[ĐAM MỸ] TẾ PHẨM GÕ CỬA – CHƯƠNG 5
CHƯƠNG 5. NỮ PHÙ THỦY
14.
Quán rượu hẻo lánh tràn ngập mùi rượu nồng nặc cùng những lời lẽ thô tục khiến người ta khó chịu. Một gã đàn ông mặt đỏ gay gân cổ khoe khoang về những cuộc tình vụng trộm với bốn, năm người phụ nữ đã có chồng, trong khi một thanh niên mới bước chân vào giang hồ bị gã say xô đẩy, siết chặt chiếc cốc bia thủy tinh, định giáng thẳng lên đầu đối phương.
Những cô gái gợi cảm với thân hình đầy đặn lả lướt giữa đám đông, thỉnh thoảng kêu lên những tiếng rên giả vờ khi bị người khác chạm vào, đồng thời nhanh chóng rút đi vài tờ tiền từ túi của những kẻ say xỉn và du côn.
Một cậu thiếu niên ngồi ở góc quán, duỗi lưng một cách lười biếng, hít sâu bầu không khí ngập tràn dục vọng hỗn loạn, trong mắt lóe lên tia sáng u ám.
“Lâu lắm rồi mới hít thở thoải mái thế này, nơi này đúng là không bao giờ cạn kiệt đồ ăn cả.”
Lúc này, gọi cậu là Lucifer có vẻ chính xác hơn.
Lucifer lấy dục vọng và tà niệm của sinh linh làm thức ăn, mà trong căn nhà nhỏ của Xà nhân thì không hề có những thứ này.
“Ngươi diễn đạt đấy, còn con rắn kia thì…” Đôi môi của Dracula khẽ run lên, suýt nữa buột ra từ “ngốc”, nhưng kịp thời nuốt xuống, sửa lại lời nói: “Đúng là tin ngươi răm rắp.”
“Nói ta nghe xem, hai người bây giờ được xem là loại quan hệ gì vậy?”
Lucifer nhìn hắn một cách kỳ lạ, giọng điệu đương nhiên: “Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra sao? Nếu so với quan hệ trong thế giới loài người, tất nhiên là chồng và vợ rồi. Chúng tôi sống chung dưới một mái nhà, không ai có thể rời xa ai.”
Dracula sặc rượu, ho khan mấy tiếng, cảm thấy người bạn cũ này đang tự biên tự diễn. “Nhưng y nói ngươi là tế phẩm của y.”
“Đúng thế, ta đã nói như vậy với anh ấy.” Lucifer gật đầu đầy thản nhiên.
Dracula: “Y thậm chí không biết thân phận thực sự của ngươi.”
Lucifer: “Đúng vậy, ngay cả giữa vợ chồng cũng nên giữ một chút bí ẩn và khoảng cách thích hợp.”
Dracula: “Hai người đã quan hệ thân mật chưa?”
Lucifer: “Chúng ta đã ngủ cùng nhau suốt cả mùa đông!”
Dracula: “Thành thật mà nói, ta cảm thấy y coi ngươi như con trai mà nuôi dưỡng hơn đấy.”
Lucifer: “Chỉ cần có tình cảm, giữa cha mẹ và con cái loài người cũng có thể phát triển thành tình yêu mà, điều này quá bình thường.”
Dracula: “…???”
“Ngươi nghe những thứ này ở đâu đấy?”
Lucifer giơ hai tay lên, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một cuốn sách. Trên bìa sách là dòng chữ hoa mỹ “Cục cưng của cha nuôi: Tế phẩm nhỏ ngọt ngào”.
“Ta còn có một quyển khác nói về cách chung sống giữa con người và ma cà rồng, có thể cho ngươi mượn đọc.”
Dracula còn chưa kịp từ chối thì Lucifer lại biến ra một cuốn sách khác: “Huyết tộc chi vương và cô vợ nhỏ bỏ trốn: Máu và trái tim của nàng, ta đều muốn.”
“Theo như quyển sách này viết, ngươi phải bắt nữ phù thủy vào lâu đài làm nữ hầu, sau đó vào đêm trăng tròn ngươi phát điên mất kiểm soát. Lúc ấy, ngươi ngửi thấy mùi máu của nữ phù thủy. Chết tiệt! Máu của người phụ nữ này lại ngọt hơn tưởng tượng! Thế là ngươi …”
“Dừng!” Dracula cảm thấy không thể tiếp tục nghe nữa, vội vàng ngắt lời trước khi đối phương kể ra những tình tiết còn kỳ quặc hơn. “Ta không cần những thứ đó. Ta không cần cô ấy làm nữ hầu của ta.”
Hắn do dự một chút, rồi đỏ mặt nói: “Ta muốn cô ấy làm người yêu ta.”
15.
Tình yêu của Dracula dành cho nữ phù thủy bắt đầu từ trận chiến ở đồng bằng Idawald.
Trước đêm diễn ra cuộc chiến định mệnh giữa thiên thần và ác quỷ, loài người và tinh linh nhận được thần dụ: “Chỉ có giết sạch ma cà rồng, mới có thể tránh khỏi sự xâm lược của ác quỷ.”
Lời sấm truyền này châm ngòi cho những mâu thuẫn âm ỉ giữa các chủng tộc, khiến chúng bùng nổ dữ dội.
Vô số người đã mất mạng dưới những chiếc răng sắc bén của ma cà rồng cuồng bạo, còn hàng ngàn đồng loại của Dracula bị đóng đinh vào thánh giá bằng bạc, máu bị rút cạn.
Dracula là một kẻ dị biệt giữa cả hai phe.
Là con lai giữa con người và ma cà rồng, ngay từ khi sinh ra, hắn đã không hề có khao khát hút máu, mà chỉ uống nước nho.
Trong một cuộc truy quét lớn, hắn tận mắt chứng kiến cha mình bị thợ săn ma cà rồng đâm thẳng cây giáo bạc xuyên qua ngực.
Lần đầu tiên trong đời, Dracula cảm nhận được sự khát máu và cơn cuồng nộ vốn có trong huyết thống của mình dâng trào đến đỉnh điểm.
Trước mắt hắn chỉ còn một màu đỏ như máu, khứu giác nhạy bén gấp trăm lần bình thường.
Hắn gầm lên, bộc phát sức mạnh phi nhân loại, đập nát tấm phản giường, những móng tay dài bấu chặt vào cơ thể con người. Cặp răng nanh chưa từng sử dụng của hắn đau rát như bị thiêu đốt, rục rịch muốn đâm xuyên vào da thịt.
“A___!!!”
Tiếng gào đau đớn của binh sĩ vang lên bên tai. Dracula biết rõ rằng mình vẫn chưa cắn xuống.
Lòng bàn tay hắn bỗng trở nên nóng rát.
Lý trí dần dần quay lại, hắn nhìn quanh, chỉ thấy những tên lính dữ tợn và kẻ đã giết cha mình bị lửa thiêu cháy.
Những cái bóng cháy đen gào thét quằn quại, hắn không thể phân biệt ai với ai, ai đã giết ai.
Hắn chỉ có thể ngây người, ngồi sụp xuống giữa căn phòng rực lửa.
Một mái tóc đỏ rực quét qua tầm mắt hắn.
Một người phụ nữ xinh đẹp, cưỡi trên một chiếc chổi, đang quan sát hắn.
Ánh lửa hắt lên khuôn mặt cô, khiến đường nét càng thêm rõ ràng.
Chiếc áo choàng dài màu tím thẫm óng ánh những sợi vàng lấp lánh trong ánh sáng ấm áp.
Dracula lờ mờ nhớ rằng mình đã từng nhìn thấy một chiếc áo choàng giống hệt như vậy trong tủ quần áo của mẹ.
“Này, ngẩn ra làm gì vậy?”
Người phụ nữ cười khẽ nhìn hắn, vươn tay về phía hắn.
Trên vai cô ta có một dấu ấn hình bướm và dây leo.
A… Cô ấy là một nữ phù thủy.
Sau này, dù đã trải qua cả ngàn năm, Dracula vẫn nhớ rõ từng chi tiết của khoảnh khắc ấy.
Hơi nóng rực cháy, ánh mắt của nữ phù thủy, nét mặt, giọng điệu, bàn tay vươn về phía hắn, con bướm giữa ánh lửa.
Trước đó, hắn luôn cho rằng con người sùng bái thần linh một cách ngu xuẩn, hoàn toàn vô nghĩa.
Nhưng kể từ giây phút đó, hắn đã tìm thấy vị thần của riêng mình.
Nữ phù thủy gần như xách hắn lên chiếc chổi, đưa hắn ra khỏi căn nhà đang cháy.
Gã thanh niên ma cà rồng run rẩy, bị nữ phù thủy ôm trước ngực.
Cô ghé sát vào hắn, khẽ hít nhẹ rồi thở phào: “Là mẹ cậu nhờ tôi đến cứu cậu. May mà cậu chưa từng uống máu người, tôi có thể giúp cậu.”
Dracula không trả lời.
Gương mặt hắn vốn đã tái nhợt, giờ lại càng trắng bệch.
Hắn đang bị kéo lên không trung với tốc độ kinh hoàng, nhịp tim đập loạn, không dám nhúc nhích.
Cũng chính lúc đó, lần đầu tiên trong đời, hắn ngửi thấy mùi hương hấp dẫn từ da thịt con người.
Mùi nho chín mọng.
16.
Lucifer cũng biết một chút về chuyện giữa Dracula và nữ phù thủy, nhưng không đầy đủ.
Nữ phù thủy là một con người. Người ta đồn rằng phù thủy có thể bất tử, nhưng trên thực tế, con người rất khó tránh khỏi những tai nạn ngoài ý muốn.
Vì thế, Dracula đã bị cuốn vào một vòng lặp vô tận: Tìm thấy nữ phù thủy, yêu nàng, rồi lại chia xa. Hắn chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi với trò chơi tình yêu này.
Lucifer luôn có thể nhận ra nữ phù thủy trong kiếp sống mới của nàng.
Bởi vì linh hồn của nàng luôn sáng rực, và nàng luôn là người tài giỏi nhất trong đám đông, thiên tài giữa những kẻ tầm thường thì luôn nổi bật.
Dracula tất nhiên cũng có thể nhận ra nàng.
Bởi vì nàng có mùi nho chín.
Lucifer nhớ mang máng rằng kiếp trước của nữ phù thủy đã kết thúc bằng một bi kịch ngắn ngủi.
Khi đó, nàng là nữ phù thủy tài giỏi nhất vương quốc, trẻ trung và rực rỡ.
Những lời tiên tri của nàng đã giúp ngăn chặn trận lũ mùa hè, đẩy lùi dịch bệnh, tránh khỏi một cuộc chiến đủ sức hủy diệt nửa kinh thành, và dự đoán được đợt tấn công của rồng dữ.
Nhưng trong lời tiên tri cuối cùng, nàng đã không chút do dự tiên đoán về sự sụp đổ của vương quốc mà không đưa ra bất cứ cách nào để ngăn cản.
Cơn giận dữ xen lẫn hoảng loạn của nhà vua lên đến đỉnh điểm.
Gã thiêu sống nữ phù thủy và ra lệnh truy sát tất cả phù thủy còn lại.
Còn Dracula, vì không thể cứu nàng, đã chìm vào u sầu suốt một thời gian dài.
“Ngươi lo lắng gì chứ? Linh hồn của nàng mãi mãi rực rỡ như vậy.”
Lucifer giơ ly rượu lên, cười ranh mãnh: “Chúc ngươi lần này cũng có thể chinh phục được linh hồn nàng.”
Dracula chạm cốc với Lucifer, nhận lấy lời chúc phúc đến từ ác quỷ.
Nhưng thực ra, so với chuyện của chính mình, Dracula cảm thấy tình cảnh của Lucifer còn đáng lo ngại hơn.
Theo những gì hắn biết, Lucifer sinh ra trong một gia đình không có tình yêu.
Những con quỷ già nuôi dạy con cái như những cỗ máy chiến đấu, không ngừng sinh ra những vũ khí hủy diệt mạnh mẽ, không ngừng phát triển những năng lực nguyền rủa quỷ quyệt nhất, chỉ để một ngày nào đó có thể bứng sạch lũ thiên thần trên trời.
Lucifer vốn không phải là một kẻ hủy diệt hợp lẽ.
Lẽ ra, hắn phải đóng vai trò pháo hôi trong trận chiến ở đồng bằng Idawald, biến một số vương quốc thành vùng đất bóng tối, lây lan ma khí vào rừng rậm, rồi hi sinh một cách vẻ vang.
Nhưng bằng một cách nào đó, hắn đã không tham gia trận chiến đã giết chết hai người anh của mình.
Sau đó, con quỷ già kia cũng cắt đứt quan hệ với hắn.
Dracula quen Lucifer cũng đã hơn một ngàn năm, nhưng chưa từng thấy hắn thích ai, chứ đừng nói là theo đuổi ai.
Lucifer là một ác quỷ, hắn có thói quen dùng hợp đồng để đổi lấy bất cứ thứ gì hắn muốn.
Ban đầu, Dracula còn tưởng rằng hắn sẽ dùng cách này với Xà nhân.
“Ngươi làm cách nào để sống trong nhà của y vậy? Sao ta không cảm nhận được dấu hiệu của một bản khế ước?”
“Không có.”
Lucifer nhíu mày, lộ ra vẻ hơi thất vọng.
“Ban đầu ta cũng định làm vậy. Nhưng anh ấy chẳng có dục vọng gì cả! Ta nhìn vào dục hải của ảnh, nó hoàn toàn trống rỗng, ta không thể làm được gì cả.”
“Lần đầu tiên ta gặp chuyện thế này.”
Lucifer nhấp một ngụm rượu, vẻ mặt khổ não.
Nhưng sau một năm sống chung với Xà nhân, hắn cũng hiểu được tại sao người kia lại chẳng mong muốn gì.
Với một cuộc sống đơn giản như vậy, đúng là chẳng thiếu thứ gì cả.
Dracula thử thăm dò: “Vậy… ngươi và Xà nhân đã làm những chuyện mà người yêu hay làm chưa?”
“Ví dụ như?”
“Ôm, hôn, hoặc những chuyện sâu sắc hơn.”
Dracula nháy mắt, đầy ẩn ý.
“Có chứ, trong lúc anh ý ngủ đông, ta đã hôn anh rồi!”
Lucifer vô cùng tự hào, hào hứng trích dẫn nội dung từ những cuốn sách mà hắn đọc được: “Giống như trong sách viết ấy. Dùng răng cắn nhẹ, nghiền nát cánh môi mềm mại, khiến chúng trở nên đỏ mọng, quyến rũ mê người…”
Alo, cảnh sát phải không? Làm ơn đến đây ngay lập tức, có kẻ lưu manh ở đây.
Dracula mắt chữ A mồm chữ O, chấn động: “Không được! Ngươi phải xin phép y trước, chỉ khi nào y đồng ý thì ngươi mới có thể làm những chuyện như vậy!”
Người theo đuổi tình yêu thuần khiết như Dracula lập tức phản đối.
Lucifer ngẩn người một lát, trong đầu hiện ra khuôn mặt nghiêm túc và cổ hủ của Xà nhân, lập tức nhíu mày: “Vậy chẳng phải là không làm được sao? Anh ấy chắc chắn sẽ không đồng ý.”
Alo, cảnh sát phải không? Vẫn là kẻ lưu manh ban nãy, hắn hoàn toàn không biết hối cải!
Dracula đặt ly rượu xuống, nghiêm túc giảng giải quan điểm đạo đức và tình yêu của con người cho Lucifer, sốt ruột đến mức giậm chân.
Hắn cảm thấy trong mấy ngàn năm qua, mình chưa bao giờ gặp chuyện vô lý đến vậy.
“Ý ngươi là, vợ chồng phải có một người nam và một người nữ, nam thì mạnh mẽ, bảo vệ vợ, nữ thì sinh con?”
Lucifer tò mò như một đứa trẻ ham học hỏi.
“Thông thường là vậy, nhưng dần dần xã hội đã phát triển thành nhiều dạng khác nhau.”
Dracula ho khan một tiếng.
Hắn nghĩ đến nữ phù thủy của mình. Nàng đã nhiều lần bảo vệ hắn, mặc dù hắn hoàn toàn có thể tự vệ, nhưng vẫn sẵn sàng để nàng che chở.
Lucifer cau mày: “Ta ngủ chung với A Xà cả mùa đông, còn hôn ảnh nữa. Vậy ảnh có mang thai con của ta không?”
“Không đâu, bởi vì hai người…”
Dracula chưa kịp giải thích xong, Lucifer đã vỗ tay đắc ý: “Ta hiểu rồi! Nhất định là vì ta chưa đủ mạnh!”
Hắn nhìn lại cánh tay mảnh khảnh của mình, rồi nghĩ đến thân hình cường tráng của Xà nhân, lập tức tỉnh ngộ: “Đợi khi ta mạnh hơn ảnh thì ảnh có thể sinh ra con của chúng ta!”
Dracula: 😑
“Mệt quá, thôi diệt vong đi.”
Hết chương 5.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-