[ĐAM MỸ] TẾ PHẨM GÕ CỬA – CHƯƠNG 10
CHƯƠNG 10. HYDRA
23.
Cơn gió sắc như dao quét qua khu rừng rậm, cuốn theo một chiếc lá xanh non rụng xuống đất. Nhưng ngay khi chạm đất chiếc lá đã bị thứ độc dịch chảy loang thấm vào, chẳng mấy chốc biến thành màu nâu sẫm.
Một con sâu trắng múp míp bám trên đó, bị ăn mòn bởi chất độc, đau đớn quằn quại. Nhưng nó chưa kịp chết thì đã bị một cây nấm phát sáng màu xanh lục nuốt chửng.
Đây không phải một khu rừng bình thường.
Nơi này không thuộc về nhân gian. Nó là một bãi tha ma, nơi ngay cả xương trắng cũng không thể tồn tại lâu dài.
Đây là khu vườn của ác ma.
Dù có là sinh vật mạnh mẽ nhất cũng đừng mong sống sót ở đây quá một khắc.
Một quả cầu lông xù màu nâu len lỏi qua những bụi cỏ rậm rạp. Nó đang đuổi theo một con bướm. Đôi cánh họa tiết sặc sỡ chỉ khẽ vỗ vài cái rồi biến mất khỏi tầm mắt. Quả cầu lông xù do dự trong chốc lát, dường như nó muốn bỏ cuộc. Bỗng, đôi mắt nó sáng lên. Trên cành cây bên trong bức tường đá, những quả thông tròn trịa, căng mọng treo lủng lẳng. Cảm giác thèm khát tràn ngập trong đôi mắt đen lánh. Nó khịt khịt mũi, đánh hơi nguy hiểm theo bản năng. Nó do dự đúng một giây rồi bật người lên, như một quả tên lửa mini, vọt qua bức tường.
Nhưng, nó sẽ không bao giờ tới được bên trong khu vườn.
Từ đâu đó, một bàn tay nhanh như chớp thò ra, chụp gọn cơ thể mềm mại của nó rồi nhẹ nhàng nhấc lên.
“Bắt được mày rồi!” Một giọng nói trong trẻo, vui vẻ cất lên.
Người đó sở hữu đôi mắt xanh lam tròn vo lấp lánh, trên trán có hai chiếc sừng nhỏ xanh lam, sau lưng là một đôi cánh màu đen bé xíu chưa mọc hoàn chỉnh khẽ rung động. Là một tiểu ác ma.
Ở một góc của khu vườn, cây nấm ăn thịt từ từ cụp lại, dường như đang tiếc nuối vì bỏ lỡ bữa ăn.
“Mày đến từ khu rừng sao? Có phải mày bị lạc không? Tao đưa mày về nhà nhé?” Tiểu ác ma nâng sóc nhỏ lên sát mũi, khẽ cọ cọ.
Cơ thể sinh vật nhỏ bé kia run lên bần bật.
Ánh mắt ác ma thoáng xao động, nụ cười trên môi hơi nhạt đi một chút.
Hình như… hắn có chút cô đơn.
Hắn rất thích lũ động vật nhỏ, nhưng chúng nó thì luôn sợ hãi hắn.
Dẫu vậy, nỗi buồn chỉ lướt qua rất nhanh.
Hắn mím môi, vứt bỏ sự thất vọng ra khỏi đầu. Sau đó, với đôi chân trần, hắn dang rộng đôi cánh, chạy băng qua bãi cỏ, vừa chạy vừa hô lớn: “CHÚNG TA XUẤT PHÁT THÔI!!!”
“Các ngươi có thấy không? Vừa rồi có phải là hắn không?!”
Giữa đám lá vàng úa, một cái đầu rắn hình tam giác nhô lên.
Gã hất tung đống lá, quay sang thì thầm với đồng loại đầy kích động.
“Là hắn! Ta thấy rõ rồi! Là Lucifer!”
Một con bạch xà nhỏ đang co rúc trong hốc cây, ngay khi nghe được từ “Lucifer”, đôi mắt tham lam lóe sáng.
Nó hít sâu một hơi, cảm nhận mùi ma lực hùng mạnh còn sót lại.
“Thật mạnh… Ma lực thuần khiết đến đáng sợ… Giống hệt như Đại Ác Ma…!”
Rắn lục ngẩng cao đầu, giọng điệu đầy đắc ý: “Đương nhiên rồi! Hắn là Lucifer, con cưng của Ma Vương đó! Chỉ mới vài năm tuổi đã được định sẵn làm thống soái trong trận chiến Hắc Ám và Quang Minh!”
“Các ngươi đúng là may mắn.”
“Cả đời, không phải rắn nào cũng có cơ hội tận mắt thấy hắn đâu.”
Lúc này, giữa tấm thảm lá úa màu, một chiếc đầu khổng lồ nhô lên.
Đó là một con trăn vàng to lớn.
Cặp vảy vàng óng ánh khiến nó gần như hòa vào đất rừng.
Giữa trán của trăn vàng, một dấu ấn màu cam rực rỡ lặng lẽ phát sáng. Đó là minh chứng cho sức mạnh vượt trội của nó.
“Trời ạ! Hắn suýt nữa là đã giẫm lên ta rồi!” Con trăn vàng khổng lồ lăn mình một vòng, rũ lá cây bám trên lớp vảy sáng bóng, giọng nói có chút e thẹn, “Ý ta là… ta thực sự muốn được hắn giẫm lên một lần.”
“Ngươi đúng là kỳ quái.”
Rắn đầu tam giác liếc nhìn con trăn to xác, giọng điệu tràn đầy vẻ châm biếm.
Nhưng rồi gã cũng phải gật đầu thừa nhận: “Mà… ta cũng thế.”
“Xì xì——”
Tiếng xào xạc vang lên từ những tán cây rậm rạp, cả một bầy rắn thò đầu ra, đôi mắt đầy tò mò và khát vọng. Tất cả đều hướng về phía Lucifer vừa rời đi.
Rắn đầu tam giác đầu căng người, những chiếc vảy hơi dựng lên theo phản xạ, gã ngẩng đầu nhìn quanh rồi hạ thấp giọng thì thầm: “Ồ? Hydra! Ngươi cũng đang nhìn à? Thật hiếm thấy nha! Ta tưởng ngươi chẳng bao giờ để mắt đến ai cơ đấy!”
Từ giữa tán lá, một bóng dáng khổng lồ bắt đầu trườn xuống.
Mãng xà khổng lồ với chín cái đầu uốn lượn, đầy uy nghi và kiêu hãnh.
Mỗi một cái đầu đều mang theo một biểu cảm khác nhau, nhưng tất cả đều mang theo vẻ cao ngạo, lạnh lùng.
Trong số đó, có một cái đầu vảy vàng lấp lánh.
Đó là món quà từ nữ thần Styx, ban cho y sự bất tử.
Hydra bình thản lên tiếng: “Ta chỉ thấy hắn… không giống một ác ma.”
“Không giống ác ma?” Toàn bộ bầy rắn sửng sốt.
Hydra hít một hơi thật sâu, y đã ngửi thấy mùi của sóc nhỏ trong vòng tay Lucifer.
Đôi mắt y hiện lên chút kinh ngạc.
“Hắn quá lương thiện.”
Cách Lucifer đối xử với con sóc… không giống bất kỳ kẻ nào mang dòng máu ác ma.
Y đã từng thấy những phiên bản kinh khủng hơn.
Anh trai của Lucifer, khi buồn chán, gã sẽ bắt lũ sóc đánh nhau đến chết, rồi ném kẻ chiến thắng vào chuồng rắn.
Đó là bản chất của ác ma.
Chúng tận hưởng khoái cảm khi tàn phá mọi thứ, tìm kiếm niềm vui từ những ham muốn đen tối nhất.
Nhưng Lucifer, kẻ mang trong mình sức mạnh khổng lồ ấy lại không chìm trong vũng lầy bóng tối ấy.
Quả thực rất kỳ lạ.
Rắn đầu tam giác đầu vốn đã ngứa mắt với thái độ của Hydra, gã lập tức gào lên đầy khiêu khích: “Ngươi có biết mình vừa nói gì không? Tối nay, khi ta cầu nguyện với Ma Vương, ta sẽ thuật lại từng câu từng chữ ngươi vừa nói.”
Gã nheo mắt, nhìn chằm chằm vào chín chiếc đầu của Hydra, mong muốn nhìn ra được một tia hoảng sợ từ y. Đổi lại chỉ là vẻ thản nhiên, như thể lời đe dọa đó đối với y chỉ là một trò cười.
Rắn đầu tam giác sắp bùng nổ thì một rắn khác hét lên: “Trên cây! Trên cây có một chiếc lông vũ! Là lông của Lucifer!”
Ngay lập tức một bầy rắn lao vút lên tán cây. Chúng uốn mình, quấn quanh các cành cây, thi nhau bò lên vị trí cao nhất.
Rắn đầu tam giác cực kì hối hận. Vì mải đấu khẩu với Hydra, gã đã bỏ lỡ cơ hội có được lông vũ của Lucifer.
Gã lén lút liếc sang Hydra, cay cú nghĩ thầm: “Tên này vừa ở trên cây xong, sao lại không phát hiện ra cái lông vũ đó?”
Trên cao, bầy rắn bắt đầu tranh giành dữ dội. Ban đầu, chúng vẫn tỏ ra chảnh vẻ, ráng giữ phong thái cao quý, nhưng rất nhanh đuôi rắn đã lộ ra, đứa dùng tiểu xảo, đứa dùng mưu hèn kế bẩn, minh tranh ám đấu kịch liệt. Cuối cùng, chúng hoàn toàn mất kiểm soát.
Cắn xé, quấn siết, giẫm đạp.
Cảnh tượng hoang dại tựa như lũ rắn thấp kém giành mồi trong rừng sâu.
Chiếc lông vũ màu đen trên ngọn cây rung rinh dữ dội. Sau đó, chậm rãi rơi xuống, và… hạ cánh ngay trên đầu Hydra.
Cả đám rắn cứng đờ.
“Lông đâu rồi?”
“Đúng vậy! Lông vũ đâu rồi?”
Hydra vẫn đứng yên, không buồn ngẩng lên.
Y lạnh lùng nói: “Lông của quạ thôi.”
Giọng y sắc như dao. Trên đầu y, chiếc lông đen trông như một chiếc mũ ngốc nghếch.
Nhưng không một ai dám bật cười.
“Lucifer vẫn chưa mọc đủ lông cánh. Hắn làm gì có chiếc lông nào dài và cứng như vậy?”
Dứt lời, Hydra hất đầu, rũ sạch lông vũ. Rồi không nói thêm một lời, y lặng lẽ biến mất.
Sau khi y rời đi, cả đàn rắn trở về trạng thái cũ. Chúng quên sạch cái chuyện tranh giành mất mặt ban nãy, tiếp tục tán gẫu về Lucifer, thuận tiện tặng cho Hydra một biệt danh mới: tên điên.
Rắn vốn là loài xảo quyệt và tham lam. Những kẻ yếu kém thì tụ tập để nói xấu kẻ khác. Những kẻ có chút bản lĩnh thì cũng chỉ quanh quẩn trong thế giới tà ác, không có gì thực sự vĩ đại.
Hydra đôi khi cũng thấy chán ghét chính mình.
Y nghe được quá nhiều thứ. Kể cả những lời không đáng để bận tâm cũng lọt vào tai y.
Là con trai của Nữ thần Styx, sinh ra đã có chín đầu, được ban cho sự bất tử. Nếu được ghi vào thần thoại, y ắt hẳn sẽ là một phản diện đáng sợ. Và số phận y cũng không ngoài hai kết cục: hoặc là bị một vị anh hùng hạ gục, hoặc là ẩn mình đâu đó, tự xưng vương xưng chúa.
Nhưng Hydra không cam tâm.
Y quá thông minh, quá tham vọng.
Chín cái đầu, chín suy nghĩ khác nhau, mỗi cái đều vô cùng sắc bén.
Y khinh bỉ sự yếu đuối. Y khao khát quyền lực. Vậy tại sao phải bằng lòng với thứ hạng tầm thường?
Hydra ngước nhìn bầu trời xanh, nhớ lại cái bóng đen lướt qua không trung ban nãy.
Một ác ma có lòng trắc ẩn.
Thật hiếm có.
Có khi, đây chính là một cơ hội.
“Nếu có thể có được hắn… thì tốt biết bao.”
24.
Lucifer thích lang thang khắp nơi, chỉ cần Hydra bỏ chút công sức là có thể bắt gặp hắn.
Nếu tách hành động cứu sóc nhỏ của Lucifer ra khỏi ý niệm về lòng tốt, mà chỉ xem đó như một hành vi hỗn loạn do bản tính “ưa vui” thúc đẩy, thì khi chứng kiến cảnh Lucifer giả làm con người, trò chuyện với ngư dân rồi bị đối phương lừa gạt lấy đi tài sản, thậm chí còn vui vẻ xem người đó như bạn bè, Hydra buộc phải thừa nhận rằng: dòng máu của Ma Vương truyền lại cho kẻ này, ít nhiều cũng có vấn đề.
Lucifer ngồi xếp bằng giữa đám cỏ, đôi chân trần thoải mái đung đưa, hồn nhiên trò chuyện cùng ngư dân.
Ban đầu, ngư dân không mấy thiện cảm với hắn vì tiếng động hắn gây ra đã khiến đàn cá hoảng sợ bỏ chạy. Nhưng ngay sau đó, ông ta nhận ra bộ trang phục đắt tiền mà Lucifer khoác trên người, làn da trắng nõn mềm mại, hệt như một công tử nhà giàu.
“Con cá trong giỏ của ông đẹp quá, ánh bạc lấp lánh.” Lucifer hào hứng mở lời.
Ngư dân thầm nghĩ: Bọn nhà giàu đúng là chẳng có kiến thức. Cá bạc có đủ loại, có gì mà ngạc nhiên?
Đảo mắt một vòng, ông ta lập tức ngửi thấy cơ hội kiếm chác. Thế là ông bịa ra một câu chuyện đang thịnh hành lúc bấy giờ, kể rằng con cá này mang trong mình sức mạnh thần bí: ai có được nó thì vận may rực rỡ, nhưng ai vứt bỏ thì sẽ gặp xui xẻo triền miên.
Lucifer lần đầu gặp được một con người chịu nói chuyện với mình nên hắn lắng nghe rất chăm chú, dù rằng những gì đối phương nói, trong tai hắn, chẳng khác nào chuyện hoang đường.
Ngư dân thấy hắn tin sái cổ, đang định hét lên một cái giá trên trời, thì bỗng nhiên nhận ra hai chiếc sừng nhọn chậm rãi lộ ra từ đỉnh đầu của “cậu công tử.” Lưỡi ông ta líu lại vì hoảng sợ, buột miệng la lớn: “Cậu… Cậu… Trên đầu cậu là cái gì thế!?”
Bởi sở hữu ma lực quá mạnh, Lucifer mất nhiều thời gian hơn các anh em khác trong việc thu lại cánh và sừng. Đây là lần đầu tiên hắn hoàn toàn thành công, nhưng không ngờ lại bị lộ nhanh như vậy.
Lucifer định lên tiếng giải thích với “người bạn loài người” của mình, nhưng chưa kịp mở lời, đối phương đã run rẩy cúi đầu, giọng lắp bắp: “X… Xin lỗi, tôi không nên gạt ngài… Thật ra… Thật ra đây chỉ là cá bạc bình thường thôi, chẳng có phép thuật gì hết! Ngài tha cho tôi đi!”
Vừa nói, ông ta vừa lùi dần, đến câu cuối cùng thì hoảng loạn quay đầu bỏ chạy, miệng hét đến khản giọng.
Không gian còn vương mùi khai của nước tiểu. Có vẻ như lão đã bị dọa đến phát khiếp.
Lucifer ngồi đó, mặt đầy tâm sự.
“Ta biết hắn đang nghĩ gì, cũng ngửi thấy mùi vị tham lam, nhưng ngoài chuyện đó ra, rõ ràng bọn ta trò chuyện rất hòa hợp mà… Cứ tưởng con người sẽ dễ giao tiếp hơn loài vật chứ.”
Lại một lần nữa Lucifer thất bại trong việc kết bạn.
Hắn chỉ muốn trở về nhà, ôm lấy chú gấu bông của mình.
Ngay lúc đó, từ trong lùm cây vang lên tiếng sột soạt xen lẫn những tiếng rên đứt quãng. Lucifer nhận thấy có một luồng ma lực yếu ớt đang lưu chuyển trong không khí, dường như có một ma vật nào đó bị thương.
Hắn ghé sát lại, xuyên qua lớp cỏ rậm rạp, hắn trông thấy một con rắn chín đầu. Lớp vảy xám xanh của nó lật ngửa lên để lộ phần bụng trắng nhợt, ở giữa trán một trong những chiếc đầu ấy, có một mảng vảy vàng chói.
Hydra nằm bất động, ánh mắt đầy cảnh giác quan sát hắn, cố đoán xem ác quỷ kia đến gần với mục đích gì.
“Ngươi… đang mang thai à?” Lucifer nghiêng đầu đánh giá, ánh mắt dừng lại trên phần bụng phập phồng theo từng hơi thở của con rắn. Sau đó, hắn cúi xuống nhìn thấp hơn vài phân, rồi tự trả lời, “Ồ, không phải, ngươi là đực mà.”
Lòng kiêu hãnh của Hydra bùng lên như lửa cháy, nhưng khi đối diện với khuôn mặt trong sáng, ngây thơ của Lucifer, cơn giận ấy lại chẳng thể nào bộc phát.
Y chỉ có thể kiên trì diễn tiếp màn kịch của mình, yếu ớt lên tiếng: “Ngươi có thể giúp ta không?”
Nói rồi, Hydra xoay người lại, để lộ phần cổ nơi lớp da trắng đang tróc ra quấn chặt quanh y như một sợi xiềng xích. Lớp da chết lột được một nửa đang thít lấy cổ y, làm vùng vảy xanh chuyển thành tím tái, bên dưới còn thấp thoáng thấy màu đỏ của máu thịt.
Dựa vào những gì y quan sát được, Lucifer có xu hướng nhúng tay vào mọi chuyện, đặc biệt là giúp đỡ những kẻ yếu. Vì vậy, Hydra chắc chắn lời cầu cứu này sẽ đánh trúng tâm lý của đối phương.
“Cái này là gì vậy?” Lucifer chớp mắt nhìn. Hắn chưa từng thấy thứ này bao giờ nhưng lại bất giác xoa cổ mình, như thể cũng cảm nhận được sự khó chịu.
“Đây là quá trình lột da của rắn.” Hydra thở dài, giọng điệu bi thương, “Ta có chín cái đầu, nên phần da ở cổ khi lột sẽ mắc kẹt lại. Những con rắn nhiều đầu như ta thường không sống lâu… Sớm muộn gì cũng sẽ bị chính lớp da chết này siết cổ đến chết.”
Lucifer khẽ chạm vào chiếc sừng trên trán mình, có phần ngạc nhiên khi con rắn này lại thẳng thắn giãi bày như vậy.
Hắn suy đoán: hoặc là con rắn này thực sự sắp chết, hoặc là nó bị mù. Đột biến đến mức mọc ra chín cái đầu, có lẽ cũng kéo theo một vài căn bệnh di truyền rồi.
“Ta có thể giúp ngươi bằng cách nào? Ta có rất nhiều ma lực.”
Lucifer vốn thích những thứ mềm mại, lông xù hơn là những loài bò sát lạnh lẽo, nhưng điều đó không ngăn cản hắn ra tay giúp đỡ sinh vật nhỏ bé này. Dù sao thì nó cũng tỏ ra thân thiện với hắn.
Như để chứng minh khả năng của mình, Lucifer nhẹ nhàng nâng Hydra lên, thoải mái truyền dòng ma lực mạnh mẽ của mình vào vết thương bầm tím trên cổ đối phương, giúp máu lưu thông và giảm bớt đau đớn.
“Ma lực của ngài thực sự dồi dào, khiến ta cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng chỉ thế này thôi e rằng không đủ.” Hydra nâng một trong những chiếc đầu có vẻ dễ gây thiện cảm nhất đến gần Lucifer, đôi mày khẽ nhíu lại. “Thực tế, ma lực càng nhiều thì ta càng phát triển nhanh hơn, và điều đó chỉ khiến ta càng dễ bị siết chết bởi chính lớp da của mình.”
“Vậy ta sẽ bẻ gãy chúng. Có thể sẽ làm ngươi bị thương một chút.”
Đầu ngón tay Lucifer bất chợt mọc ra những móng vuốt sắc bén như lưỡi dao, một màu đen u tối không theo bất kỳ quy tắc nào. Hắn cẩn thận truyền ma lực vào đầu móng, rồi nhẹ nhàng rạch lên lớp da mỏng manh đang thắt chặt cổ Hydra.
Nhưng chẳng có gì thay đổi. Lớp da chết vẫn y nguyên, còn phần thịt non mới mọc bên dưới thì lại bị rạch ra một vết thương sâu.
“Vô ích thôi. Phụ thân ta là Titan khổng lồ Pallas, da của ta thừa hưởng từ ông ấy, kiên cố không thể phá hủy. Chỉ có lưỡi dao của quỷ mới có thể cắt xuyên qua. Mẫu thân ta là nữ thần Styx, bà đã ban cho ta sự bất tử.”
Hydra nhìn Lucifer, khóe môi y hơi nhếch lên nhưng ánh mắt chỉ toàn là tuyệt vọng. “Ta là một con rắn chín đầu. Vì thế, ta sinh ra đã phải chịu đựng nỗi đau này.”
Sinh ra đã phải chịu đựng nỗi đau.
Lucifer im lặng ngồi xuống trước mặt Hydra, những ngón tay vuốt nhẹ lên phần da bị siết chặt của đối phương, giống như đang chạm vào chính số phận cô độc và bi thương của bản thân.
Một lát sau, hắn bất chợt ôm trọn sinh vật rùng rợn và lạnh lẽo ấy vào lòng, nhẹ nhàng như thể đang nâng niu một quả cầu sóc nhỏ.
“Theo ta về nhà đi. Ta có thứ có thể giúp ngươi.”
25.
Lucifer đã cẩn thận hỏi ý kiến từ hai người anh trai, cũng là những tay nuôi “pet” là bò sát chuyên nghiệp, anh cả của hắn nuôi rồng còn anh hai thì nuôi một con kỳ nhông lửa, để chuẩn bị cho bé rắn chín đầu một chiếc hộp giữ nhiệt khảm đá viêm hỏa, kèm theo một lớp cỏ ẩm đượm mùi máu tươi của động vật có vú.
Hắn còn tự mình chải chuốt bộ lông vũ, nhặt lấy những sợi lông rụng một cách tự nhiên rồi rải lên ổ cỏ, nhằm tăng mật độ ma lực bao phủ không gian.
Hydra tìm được một chỗ thoải mái để cuộn mình lại, chăm chú quan sát Lucifer đang vui vẻ tất bật như một đứa trẻ đang chơi trò nhà chòi. Y ham lam hít lấy ma lực tỏa ra từ những chiếc lông ác ma, ánh mắt lóe lên vẻ hưởng thụ.
Thứ mà trước kia đám ngu ngốc kia tranh nhau đến mức sống chết, giờ đây lại được trải đầy dưới chân y, chẳng cần tốn lấy một đồng.
Bám được một đại lão vừa ngốc vừa nhiều ma lực như vậy, khỏi phải phấn đấu thêm mười năm nữa chứ nói gì đến cả đời.
“Ở đây rất an toàn.” Lucifer cũng nằm bò lên mặt kính, dõi mắt quan sát thân hình đang cuộn tròn bên trong. “Ngươi còn đau không?”
Chiếc đuôi màu xanh khẽ giật nhẹ, có vẻ như chủ nhân của nó đã thiếp đi.
Sau khi hoàn tất mọi công đoạn, Lucifer đột nhiên rơi vào trạng thái trăn trở: bé rắn nằm trong hộp giữ nhiệt này là bạn của hắn? Hay là thú cưng?
“Nếu là thú cưng, có phải nên đặt tên cho ngươi không nhỉ? Mà chín cái đầu thì chẳng lẽ phải đặt… chín cái tên sao?”
Vừa lẩm bẩm, hắn vừa cười khúc khích như thể chính mình đã tự nghĩ ra chuyện gì đó thú vị lắm, khiến không khí quanh hộp giữ nhiệt bỗng trở nên ấm áp và dịu dàng lạ thường.
Lucifer chỉ vừa nói được vài câu đã tự chọc cười chính mình. Hắn cười khúc khích đến mức ôm bụng, làm Hydra cũng phải ngẩn người, không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Tự nói chuyện một mình vốn là thói quen Lucifer nuôi dưỡng suốt những năm dài sống cô độc. Rất nhanh, hắn lại tự tìm được việc để làm, chính là đi vòng quanh hộp giữ nhiệt, chăm chú quan sát chín cái đầu rắn của Hydra.
Nổi bật nhất trong số đó là cái đầu có lớp vảy vàng rực rỡ, toát ra khí chất phản nghịch khác biệt.
Lucifer nhận ra khuôn mặt ấy trông thật buồn cười. Hai hàng “lông mày” màu xám tro rũ xuống, hoàn toàn chẳng mang chút vẻ quyến rũ hay sắc sảo thường thấy ở loài rắn. Trái lại, nó trông khờ khạo, hiền lành một cách… ngớ ngẩn. Nhìn lâu thậm chí còn sinh ra cảm giác như đang đối diện với một vị bô lão hiền từ.
Hắn khẽ gõ ngón tay lên lớp kính, nói: “Hay là gọi ngươi là ‘Mặt khổ qua’ nhé?”
Y mở mắt lười nhác, đối diện với đôi đồng tử xanh lam trong suốt kia mà không biết phải bày ra biểu cảm gì cho hợp tình hợp cảnh. Cuối cùng, y đành lịch sự tự giới thiệu: “Ta tên là Hydra, thưa ngài.”
Lời tác giả:
Phân đoạn này kể về lần đầu hai người gặp nhau, trước khi đại chiến nổ ra. Một mỹ xà thuộc hệ “câu dẫn” (sở hữu chín cái đầu) lớn gan quyến rũ tam thiếu gia ma tộc, cuối cùng vì chọc giận lão đại ma giới mà bị biến thành một tên ngốc to xác với cái đầu bất tử. (Ban đầu tôi định đưa đoạn này vào ngoại truyện.)
Hết chương 10.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-