của ngươi.”
Giọng nói đó mang theo một loại ma lực, khiến từng thớ cơ và xương cốt y mềm nhũn, ngay cả trí óc cũng buông xuôi.
Hẳn là một ác quỷ.
Xà nhân muốn vùng vẫy, nhưng không thể cử động.
Sự chênh lệch sức mạnh quá lớn.
Y cảm thấy mình giống như một con bọ tội nghiệp mắc kẹt trong nhựa thông, càng giãy giụa lại càng lún sâu.
Cuối cùng, y sẽ bị vùi lấp vĩnh viễn, trở thành một mẩu hổ phách dơ bẩn, nhơ nhuốc.
“Ngươi lạnh quá, sao lại lạnh vậy?” Một luồng hơi ấm quấn lấy vành tai y, mang theo hơi thở mềm nhẹ như cánh hoa.
Y như bị mê hoặc, thật thà trả lời, thậm chí còn bất cẩn đặt một câu hỏi đầy mời gọi: “Trời sinh ta đã thế mà… không thoải mái sao?”
Câu trả lời của y còn quyến rũ hơn cả ma thuật, khiến ác quỷ lập tức siết chặt cánh tay, hấp thụ nhiệt độ từ cơ thể y, rồi thì thầm: “Rất thoải mái, vì ta đang rất nóng.”
Xà nhân không dám nhìn xem kẻ đang đè trên người mình là ai.
Sau khi xảy ra quá nhiều chuyện mất mặt, y chỉ muốn giả chết.
Nhưng đối phương không cho y trốn.
Một bàn tay tàn nhẫn kéo tay y ra, ép y phải nhìn thẳng vào mình.
Ngay giây phút đó, toàn bộ cảnh vật thay đổi.
Y như đang nằm trên boong tàu, trôi dập dềnh trên đại dương.
Bầu trời phía trên một mảng mênh mông, vô số vì sao rơi xuống mặt nước, như những vụn kim cương lấp lánh.
Đâu đó, có tiếng sấm rền vang.
Mưa bắt đầu rơi xối xả xuống đất, thấm vào từng thớ đất màu mỡ.
Trong đất… liệu có thứ gì sẽ cảm nhận được lời kêu gọi này, và đâm chồi nảy lộc?
Xà nhân không phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực.
Y chỉ biết rằng mình đã lịm đi, nhưng vẫn nghe thấy giọng nói của ác quỷ.
“Dục vọng cũng có thể gieo trồng như hạt giống.”
Ác quỷ luôn tin vào luật nhân quả của riêng mình.
Và như để đáp lại định lý méo mó ấy, trong đầu Xà nhân lóe lên một ý nghĩ___
“Sướng…”
Ác quỷ đã đạt được mục đích của mình.
Hắn vui sướng đến mức cuồng loạn, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Xà nhân, thì thầm bên tai y: “Nhìn ta đi, ngươi nhìn ta đi.”
Đây là câu cuối cùng mà Xà nhân nghe được trước khi ngất lịm.
“Hydra, Hydra.”
Sau một đêm hoàn toàn mất kiểm soát, ác quỷ nằm bên cạnh Xà nhân, nhẹ nhàng ngâm nga một cái tên.
Hắn liên tục thay đổi ngữ điệu, tìm kiếm âm sắc hoàn hảo nhất, như thể đang tạo ra một khúc hát ru mới.
“Nhớ ta đi, tình nhân của ta, Hydra.”
Mỗi âm điệu đều vô cùng mê hoặc, thậm chí còn hơn cả tiếng đàn tiên tộc.
Hydra là ai?
Xà nhân không nhớ.
Y chỉ bỗng dưng cảm thấy một chút buồn bã.
“Ngươi tỉnh rồi à, làm thêm lần nữa nhé?”
Tiếng nói kia như đến từ vực sâu của các vì sao.
Xà nhân tỉnh táo lại ngay lập tức, trả lời dứt khoát: “Không.”
Dứt khoát đến mức giống như cuộc đối thoại này đã từng xảy ra vô số lần.
Ác quỷ ngồi dậy, nhìn y chăm chú: “Tại sao? Còn sớm mà.”
Xà nhân cảm thấy ánh mắt kia đốt cháy làn da y.
Bất giác, hốc mắt y dần dần ướt át.
Lưỡi hắn không chịu nghe lời, tự động bật ra câu trả lời: “Bởi vì ta sợ ngươi chết rồi… ta sẽ rất nhớ ngươi.”
Ngay khoảnh khắc đó, một suy nghĩ tàn bạo lóe lên trong đầu y___
Y muốn cắn vào cổ đối phương, bơm nọc độc vào cơ thể hắn.
Nhưng đồng thời, trái tim y co rút lại vì đau đớn, khiến y sững người.
Cảm giác này… quá quen thuộc.
Y sợ hãi, vội vàng quay đầu lại, muốn nhìn rõ kẻ đang thao túng mình.
“Soạt___”
Tiếng động lớn vang lên, đánh thức y khỏi cơn mộng mị.
Thực tại.
Lucifer kéo rèm cửa, xách theo một bình nước, thong thả tưới hoa.
Nhìn thấy Xà nhân mở mắt, cậu quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ: “Anh dậy rồi à? Sáng nay chúng ta sẽ ăn gì đây?”
Ánh sáng mặt trời tràn vào căn phòng.
Xà nhân chậm rãi ngồi dậy, cuối cùng cũng cảm thấy được giải thoát.
16.
Có lẽ một vấn đề khiến Xà nhân phiền não hơn cả, chính là việc đứa trẻ trong nhà lớn quá nhanh, gây ra sự lãng phí không hề nhỏ.
Chiếc áo gi-lê da y may cho Lucifer vào mùa đông, giờ đây đã bị kéo căng, bó sát vào bờ vai rộng lớn, giống như một chiếc áo nịt chật ních.
“Lucifer, nhóc lại cao thêm nữa sao?”
Dù là câu hỏi, nhưng Xà nhân lại nói với một vẻ rất chắc chắn.
Y nhìn bộ dáng buồn cười của đối phương, không khỏi bất đắc dĩ: “Ta đã cố tình may rộng một chút, còn tưởng có thể mặc đến qua mùa thu…”
“Em là trẻ con, đang tuổi lớn mà.”
Dùng lý do này để giải thích tốc độ cao lên vài centimet mỗi tuần, e rằng chỉ có mỗi Xà nhân là tin.
Không chỉ chiều cao, mà ngay cả bờ vai của Lucifer cũng ngày càng rộng hơn, vóc dáng càng thêm cứng cáp, vững chãi.
Khi cậu đứng trước cửa sổ bếp, thân hình vững chãi ấy có thể che đi cả một mảng ánh sáng lớn.
Xà nhân thậm chí không còn nhớ nổi, lúc thiếu niên mới đến trông như thế nào.
Đôi khi, Xà nhân lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Lucifer, rồi bất giác hoảng hốt.
Giấc mơ quái lạ của y… hình như cũng có một bóng lưng rất giống như vậy.
Y chưa từng nhìn thấy khuôn mặt của ác quỷ.
Y không thể nghĩ như vậy được!
Xà nhân bỗng cảm thấy nhục nhã, vì mình dám áp đặt những suy nghĩ bẩn thỉu ấy lên khuôn mặt thiên thần của Lucifer.
Y khinh bỉ chính mình từ tận đáy lòng.
Lucifer tháo tạp dề, lấy ra một nắm quả thông từ trong túi, đưa cho Vivian.
Sau đó, cậu bỗng nhìn thấy điều gì đó trên cổ Xà nhân.
“Anh___”
Xà nhân hoảng hốt.
Y sợ Lucifer nhìn thấu những suy nghĩ xấu xa của mình.
Mặc dù… tất cả chỉ là một giấc mơ hoang đường.
Lucifer tiếp tục nói: “Da của anh bong ra rồi, cả một mảng trong suốt màu xanh kìa.”
À…
Đã đến lúc thay da.
Dưới lớp da cũ trong suốt, lộ ra một tầng da non xanh nhạt, trơn bóng, mềm mại, chính là lớp bảo vệ tự nhiên giúp rắn ẩn mình trong mùa xuân.
Việc lột da là một quá trình tất yếu, đánh dấu sự trưởng thành của rắn.
Với những loài rắn nhỏ tuổi, mỗi lần thay da, chúng có thể cao thêm một chút.
Nhưng với một lão yêu quái sống mấy trăm năm như y, chuyện này chỉ còn là một nghi thức.
“Ta sắp thay da rồi.”
Xà nhân đưa cho Lucifer một giỏ thức ăn và dụng cụ, rồi nhẹ nhàng nói: “Nhóc mang theo Vivian đi chơi trong rừng dâu dại gần đây đi. Đến tối, ta sẽ xong việc.”
Lucifer chớp chớp đôi mắt màu xanh thăm thẳm, trong mắt cậu như chứa đầy những vì sao lấp lánh.
Cậu nhìn y, rồi nghiêm túc nói: “Em muốn giúp anh.”
Xà nhân giật mình, rồi từ tốn giải thích: “Không cần đâu. Đây là một hiện tượng tự nhiên, chỉ hơi lâu… và hơi ngứa mà thôi.”
Y cố gắng thuyết phục, nhưng dường như lời nói không có tác dụng.
Lucifer vẫn khăng khăng: “Em vẫn muốn giúp anh.”
Xà nhân bất lực, cuối cùng đưa ra một lý do mang tính quyết định: “Có người nhìn chằm chằm sẽ ảnh hưởng đến quá trình thay da. Ít nhất, ta chưa từng bị ai nhìn khi thay da bao giờ.”
Lucifer vẫn cứng đầu, kiên quyết không thay đổi: “Em muốn giúp anh.”
Không biết từ lúc nào, hễ Lucifer kiên trì, thì người nhượng bộ trước luôn là Xà nhân.
Y không tình nguyện, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
“… Được rồi.”
Quá trình thay da của rắn bắt đầu bằng việc tiết ra một lớp chất nhầy, giúp da cũ bong ra dễ dàng hơn.
Sau đó, nó sẽ cọ xát vào các vật xung quanh, dần dần loại bỏ lớp da cũ, để lộ ra lớp da mới bên trong.
Nhưng hiện tại…
Bị Lucifer nhìn chằm chằm thế này, ngay cả việc tiết ra chất nhầy cũng khó khăn.
Khi y gượng gạo kéo một mảng da khô từ cổ xuống, cảm giác vô cùng khó chịu.
Xà nhân bỗng dưng đỏ mặt, trong đầu xuất hiện một đoạn ký ức từ giấc mơ hoang đường kia.
Trong mơ, y cũng đã từng cầu xin ác quỷ đừng nhìn y như thế.
Nhưng đổi lại, đối phương chỉ mỉm cười thích thú, rồi càng thêm tàn nhẫn.
“Nhóc có thể đừng nhìn ta không?”
Lucifer làm như không nghe thấy, mở nắp một hũ mật ong trên bàn, suy tư nói: “Nếu làm ẩm da, dùng mật ong có được không?”
Xà nhân hoảng sợ: “Đừng lãng phí! Ta có thể tự làm được!”
Một con rắn già mấy trăm năm tuổi, lại phải dùng mật ong để giúp lột da?
Thật sự quá mất mặt!
“Giúp anh thì không tính là lãng phí.”
Lucifer thản nhiên xúc một thìa đầy, sau đó dội thẳng xuống cổ Xà nhân.
Lột da trở nên dễ dàng hơn hẳn.
Từng mảng da khô bong ra liên tục, giống như từng lớp cánh mỏng của ve sầu.
Lucifer đột nhiên nhìn chằm chằm vào cổ y, ánh mắt như đang suy nghĩ điều gì đó.
Xà nhân không tự chủ được, bỗng nói một câu tự giễu: “Trông thật xấu, thật ghê tởm.”
Lucifer liếm liếm môi, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Vẫn hơi lãng phí.”
Xà nhân đang định an ủi thiếu niên, nói rằng có thể tìm thêm mật ong vào lần sau, nhưng Lucifer bỗng nhiên cúi xuống.
Cậu ấy… liếm dọc theo đường viền da bị bong ra, từ cổ xuống đến tận ngực hắn!
Xà nhân hoảng loạn, cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ lan khắp người.
“Nhóc đang làm gì vậy!?”
Không ai nói rằng làm vậy là sai.
Nhưng y biết ở đâu đó có gì đó không đúng.
Y vùng vẫy muốn thoát ra, nhưng phát hiện Lucifer mạnh đến đáng sợ.
Cặp lông mày của y nhíu chặt, giọng nói trở nên cứng rắn hơn bình thường: “Nhóc… đừng giúp ta nữa.”
Không ngờ lần này cậu bé lại ngoan ngoãn nghe theo, dừng động tác, ngây thơ nhìn y.
“Ngứa quá, khó chịu.”
Nhìn vẻ mặt vô tội của cậu bé, Xà nhân dịu giọng lại.
Cậu bé bị thuyết phục, cũng không nỡ lãng phí mật ong, bèn ngồi sang một bên cầm sách đọc.
Lát sau, cậu lại hỏi: “Anh từng nghe về cửu đầu xà chưa?”
Xà nhân lắc đầu, rồi lại gật đầu: “Hình như có nghe qua. Ta không thích đọc sách.”
“Cửu đầu xà tên là Hydra. Hơi thở của nó có thể hóa thành sương độc, biến nơi nó đi qua thành đầm lầy chết chóc, đã hủy diệt rất nhiều vương quốc. Nó có chín cái đầu, mỗi khi bị chặt đứt một cái, nó sẽ mọc lại, trong đó có một cái là bất tử.”
Cậu bé lật giở từng trang sách, giọng kể đều đều, không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.
“Có một dũng sĩ nhận lệnh giết Hydra. Mỗi lần chặt đứt một cái đầu của nó, anh ta lại dùng đuốc đốt vết thương, ngăn không cho cái đầu mọc lại.”
Xà nhân sững sờ, trong đầu chỉ còn vang vọng ba chữ “Hydra”. Giọng đọc của cậu bé rất êm tai, nhất là khi nói đến ba chữ này, nghe như mang theo một nhịp điệu đặc biệt.
Bỗng chốc, trong khoang mũi y như ngửi thấy mùi thịt cháy khét lẹt. Một thứ gì đó trỗi dậy từ ký ức trống rỗng của y, phá vỡ lớp đất cằn cỗi. Cảm giác đó không dễ chịu chút nào, giống như bị vùi lấp trong bùn lầy đang ăn mòn con người, càng giãy giụa càng chìm sâu hơn.
Y như rơi vào một cơn ác mộng, nhưng lại cố tìm kiếm sự thật trong đó.
“Tỉnh lại đi, anh có nghe không đấy?”
Đúng lúc này cậu bé vỗ nhẹ vào người y, vẫn nở nụ cười tinh nghịch: “Em không muốn kể chuyện đâu, mà muốn hỏi anh, cửu đầu xà cũng lột da phải không? Nó lột như thế nào nhỉ? Phần nối giữa các đầu của nó làm sao mà tự lột được?”
Xà nhân mở mắt ra, chỉ nghe loáng thoáng được một nửa câu hỏi ngây thơ ấy. Nhưng ngay giây phút đó, y lại cảm thấy cơ thể mình được bao bọc bởi một sự an toàn chân thực.
Thật tốt. Thiếu nên ở bên cạnh hắn, thật tốt.
Hết chương 6.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-