[ĐAM MỸ] TẾ PHẨM GÕ CỬA – CHƯƠNG 11
CHƯƠNG 11. RẮC RỐI
26.
“Hydra, hôm nay ngươi cảm thấy thế nào rồi? Cổ đã cử động được chút nào chưa?”
Dù y đã không ít lần nhấn mạnh thân phận “bạn bè” của mình, nhưng chiếc hộp giữ nhiệt và sự quan tâm chăm sóc tỉ mỉ của Lucifer vẫn khiến y trông chẳng khác gì một con thú cưng quý hiếm, vừa khó chiều vừa sang chảnh.
Cũng giống như mèo không bao giờ chịu ngoan ngoãn ngủ trong ổ, Hydra hầu như chẳng mấy khi lui tới chiếc hộp giữ nhiệt đắt đỏ kia. Thay vào đó, đệm giường, gối ôm, giá sách hay thậm chí là đèn chùm, đều trở thành những chốn lý tưởng để y nghỉ ngơi và vui chơi.
“Đau muốn chết, cảm giác như sắp nghẹt thở tới nơi rồi đây này.”
Y bò lên ngực Lucifer, từ trên cao nhìn xuống hắn. Đôi mắt với hàng lông mi dày khẽ chớp chớp, khóe miệng tạo thành hình chữ M khiến khuôn mặt y trông chẳng khác nào một chú cún nhỏ đáng thương.
Cái đầu này là kẻ thông minh nhất, ranh mãnh nhất, đồng thời cũng đẹp đẽ nhất trong chín đầu. Có vẻ như nó đảm nhiệm toàn bộ vai trò giao tiếp với Lucifer, và tài năng nũng nịu thì đúng là chẳng ai sánh kịp.
“Ta chẳng hỏi ngươi đâu, ngươi chỉ toàn nói dối thôi.” Lucifer bật cười, nhẹ nhàng gỡ nó xuống khỏi ngực mình, rồi lấy ngón tay xoa xoa cằm của cái đầu có biệt danh Mặt Khổ Qua, “Ta đang nói chuyện với ngươi kìa, Mặt Khổ Qua.”
Lucifer, kẻ luôn thiếu vắng bạn bè, bỗng chốc có được chín “người bạn” mang chín suy nghĩ khác nhau. Hắn mừng rỡ đến mức mấy tháng liền không ra khỏi cửa, ở lì trong nhà để tìm hiểu tính cách từng cái đầu, thậm chí còn đặt biệt danh cho từng cái một.
Trong số đó, Mặt Khổ Qua là cái đầu thật thà nhất, thường xuyên bị tám cái đầu còn lại cô lập, còn bị ngăn cản không cho trò chuyện quá nhiều với Lucifer.
“Ngươi có biết không?” Lucifer cúi đầu thì thầm với cái đầu hay buôn chuyện nhất. “Con chó địa ngục ngoài trang viên của chúng ta ấy, thật ra là con riêng của anh trai ta và dì Echidna* chứ không phải con ruột của lũ Hecatoncheires** đâu.”
(*) Echidna: là quái vật trong thần thoại Hy Lạp, được mệnh danh là “Mẹ của các Quái vật”, phối ngẫu với Typhon sinh ra vô số quái vật nổi tiếng như Cerberus, Chimera, Hydra,…
(**) Hecatoncheires: là những người khổng lồ trăm tay, năm mươi đầu, con của Uranus và Gaia, tượng trưng cho sức mạnh bạo lực nguyên thủy.
“Cái đó á? Ta nghe từ lâu rồi. Trong trang viên ai mà chẳng biết, đồn nát cả ra rồi.” Cái đầu thích buôn chuyện ngáp dài một cái, con ngươi vốn đã nhiều tròng trắng giờ càng thêm mệt mỏi, lờ đờ.
“Thì ngươi kể ta nghe vài chuyện khác đi, mấy cái tin tức mà bọn ngươi đồn nát rồi cũng được. Biết đâu ta chưa từng nghe thì sao?” Lucifer chớp mắt mấy cái, khéo léo khai thác đúng điểm yếu thích tám chuyện của nó.
Thích Buôn Chuyện rất hưởng thụ giọng điệu tôn trọng của hắn, liền thao thao bất tuyệt kể luôn một tràng từ những chuyện ái tình vụng trộm của dị tộc cho tới những vụ trộm gà bắt chó thường ngày. Kể đến mức làm cái đầu ngủ gật bên cạnh bị đánh thức. Hai cái đầu nhiều chuyện nhất mà chụm lại thì còn náo nhiệt hơn cả đoàn hát tuồng, cãi nhau ầm ầm không khác gì đang diễn tuồng sống.
Không rõ bên nào mở miệng trước, nhưng còn chưa kịp cắn nhau thì cả hai cái đầu đã bị chính chiếc vòng da trên cổ siết chặt, khiến chúng vừa ho sặc sụa vừa tiếp tục đôi co không dứt.
Lucifer đang ôm bụng cười đến mức không thở nổi thì khựng lại. Hắn đưa tay chạm vào hai chiếc vòng cổ đang ngày một trở nên chật chội kia, thần sắc lộ vẻ trầm ngâm.
Dù hắn đã cố gắng chỉnh sửa lại hình dạng của những chiếc vòng này, thử hết cách này đến cách khác, thì cả chín chiếc vòng da vẫn cứ quấn chặt quanh cổ Hydra, như thể đang lặng lẽ nhắc nhở: sẽ có một ngày, chính chúng sẽ bóp nghẹt những cái đầu sống động đó.
“Này, ngươi đang làm gì vậy? Khó thở chết đi được!” Thích Buôn Chuyện cảm thấy hơi thở của mình như bị những đầu ngón tay Lucifer điều khiển, lập tức la lên với vẻ khó chịu.
Lucifer giật mình rụt tay lại, đầy áy náy nói nhỏ: “Xin lỗi… Trước đây ta đã hứa sẽ giúp ngươi.”
Một khoảng lặng ngắn trôi qua. Mặt Khổ Qua liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, nó chưa kịp lên tiếng đã bị hai cái đầu khác đẩy sang một bên, lấn chỗ.
Lucifer không muốn ở lại quá lâu trong bầu không khí trĩu nặng ấy nên chủ động chuyển đề tài: “Trước đây ngươi sống ở đâu?”
“Đi về hướng nam, không xa lắm, trong khu rừng Sương độc.” Y uốn người trườn nhanh tới sát bên cửa sổ phía nam, giọng nói mang theo một chút hồi tưởng xa xăm: “Nơi đó có rất nhiều loài rắn độc tụ tập. Thỉnh thoảng cũng có thể gặp ngươi.”
Lucifer bước theo, cùng y nhìn ra phía nam. Quả nhiên, giữa dãy đồi phủ một màu xanh vàng lẫn lộn, có một cây đại thụ lá vàng đậm vươn cao nổi bật, đứng chơ vơ giữa rừng rậm như một chiếc cột mốc.
Hydra thoáng suy nghĩ, nếu kể cho Lucifer nghe về việc đám rắn ngu ngốc kia từng ghen tị đến mức nào với sức mạnh của hắn, thậm chí chỉ vì một chiếc lông vũ mà đánh nhau đến sống chết, thì liệu có thể làm dịu đi bầu không khí nặng nề lúc này không?
Nhưng ngay sau đó, y lại thấy buồn cười với chính mình. Bởi vì y cũng đâu hơn gì bọn chúng?
Y cũng thèm khát sức mạnh của Lucifer, cũng từng dùng mánh khóe để tranh thủ sự đồng cảm, chỉ khác ở chỗ không khoa trương lố bịch mà thôi. Nghĩ đến cùng, có khi còn đáng giận hơn.
Hydra bò lên vai Lucifer như một sợi dây leo quấn lấy cổ hắn. Qua lớp áo mỏng manh, y thậm chí có thể nghe được tiếng tim đập trong lồng ngực ác ma.
“Lúc đó ta trông thế nào?” Lucifer lên tiếng, giọng nói mang theo một thứ sức hút khó cưỡng, như thể ma lực trời sinh của loài quỷ đang dụ dỗ đối phương nói ra sự thật.
Nhưng chiêu này không hiệu nghiệm với Hydra.
Y ngáp dài, đáp lấy lệ: “Không nhớ rõ nữa. Chỉ thấy có thứ gì đó đen sì lướt vụt qua, giống như một con quạ. Sau mới nhận ra, thì ra đó là Lucifer.”
“Ta cũng thấy màu đen thật xấu xí.”
Thẩm mỹ của Lucifer vốn được quy chuẩn theo con thỏ màu hồng có tên Figi nằm trên đầu giường của hắn. Với tiêu chuẩn đó, đôi cánh đen đậm chất hắc ám tất nhiên không đủ điểm để đạt mức trung bình.
Hydra quay đầu lại, không nhìn về phía nam nữa. Y tựa đầu vào cổ Lucifer, giọng mệt mỏi mà hiếm hoi chân thành: “Cuộc sống của quái vật rất buồn tẻ. Mỗi ngày bọn chúng chỉ toàn bàn về những thứ vô nghĩa.”
Lucifer gật đầu đồng tình, xem ra ở điểm này, hai kẻ bọn họ có thể gọi là cùng một chiến tuyến.
“Ngươi có biết không?” Hắn khẽ dụi đầu vào cái cổ rắn đang cuộn lại trên vai mình, giọng nói trầm thấp như hòa tan trong màn sương lạnh, “Ta vẫn luôn không tìm được ai để trò chuyện thật lòng.”
Đôi mắt xanh lam sâu thẳm như vực thẳm của Lucifer khẽ chớp, bên trong ánh lên một nỗi cô đơn nén chặt, kín mít đến mức không khe hở nào có thể lọt qua.
“Mọi người đều chỉ muốn mạnh hơn. Trước kia, ma pháp mới nuốt chửng ma pháp cũ. Chủng tộc mạnh tiêu diệt kẻ yếu. Pháp khí cứng cáp thì chém đứt những thứ mục nát. Vòng xoáy ấy cứ thế tiếp diễn, cho đến khi một trật tự mới hình thành và cuối cùng đạt đến trạng thái gọi là cân bằng.”
“Việc giết chóc chưa từng dừng lại vì cái gọi là cân bằng đó. Trái lại, nó chỉ ngày càng leo thang, từ dị tộc đến đồng tộc, từ xung đột giữa các hệ pháp thuật đến sự ganh đua giữa những kẻ cùng sử dụng một loại kỹ năng.”
“Ta từng đến những vùng đất của loài người, nơi đó, suốt mấy nghìn năm liền, bầy voi khổng lồ vẫn có thể chung sống hòa bình với những con chuột nhỏ bé trên cùng một thảo nguyên. Vậy tại sao địa ngục lại không thể thoát khỏi sự tranh đấu? Tại sao cứ phải phân rõ đúng sai, mạnh yếu? Những thứ đó rõ ràng chẳng có ý nghĩa gì, chúng chỉ là những hy sinh vô ích.”
Má của Lucifer không cảm nhận được hơi ấm nào từ cơ thể lạnh lẽo của rắn, nhưng vẫn nghe được âm thanh y thè lưỡi đều đặn. Đối với hắn, đó đã là một dạng đồng hành.
Những lời này, hắn đã nhiều lần tập nói một mình, từng lặp đi lặp lại với chiếc đèn tường, với giá sách trong phòng, nhưng chưa từng tìm được một sinh vật sống nào sẵn sàng lắng nghe.
Tộc nhân của hắn sinh ra trong nghèo nàn và đói khát, sống dựa vào dục vọng, chỉ cảm thấy thỏa mãn trong những trận chiến vô tận. Mà hắn, hoàn toàn là một kẻ dị loại.
Lucifer không thật sự mong đợi Hydra sẽ thấu hiểu hay đáp lại. Những lời vừa rồi chỉ là thứ đã bị dồn nén quá lâu, nay chẳng kìm được nữa mà bộc phát ra. Nhưng câu nói ấy khiến Hydra chấn động. Trong đầu y, một tia sáng chợt lóe lên, như thể vừa tìm ra nguyên nhân khiến cuộc sống trước kia của y vô vị đến mức nhàm chán.
Sống trong môi trường sùng bái kẻ mạnh, mọi sinh vật đều nghĩ đủ mọi cách để tỏa sáng. Sự thù địch mà các loài rắn dành cho y, phần lớn cũng bắt nguồn từ sự ghen tị trước thiên phú trời ban. Nhưng cho dù có tài năng đến đâu, điểm đến cuối cùng vẫn là dâng hiến bản thân cho ma vương, rồi bị cuốn vào chiến trường vô nghĩa.
Hydra mang trong mình đầy mâu thuẫn. Trong thâm tâm, y chán ghét cái hệ thống phân cấp giữa quái vật: không phải cứ bò sát ăn cỏ là hèn kém, cũng chẳng phải cứ đại bàng đơn độc là cao quý. Nhưng đồng thời, y lại không ngăn nổi bản thân khinh thường đồng loại kém cỏi hơn, cũng không thể che giấu ánh mắt ngưỡng mộ khi đối diện với một ác ma vượt trội.
Và lúc này, khi nhìn sang người thiếu niên vẫn còn mang chút ngây ngô kia, Hydra xoay đôi mắt xanh lục, ngắm gương mặt trắng trẻo, tinh xảo ấy mà cảm thấy có gì đó thật lạ lẫm.
Lucifer không phân biệt đối xử khi dang tay cứu giúp ai đó: từ con sóc non yếu mềm, đến cá bạc mắc câu, cho đến con rắn chín đầu thân thế mù mờ. Hắn, một kẻ thực sự thuộc về tầng lớp thống trị, lại đang cố thực hành những nguyên tắc ngây thơ như mơ giữa một trật tự hỗn loạn.
Hai người im lặng một lúc. Lucifer đang tính dùng câu nói đùa để xóa nhòa đi màn độc thoại có phần nặng nề và có phần thất thố ấy, thì Hydra đột nhiên bật cười lớn: “Ha ha! Nực cười thật. Ta đang nghe một ác ma nói về hòa bình, nói về bình đẳng đấy à? Ngươi đừng nói với ta là ngươi còn định không tham gia vào trận đại chiến ở đồng bằng Idavoll* nhé? Ta nghe nói ngươi là một trong những tướng lĩnh cầm quân kia mà!”
(*) Idavoll: là địa danh trong thần thoại Bắc Âu, được xem là vùng đất của các vị thần sau tận thế, biểu tượng cho sự tái thiết và trật tự mới. Trong văn cảnh này, nó tượng trưng cho chiến trường của thời đại mới – nơi vận mệnh các thế lực ma quỷ định hình.
“Nếu có thể, đương nhiên ta sẽ không tham gia.” Lucifer đáp, giọng nhỏ nhưng đầy cương quyết, khiến Hydra bất giác muốn nhìn thật kỹ biểu cảm của hắn vào khoảnh khắc ấy.
Y uốn người một cách mềm mại, quấn quanh cánh tay trần của Lucifer. Cổ rắn thon dài lơ lửng giữa không trung, ánh mắt bỗng bừng lên tia sáng háo hức và đầy khao khát, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ lười biếng, chán đời thường thấy.
“Quyết định của ngươi mạnh mẽ như chính con người ngươi vậy… cũng thú vị như thế.” Y chăm chú nhìn vào gương mặt Lucifer, giọng nói mang theo sự chân thành và tôn trọng hiếm hoi từ một kẻ vốn sống trong hỗn loạn.
Hai kẻ dị loại chạm mắt nhau, một bên là kẻ mộng mơ ngây thơ, chán ghét thứ trật tự cũ mình thừa hưởng; một bên là con quái vật đầy phản nghịch, chỉ mong thế giới sụp đổ để tái lập từ đầu.
Ánh mắt của cả hai giao nhau, sự đồng điệu kỳ dị giữa họ như ngưng đọng trong không khí, gần như hóa thành một thứ có thể chạm tay vào.
Lucifer vui mừng đến mức hai má ửng hồng. Ma lực trong cơ thể không thể kiểm soát được nữa, tràn qua làn da, men theo nơi tiếp xúc mà lặng lẽ lan tỏa khắp cơ thể Hydra.
“Ta biết, ta biết ngươi sẽ hiểu ta mà.”
“Ngươi là người bạn tốt nhất của ta. Yên tâm đi, ta nhất định sẽ tìm ra cách cứu ngươi.”
27.
Sau khi nói ra câu đó, Lucifer rời đi suốt ba ngày.
Hydra vẫn đang suy ngẫm về những lời “phản trật tự” mà Lucifer để lại trước khi đi. Và điều khiến y ngạc nhiên hơn cả là y cảm thấy cô đơn, một cảm giác lâu rồi chưa từng xuất hiện. Thứ cô đơn này còn sâu sắc hơn cả cảm giác bị ruồng bỏ trong rừng độc, khi nằm dưới lớp lá khô mà tưởng tượng mình sẽ từ từ héo tàn.
Y đứng bên bậu cửa sổ, hướng ánh nhìn về phía nam.
Tầm nhìn ban đêm rất kém, y thậm chí không còn nhìn thấy cái cây vàng úa cao nhất trong khu rừng Sương độc nữa. Đêm nay, gió có vẻ nhẹ, chỉ mang theo thoáng qua vài tiếng chó địa ngục sủa vọng lại từ xa.
Bức rèm cửa làm từ cánh côn trùng đằng sau lưng y lúc thì phồng lên, lúc lại xẹp xuống. Y cảm thấy cơ thể mình cũng đang như vậy, một luồng sức mạnh mơ hồ dâng lên rồi lại rút xuống theo từng nhịp.
Cơn buồn ngủ ập đến mạnh mẽ. Chưa bao giờ Hydra thấy mình buồn ngủ đến thế.
Y ngủ thiếp đi ngay bên khung cửa sổ.
Khi mở mắt ra, trời đã sáng. Tất cả 9 cái đầu đều phát hiện bản thân đang nằm bên trong hộp giữ nhiệt, lập tức trở nên cảnh giác, đảo mắt nhìn quanh.
Nhưng rồi chúng nhận ra một điều bất thường, hô hấp trở nên thông thoáng, cử động cổ cũng không còn bị siết nữa.
“Chúng ta… lột da rồi sao?”
Sát Thủ Nũng Nịu nghiêng đầu, ánh mắt ngờ vực hướng về phía Mặt Khổ Qua.
Mặt Khổ Qua lắc đầu: “Ta không biết. Lần này không phải ta.”
Nó không bị nghi ngờ gì cả. Chỉ là do nó ngủ khá chập chờn nên có thể là cái đầu duy nhất kịp cảm nhận được chuyện gì đã xảy ra đêm qua, ai đó đã lặng lẽ lột da cho chúng, rồi đặt lại vào hộp giữ nhiệt.
Nhưng chưa kịp suy nghĩ thêm, Hydra đã bị một loạt cảm giác khác chiếm lấy.
Thích buôn Chuyện là cái đầu đầu tiên lên tiếng: “Ta thấy nóng! Mấy đứa có thấy không?”
Nó vung cổ lên theo bản năng, đập trúng Ngủ Gật bên cạnh.
Ngủ Gật lườm nguýt: “Ngươi bị ngu à? Chúng ta dùng chung một cái thân thể đó.”
“Hiểu rồi, chắc là sắp biến thành người đấy.” Sát Thủ Nũng Nịu vốn từng nghe nói về hiện tượng này, liền đưa ra kết luận, “Trước tiên phải rời khỏi đây đã.”
Luồng khí ấm lan tỏa từ vùng bụng dưới, từ từ dâng lên khắp cơ thể, kéo dài từ đầu tới tận đuôi.
Cảm giác như thể có ai đó đang nặn cơ thể y như đất sét, từng phần, từng chút một.
Ban đầu, những khối thịt nhô ra như chi trước của loài ếch, ngắn, xấu xí và có màng giữa các ngón.
Nhưng rất nhanh sau đó, chúng được kéo dài, ép dẹt, chỉnh lại tỉ lệ, dần dần biến thành tay chân trắng trẻo, thon dài.
Riêng phần ngón tay và ngón chân thì phức tạp hơn nhiều, phải mất gấp đôi thời gian mới có thể hình thành đầy đủ, từng khớp xương và đường vân đều tinh tế như điêu khắc.
“Ra soi gương đi!” Không rõ cái đầu nào hét lên đầu tiên.
Hydra bước đến trước tấm gương lớn. Lần đầu tiên y nhìn thấy hình dáng của chính mình sau khi hóa thành hình người.
Tứ chi thon dài, vóc dáng cao lớn, cân đối, làn da trắng mịn như ngọc, mọi chi tiết đều tinh xảo đến mức có thể được trưng bày như một tác phẩm điêu khắc quý trong bộ sưu tập của nhà sưu tầm nghệ thuật.
Và rồi y cũng nhìn thấy gương mặt mình, gương mặt mà y đã mường tượng từ trước. U ám, thê thảm, xấu đến mức… nhìn một cái thôi là mất cả khẩu vị.
“À… thân thể này thật không tồi.” Mặt Khổ Qua chỉ biết thở dài một câu như vậy.
“Biết nói sao nhỉ? Không đẹp, nhưng nằm trong dự đoán.” Sát Thủ Nũng Nịu đưa ra một đánh giá vừa nhẹ nhàng vừa tàn nhẫn.
“Ha ha ha, đúng thật!” Tiếng cười phụ họa vang lên trong đầu như bão táp, khiến Mặt Khổ Qua cảm thấy đầu mình muốn nổ tung vì mấy đứa “anh em” lắm mồm.
“Đổi người đi! Ai muốn là kẻ tiếp theo nào?”
Mỗi cái đầu đều tò mò với gương mặt mà mình sắp hiện ra, lần lượt thay phiên “đi catwalk” trước gương, rồi lại vừa ngắm nghía vừa bình phẩm, cười cợt lẫn nhau như một cuộc thi sắc đẹp tự tổ chức.
Không có gì phải bàn cãi, Sát Thủ Nũng Nịu là người đẹp nhất.
Đôi môi mềm mại, sống mũi cao, đôi mắt đào hoa sâu hút, kể cả khi không cười cũng như đang mời gọi. Những vảy rắn màu đậm dưới mắt thậm chí còn biến thành một nốt ruồi lệ quyến rũ ngay dưới đuôi mắt, khiến người khác vừa nhìn đã khó lòng rời mắt.
Khi cả nhóm bàn bạc nên chọn “khuôn mặt đại diện” để dùng thường xuyên, Sát Thủ Nũng Nịu thắng áp đảo với toàn bộ phiếu bầu.
“Thật ra ta cũng không tệ, nhìn cũng sáng sủa, tươi tắn…” Thích Buôn Chuyện lẩm bẩm một câu đầy tiếc nuối, rồi lại tự thừa nhận: “Nhưng thôi, vẫn là để hắn đi.”
“Vậy… giờ chúng ta có nên rời khỏi đây chưa?” Một cái đầu lên tiếng câu hỏi.
Sau đó, không gian bỗng chốc chìm vào im lặng.
Ngay từ đầu, kế hoạch của Hydra chỉ đơn giản là bám trụ tại chỗ Lucifer để ăn chực, uống chực đến khi có hình người, sau đó cuỗm đi vài món pháp khí không quá quý giá để khỏi khiến hắn nổi giận, rồi trở về rừng khoe khoang với đám rắn.
Ngủ Gật là kẻ đầu tiên lên tiếng hưởng ứng: “Chúng ta có thể mang theo chút gì ở đây không? Ta… rất thích cái gối của hắn.”
Thích Buôn Chuyện lập tức chen ngang: “Đúng là thứ vô dụng! Trong phòng đầy pháp khí thế kia mà ngươi không thấy à? Lấy đại một món là đủ khoe nửa đời rồi. Ờ, mà chắc cũng nên lấy thêm bộ đồ đàng hoàng mà mặc chứ, nhỉ?”
Tuy y chẳng mấy khi muốn tìm cảm giác vượt trội bằng cách chà đạp mấy tên “rắn hạ đẳng”, nhưng phải thừa nhận, gương mặt đầy sững sờ lẫn ghen tị của bọn chúng mỗi khi Hydra xuất hiện luôn khiến y cảm thấy thỏa mãn một cách kỳ lạ.
Cả bọn bắt đầu bàn tán rôm rả, mỗi đứa một lời, thi nhau góp ý nên mang gì khi rời đi.
Mặt Khổ Qua, vốn im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ngập ngừng nhưng kiên định: “Ta nghĩ… chúng ta nên ở lại. Ý ta là… ít nhất cũng nên nói lời từ biệt với Lucifer.”
Như thường lệ, lời của nó chẳng tạo ra bao nhiêu gợn sóng giữa tám cái đầu còn lại. Có cái giả vờ không nghe, có cái thì phát ra tiếng “chậc chậc” đầy khinh bỉ.
Bất ngờ thay, lúc này Sát Thủ Nũng Nịu, người đang nắm quyền điều khiển thân thể, lại lên tiếng: “Ta cũng thấy… chúng ta không nên đi.”
Giọng nói của y khiến cả bọn đồng loạt im lặng trong giây lát.
Sát Thủ Nũng Nịu tiếp tục, lần này trầm ổn và rõ ràng: “Có lẽ mọi người chưa nhận ra, không chỉ Lucifer cần chúng ta. Có thể… chúng ta cũng cần hắn.”
“Trở lại khu rừng kia thì làm được gì? Tiếp tục sống những ngày vô nghĩa, trốn dưới bùn lầy chờ thối rữa? Hôm đó, các ngươi đều nghe hắn nói mà, thử nghĩ xem, liệu có gì thú vị hơn việc được sống cạnh một con ác ma làm đại sứ hòa bình chứ?”
“Có chứ.” Thích Buôn Chuyện cười nhếch mép, phản bác ngay: “Ta thấy mang cái chân người mới mọc này mà đi giẫm nát mặt tên đầu tam giác cũng thú vị không kém đâu.”
“Ta biết ngươi luôn là đứa điên mà! Chẳng lẽ chỉ vài câu nói hôm đó đã khiến ngươi tưởng mình với ác ma là cùng một loài à?”
“Hydra không phải chỉ có một mình ngươi. Hydra là một con quái vật, một con quái vật tầm thường đến không thể tầm thường hơn!”
Sát Thủ Nũng Nịu im lặng một lát, rồi chậm rãi lên tiếng: “Còn một điều nữa… Chúng ta vẫn chưa biết chuyện lột da đã xảy ra như thế nào. Trước khi đi, Lucifer từng nói hắn đã nghĩ ra cách để giúp chúng ta, nhưng cách đó là gì? Chúng ta không nên quay lại hỏi cho rõ sao?”
Thích Buôn Chuyện không hề bận tâm: “Ác ma mạnh như vậy, tất nhiên có cách của riêng hắn. Chẳng lẽ ngươi thật sự tin hắn sẽ vì chúng ta mà đi trộm lưỡi dao của chính phụ thân mình à? Hắn đâu có ngu vậy.”
Lời còn chưa dứt, một luồng sét lam rực rỡ xé ngang bầu trời, đánh thẳng xuống trần gian, xuyên thủng tầng mây và màn sương dày đặc. Ngay sau đó là tiếng sấm cuồn cuộn như trống trận, vang vọng khắp không gian.
Lồng ngực của mọi sinh vật đều chấn động theo từng hồi sấm. Linh hồn như bị chấn động, rung lắc bất an.
Hydra không thể giữ vững hình người thêm được nữa, y lập tức bị “đánh” trở về nguyên dạng.
Y nhanh chóng bò lên bệ cửa sổ, khứu giác bén nhạy cảm nhận được cơn bão đang kéo đến, một thảm họa đang dâng lên từ núi rừng, âm u như ngọn gió đầy bụi trước bão lớn.
Đó là cơn thịnh nộ của Phụ Ma, đang giáng lệnh trừng phạt xuống tất cả những sinh vật dám vượt giới.
Sát Thủ Nũng Nịu vẫn nhìn chằm chằm vào tia sét lam xé nát bầu trời, giọng nói chất chứa lo lắng nhưng trên môi lại là một nụ cười hào hứng: “Xem ra… lần này chúng ta thật sự gây chuyện lớn rồi.”
***
Phỏng vấn nhanh:
Phóng viên: “Xin chào Hydra, mọi người rất tò mò, bình thường ngươi lột da như thế nào vậy?”
Hydra: “Khụ khụ… như mọi người đều biết, ta có một cái đầu bất tử, còn tám cái kia đều có thể mọc lại. Vì vậy… thường thì ta sẽ chặt hết tám cái đầu, sau đó mới tiến hành lột da như rắn bình thường.”
Phóng viên: “Cái gì!? Vậy… chặt đầu không đau sao?”
Hydra (rút dao, mài lưỡi): “Ngươi muốn thử không?”
***
Hết chương 11.
Editor: Tùy Tiện
Chương 12




-0 Comment-