[ĐAM MỸ] TẾ PHẨM GÕ CỬA – CHƯƠNG 3
CHƯƠNG 3. CON DAO XƯƠNG
8.
Tuyết dưới chân núi khô và mịn, trắng xốp, phủ lên những bụi cây thấp như một lớp gia vị thô sơ rắc trên bàn ăn.
Gió thì càng lúc càng dữ dội, như hơi men tích tụ cả năm trong thùng rượu gỗ, bùng phát mạnh mẽ, gào rú rồi va đập vào những vật cản duy nhất trên con đường.
“Duang, chúng ta còn phải leo lên sao? Mạng sống quan trọng hơn tiền bạc đấy!” Người đàn ông đội mũ lông dày, mặt đã bị gió rét thổi đến đỏ tía, rùng mình kêu lên.
Kẻ được gọi là Duang là một gã cao lớn, rắn rỏi, im lặng dẫn đầu đoàn người. Nhưng thực tế gã cũng chẳng khá hơn, gò má gã tê cứng, những sợi tóc và lông mi bám đầy băng tuyết.
Gã mặc bộ da thú dày, trên lưng vác theo một thanh dao xương to lớn và đặc biệt. Gã xoay người lại, dữ tợn quát: “Tao đã nói ngay từ đầu rồi, ai sợ chết thì đừng theo! Chúng mày nghĩ đi, chỉ cần mang lô hàng này vào thành phố, giá trị của nó sẽ tăng gấp năm lần. Nếu đợi đến mùa xuân bị binh lính tuần tra bắt được, tất cả sẽ đi đời!”
Hiển nhiên, gã có địa vị đặc biệt trong nhóm, vì vậy chỉ một câu của gã, tất cả đều im lặng, cắm đầu tiếp tục leo lên.
Trên cao, gió rét không còn cắt da cắt thịt như ở dưới chân núi nữa, nhưng tuyết trắng lại càng lúc càng che phủ tầm nhìn.
Điều đáng sợ không phải là thời tiết cực đoan, mà là việc bước đi mà không biết mình sẽ đi đến đâu.
“Mày thực sự đã vượt qua ngọn núi này trong thời tiết quỷ quái này à?” Ai đó hét lên từ phía sau.
“Đương nhiên.” Duang không thèm quay đầu. “Đây là năm thứ năm tao làm việc này, chỉ là năm nào cũng có người chết dọc đường.”
“Trước khi đi, tao đã cảnh báo chúng mày rồi. Không phải chính chúng mày đã thề sống thề chết sao?”
“Bây giờ mà rút lui, không chỉ là kẻ ngốc, mà còn là một cái xác lạnh lẽo nữa đấy.”
Trước sự bao la của núi tuyết, đoàn người chẳng khác gì một đàn kiến bé nhỏ, cố chấp thách thức sức mạnh thiên nhiên.
Họ lần theo dấu chân của người đi trước, níu vào thắt lưng của người trước mặt để tiết kiệm sức lực. Nhưng chẳng bao lâu sau, tiếng kêu tháo chạy lại vang lên.
“Mẹ kiếp, tao không làm nữa! Tiền bạc chó gì chứ, tao chỉ muốn sống!” Một kẻ hét lên, quay người bỏ chạy.
Hiển nhiên, hắn không biết địa hình trên núi vào mùa đông nguy hiểm đến mức nào.
Xuống núi khó hơn leo lên gấp bội.
Chỉ vài bước chạy, hắn trượt chân, tiếng hét thảm vang lên.
Cả đoàn người chỉ kịp nghe tiếng thân thể va đập vào cành cây, rồi tiếng rên rỉ đứt quãng.
Hắn không thể cứu được nữa.
Chỉ cần vài phút, cái lạnh sẽ đóng băng hắn như một cây cột băng.
Mọi người lặng thinh, tiếp tục tiến bước, để mặc tiếng kêu cứu tắt dần trong tuyết trắng.
“Duang, hắn còn chưa chết, chúng ta có nên…” Ai đó do dự nói nhỏ.
“Nếu mày muốn cứu, cứ tự mình xuống đưa hắn lên đi. Nhớ vác hắn theo qua cả ngọn núi này nhé.”
Không ai lên tiếng nữa.
Mọi người đều phải tự lo thân mình, không ai có thể phí phạm sức lực cứu người.
Sau khi đi một đoạn, Duang bỗng khựng lại.
Trong biển tuyết trắng xóa, có một điểm nhỏ màu đỏ đang lay động.
Tựa như một tia sinh khí mong manh giữa cảnh bão tuyết tuyệt vọng.
“Nhanh lên, chúng ta sắp đến rồi!” Duang hào hứng bước nhanh hơn, lòng tràn đầy hy vọng.
Năm nay sao lại đến sớm vậy?
Gã hét lên: “Theo tao! Rất nhanh chúng ta sẽ có chỗ trú ẩn, và còn có thịt để ăn!”
“Thịt gì cơ?” Một giọng nói non nớt, mềm mại vang lên từ phía sau gã.
Duang rùng mình.
Tiếng nói này… có chút lạ lẫm.
Gã cố gắng tự trấn an, trong thời tiết thế này, giọng nói thay đổi cũng là bình thường.
“Thịt rắn.” Hắn nói với hàm răng gần như đông cứng: “Đảm bảo là thứ chúng mày chưa từng ăn bao giờ.”
“Ồ? Nó có độc không?” Giọng nói đó vẫn chậm rãi, dường như chả có chút lo lắng nào.
“Tao vẫn sống nhăn đây, ăn không chết đâu.”
Nhưng không hiểu sao, cơn bất an trong lòng gã càng lúc càng lớn.
Dù vậy, sự khao khát ngọn cờ đỏ trước mặt đã khiến gã không thể chần chừ nữa.
Gã tăng tốc, cuối cùng cũng đẩy cửa thần điện.
“Tuyệt vời, bọn mày nhìn xem___”
Gã quay lại, chuẩn bị hô hào đồng bọn.
Nhưng…
Đằng sau gã, không còn ai cả.
Tất cả đều biến mất.
Không một bóng người.
“Khốn kiếp!”
Duang nghiến răng.
Bọn khốn kia tèo hết hay lạc đường rồi?
Gã nhổ toẹt một bãi nước bọt, do dự xem có nên quay lại tìm người không.
“Thôi, trước hết cứ nhóm lửa đã.”
Gã nghĩ bụng, đẩy cửa phòng Xà nhân, rồi đứng chết lặng.
Bên trong tỏa ra ánh sáng chói lọi, phản chiếu từng thỏi vàng, từng viên đá quý sáng rực.
Vàng.
Ngập tràn.
Những thỏi vàng xếp chồng lên nhau tạo thành cả một bức tường.
Những chuỗi ngọc trai lấp lánh treo đầy trên cửa sổ.
Những viên đá quý bị ném la liệt như món đồ chơi.
“Muốn không?” Một giọng nói vang lên.
Duang đột nhiên rùng mình.
Không có ai xung quanh.
Nhưng hắn đã quá quen với quái vật, nên không quá hoảng loạn.
“Ngươi muốn gì?” Hắn thận trọng hỏi.
“Muốn kho báu à? Hãy dùng con dao của ngươi trao đổi đi.”
Duang nhìn chằm chằm vào căn phòng đầy châu báu, lồng ngực phập phồng kích động.
Hắn cười nhếch mép, bước vào bếp, rồi treo thanh dao xương của mình lên giá.
Tách.
Dao vừa chạm vào giá…
Nó lập tức biến mất.
9.
Lúc lấy lại tinh thần, Duang phát hiện mình vẫn đang đứng giữa tuyết, nơi tuyết phủ đến tận bắp chân.
Trên vai gã, chiếc túi vải vẫn được buộc chéo chắc chắn.
Gã quét mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy một khoảng trời trắng xóa, vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Dựa vào ánh sáng và đặc điểm cây cối xung quanh, gã đoán mình đang ở lưng chừng núi.
Nhưng so với hoàn cảnh nguy hiểm này, thứ khiến gã chú ý hơn là chuỗi ngọc trai lớn trên ngực.
“Là thật!”
Gã dùng hai tay nâng lên, ngọc trai va chạm vào nhau, phát ra tiếng vang trầm đục, đôi mắt gã lóe lên ánh sáng cuồng nhiệt.
“Không thể tin nổi, chỉ đổi bằng một con dao cũ nát!”
“Có khi kho báu trong hoàng cung cũng không phong phú bằng cái túi trên vai ta!”
“Vận may thật sự đến rồi!”
Sau khi xác nhận được điều này, Duang càng thêm phấn chấn, bước đi cũng cẩn trọng hơn trước nhiều.
Gã từng chứng kiến không ít kẻ tham lam ôm vàng mà chết, và gã không muốn có kết cục giống chúng.
Xuống núi nguy hiểm hơn lên núi, nhưng ít nhất đường đi sẽ ngắn hơn.
Chỉ cần cẩn thận, tìm ra phương pháp đúng, thì sống sót trở về không phải là chuyện không thể.
Trước tiên, gã cần một vật cứng chắc, sắc bén để làm gậy chống, giúp gã bám chặt vào mặt tuyết trơn trượt.
Theo bản năng, gã đưa tay sờ ra sau lưng, nhưng chỉ chạm vào chiếc túi nặng trịch.
Phải rồi.
Gã đã đem con dao đi đổi.
“Đó là một vụ giao dịch đáng giá.” Gã thì thầm, sau đó dùng lực bẻ một cành cây to, cảm thấy khá hài lòng: “Cái này cũng được.”
Thế nhưng, đầu cành cây không đủ sắc, có nguy cơ bị gãy bất cứ lúc nào.
Từng bước đi đều có thể khiến gã trượt ngã, vì vậy gã cố gắng tìm những nơi có cây cối rậm rạp để đặt chân, dựa vào cây để giảm tốc độ khi trượt, ít nhất va vào cây cũng tốt hơn là lăn xuống vực.
Không biết có phải vì tuyết rơi ngày càng dày không, mà chiếc túi vải trên lưng gã dường như càng lúc càng nặng.
Nó nặng đến mức quái lạ, gần như là sức nặng của một người đàn ông trưởng thành.
Gã cảm thấy đôi chân mình như bị ghìm chặt, không thể di chuyển nổi.
Trong gió rét cắt da, hai mắt gã đỏ lên, cổ họng khô rát như bị hun khói, đôi tay vì kiệt sức mà run rẩy không kiểm soát.
Đây là dấu hiệu cực kỳ tệ.
Khi đi trong tuyết, dừng lại giữa đường có nghĩa là chết chắc.
Ném bớt đồ đi.
Hoặc chôn xuống, đợi mùa xuân quay lại đào lên.
Gã nghĩ vậy rồi tạm dừng bước chân, nhưng không dám dựa vào cây.
Vào mùa đông, không có gì nguy hiểm hơn việc đứng dưới một thân cây lớn.
Nếu làm chấn động nhánh cây, lớp tuyết đọng trên cao có thể đổ xuống, chôn sống gã ngay lập tức.
Gã cố gắng kéo túi ra sau lưng, nhưng nhận ra nó to hơn trước rất nhiều.
Một cảm giác bất an lạnh lẽo len lỏi trong lòng gã.
Đây là ảo giác do quá mệt mỏi sao?
Không biết từ lúc nào, gã cảm nhận được một luồng nhiệt thoát ra từ trong túi.
Thậm chí, gió thổi qua tai gã còn vọng lại những tiếng thở yếu ớt.
“Hô… ha… hô… ha…”
Gã đứng chôn chân tại chỗ. Toàn thân nổi da gà, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.
Một suy nghĩ kinh hoàng xẹt qua đầu gã.
Gã từ từ cúi xuống, nhìn vào chuỗi ngọc trai trước ngực.
Nhưng… Nó không phải ngọc trai.
Mà là một đôi tay.
Một đôi bàn tay của đàn ông, dính đầy bùn đất ẩm ướt, loang lổ vết máu, siết chặt trên cổ gã.
Nỗi kinh hoàng trước thế lực siêu nhiên làm lý trí của gã hoàn toàn sụp đổ.
Gã ý thức được rằng mình đang bị một thế lực nào đó nhắm đến.
Mà đó không phải thứ con người có thể chống lại.
Không.
Tao không quan tâm ngươi là gì.
Không ai có thể cản đường tao.
Không một ai cả!
Bỗng nhiên, gã gào lên điên cuồng, ra sức giật mạnh bàn tay trên cổ, thậm chí cắn xé da thịt, lột cả một mảng da, để lộ phần xương trắng bên dưới.
Nhưng bàn tay không hề nới lỏng. Mà ngược lại, nó càng siết chặt hơn.
Giống như một sợi dây thừng treo cổ, đang dần siết lấy gã vào giây phút cuối cùng.
10.
Khuôn mặt thiếu niên đỏ bừng, có lẽ bị lạnh đến tê cứng, nhưng tinh thần vẫn rất vui vẻ.
Cậu đứng bên cửa sổ, ngân nga một giai điệu chẳng ra nhạc cũng chẳng ra lời.
“Tuyết lớn quá… lạnh thật đấy.”
Cậu nhảy lên bếp lò, nhưng vì dùng sức hơi mạnh khiến mũi va thẳng vào tấm kính lạnh buốt.
Cậu hít hít mũi, lẩm bẩm: “Tuyết luôn chôn vùi rất nhiều thứ.”
Cậu vươn tay với lấy con dao xương to tướng từ trên giá, thuần thục gõ lên nắp hộp hạt dẻ để mở nó ra.
“Mày thấy đúng không, bé cưng của tao?”
Cậu cười, cúi đầu vuốt ve con sóc nhỏ đang run rẩy trong lòng bàn tay.
—
Lời tác giả: Có lẽ mọi người vẫn còn nhớ, trước đây Xà nhân từng tặng một cậu bé muốn trở thành dũng sĩ một con dao. Đó chính là Duang.
Hết chương 3.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-