Home Đam mỹ [ĐAM MỸ] MINH HÔN – CHƯƠNG 4

[ĐAM MỸ] MINH HÔN – CHƯƠNG 4

by Tùy Tiện
minh-hon-chuong-4

CHƯƠNG 4.

“Tiểu Chu, chớ quên, ngươi đã cùng ta kết thân.”

Tống Tiểu Chu nghe câu nói này bên tai chậm rãi nóng lên, hoảng hốt nghĩ lại lúc đó tại lễ đường cậu cùng bài vị của Lục Hành bái thiên địa.

Hạ nhân Lục gia một đường thổi kèn kéo nhạc, việc vừa xong liền đưa cậu vào hỉ phòng, rồi giống như làn khói lập tức chạy trốn. Hoang đường mà quỷ dị.

Theo quy củ, bọn họ đúng là đã kết thân, là một cặp phu thê. Tống Tiểu Chu nhìn Lục Hành. Lục Hành lớn lên rất đẹp, thành quỷ cũng không nhiễm chút bộ dáng bệnh tật, còn thực có phong thái tao nhã tuấn lãng của thế gia công tử. Không biết tại sao, Tống Tiểu Chu sinh ra mấy phần tiếc nuối.

Lục Hành lại nói: “Lẽ nào Tiểu Chu chê ta, không muốn nhận cọc hôn sự này?”

Tống Tiểu Chu không được tự nhiên chà xát lỗ tai hồng thấu của mình, vẫn có chút sợ hãi với quỷ Lục Hành, nhỏ giọng: “Chỗ nào có thể a, ngài chính là,… Cái kia, cũng là ta trèo cao.”

Lục Hành bị cậu chọc cười, còn muốn nói điều gì, đột nhiên liếc nhìn ngoài cửa: “Có người đến.”

Tống Tiểu Chu ngẩng đầu, liền thấy nhũ mẫu đứng ở cạnh cửa: “Thiếu phu nhân.”

Lục Hành đứng ở trong bóng tối, không đi. Tống Tiểu Chu nhìn nhũ mẫu, theo bản năng lại liếc Lục Hành. Nhũ mẫu hoàn toàn không phát hiện sự tồn tại của Lục Hành, đưa cho Tống Tiểu Chu bánh đậu xanh và canh ngân nhĩ hạt sen. Mãi đến tận khi nhũ mẫu rời đi, Tống Tiểu Chu ngạc nhiên nói: “Nhũ mẫu không nhìn thấy ngươi?”

Lục Hành nói: “Ta là quỷ, người khác tự nhiên không nhìn thấy.” Ngữ khí y bình tĩnh, không gợn sóng, “Mà chúng ta kết thân, quan hệ tự nhiên không bình thường.”

Đôi mắt Tống Tiểu Chu trợn to, nhìn Lục Hành: “Vậy có phải hay không chỉ ta có thể nhìn thấy?”

Lục Hành không tỏ rõ ý kiến. Tống Tiểu Chu vừa cảm thấy kinh dị, vừa có mấy phần hưng phấn không rõ ràng.

“Hai ngày trước tại sao ta không nhìn thấy ngươi?”

Lục Hành nở nụ cười: “Tiểu hài ngươi sao lại có nhiều vấn đề như vậy. Mau ăn đi.”

Nhìn Lục Hành tính tình tốt, ôn nhu dễ thân, Tống Tiểu Chu quên cả sợ hãi. Cậu cầm miếng bánh đậu xanh cắn hai cái, nhớ tới canh ngân nhĩ hạt sen, miệng cắn bánh, tay múc một bát để sang bên cạnh.

Tống Tiểu Chu nói: “Nhũ mẫu nói, ngươi thích nhất là canh ngân nhĩ hạt sen.”

Ánh mắt Lục Hành nhìn bát sứ, đáy mắt tối tăm. Y đi tới, nắm cái muôi múc múc: “Ta đã chết, đồ của người sống, ăn không được.”

Y nói rất bình thản, tâm Tống Tiểu Chu như bị đâm một cái, thấp giọng nói: “Đúng… Xin lỗi.”

Lục Hành cười rộ lên, ngón tay lau bột bánh đậu xanh trên khóe miệng Tống Tiểu Chu: “Không phải ngươi sai, không cần nói xin lỗi.”

Ngón tay lạnh lẽo, động tác rất nhẹ, giống như lơ đãng chạm vào da dẻ bóng loáng ấm áp của thiếu niên. Tống Tiểu Chu chấn kinh lui về sau một bước, sắc mặt ửng đỏ. Giống như ngày mưa hôm đó, khi Lục Hành đến gần có thể phát hiện bốn phía đều trở nên âm lãnh.

***

Từ khi Lục Hành xuất hiện, Tống Tiểu Chu liền có thêm một người nói chuyện.

Lục Hành triền miên trên giường bệnh nhiều năm, quen thuộc bách gia, học thức uyên bác, giống như trên đời không có việc gì y không biết. Tâm Tống Tiểu Chu nhộn nhạo, thật tâm nói: “Ngươi nếu đi thi khoa cử, nhất định sẽ là Trạng Nguyên.”

Lục Hành nhìn ánh mắt sáng lóng lánh của cậu, cười cười. Tống Tiểu Chu dựng thẳng thân thể, nói: “Thật sự! Khi còn bé nghe mẹ ta nói, cha ta chính là Thám Hoa Lang. Sau đó đắc tội vài người, bị đày tới Lĩnh Nam, mới gặp mẹ ta.”

Lục Hành: “Ồ?”

Tống Tiểu Chu sờ sờ răng thú đeo trên cổ: “Khi còn bé cha dạy ta tập văn luyện võ, ta không muốn học, cảm giác ông ấy dạy thật khô khan. Sau đó liền không còn cơ hội học.”

Lục Hành sờ sờ đầu cậu. Tống Tiểu Chu ngẩng mặt lên, đôi mắt to, trắng đen rõ ràng, giống như dòng nước sạch sẽ. Lục Hành nhìn mấy lần, không lý do mà sinh ra lệ khí cùng dục vọng bạo ngược, lúc này mới cưỡng ép dời đi ánh mắt.

***

Mấy ngày nay, ngoại trừ ban đêm Lục Hành sẽ ra ngoài, ban ngày đều ở Tĩnh An Uyển. Hai người sớm chiều ở chung, Tống Tiểu Chu cơ hồ quên mất thân phận Lục Hành.

Tống Tiểu Chu ở trại nô lệ đợi nhiều năm. Cậu chẳng qua chỉ là một nô lệ được rao bán công khai, thấp cổ bé họng. Sau khi cha mẹ mất, Tống Tiểu Chu xem đủ nóng lạnh thế gian. Lục Hành là người đầu tiên đối tốt với cậu. Cho dù Lục Hành là quỷ.

Tống Tiểu Chu ngẩn người, nhìn Lục Hành, thở dài không đầu không đuôi nói: “Bây giờ ta muốn đem mấy người viết truyện ma quỷ lừa người đến đánh một trận.”

Lục Hành nói: “Tại sao?”

Tống Tiểu Chu nói: “Bọn họ đều viết quỷ hung dữ giết người làm việc ác. Quả thực chính là viết linh tinh lừa gạt.”

“Bọn họ không có gặp ngươi.” Tống Tiểu Chu nghiêm túc nói, “Ngươi tốt như vậy.”

Lục Hành lập tức nở nụ cười, thầm nghĩ “Nếu là gặp phải ta, không biết đã sớm chết bao nhiêu lần.”

***

Tịnh An Uyển xa xôi, mua đồ ăn đều do Lục gia phái người đưa tới. Đưa đồ tới chính là Trịnh quản sự.

Người này miệng không sạch sẽ, ương ngạnh hung hăng. Tống Tiểu Chu nhẫn nhịn bất mãn trong lòng, mắt nhìn mũi mũi nhìn miệng, làm như không nghe thấy.

Tịnh An Uyển vốn là nơi mẫu thân Lục Hành nghỉ dưỡng trong mùa hè. Mẫu thân Lục Hành xuất thân từ đại gia tộc, sau này Lục Hành dưỡng bệnh ở đây, trong trang viên tự nhiên sẽ không thiếu những đồ vật giá trị.

Trịnh quản sự thèm muốn những vật đáng tiền này. Trong trang chỉ có một lão bà đã bước nửa bước vào quan tài*, một tên nô lệ, đồ vật đặt ở đây thực sự là phung phí của trời.

Gã nói Nhị gia có lệnh mang đồ đi, Tống Tiểu Chu trong lòng không khách khí mà phỉ nhổ. Cậu mất hứng nghĩ “Người đã chết mà vẫn có người còn nhớ thương đồ vật, quả thực thiếu đạo đức.”

Mắt thấy gã muốn xông vào gian phòng của Lục Hành, lông mày Tống Tiểu Chu nhíu lại, nói: “Trịnh quản sự, đây là phòng của Đại thiếu gia. Bên trong phòng đều là đồ vật ngài ấy trân quý, ngươi bây giờ muốn mang đi cũng không khỏi quá vô lý.”

Trịnh quản sự liếc cậu, cười nhạo nói: “Làm sao? Gả cho một người chết còn thật sự coi là thật? Chuyện của Nhị gia ngươi cũng dám quản?”

Tống Tiểu Chu khéo léo cười: “Ta tự nhiên không dám quản chuyện của Nhị gia. Dù sao Đại thiếu gia cũng là huynh trưởng, hài cốt ngài ấy còn chưa lạnh, quản sự làm như vậy, nếu là truyền ra ngoài…”

“Ngươi uy hiếp ta?” Sắc mặt Trịnh quản sự trầm xuống.

Tống Tiểu Chu nhìn linh bài màu đen đối diện. Trịnh quản sự theo tầm mắt của cậu nhìn sang. Linh bài đen kịt, tục danh của Lục Hành được sơn vàng, thẳng tắp trên án gian**. Gã chợt nhớ tới mười mấy hạ nhân vô cớ chết trong Tịnh An Uyển, cảm giác âm trầm, lưng lạnh toát.

Trịnh quản sự do dự một chút, hừ lạnh nói: “Người cũng đã chết rồi, còn có cái gì cao hứng hay không. Giả thần giả quỷ.”

Ánh mắt gã lưu luyến kim ngân ngọc khí trong phòng, mười phần không muốn bỏ. Cuối cùng vẩy tay áo, nói: “Cũng được, bây giờ cứ tạm như vậy đi.”

Tống Tiểu Chu thở phào nhẹ nhõm: “Trịnh quản sự đi thong thả.”

Cậu tiễn Trịnh quản sự đi, vừa ngẩng đầu liền thấy Lục Hành tựa ở cửa, thần sắc khó lường.

Tống Tiểu Chu gãi đầu một cái, chậm rãi đi tới, hướng y nở nụ cười: “Ngươi đi đâu vậy a? Sao bây giờ mới trở về?”

Lục Hành giơ tay chạm gò má cậu, không lên tiếng.

Tống Tiểu Chu bị hơi lạnh làm cho rùng mình, lầu bầu nói: “Hảo lạnh.”

“Lần tới bọn họ muốn lấy liền lấy.” Lục Hành nói, “Bất quá là vật ngoại thân mà thôi.”

Tống Tiểu Chu biết y nhìn thấy, nói: “Bọn họ đã đi rồi.”

Lục Hành cười nhẹ, theo thói quen sờ sờ đầu cậu, nói: “Bọn họ sẽ trở lại.”

Y cúi đầu, nhìn Tống Tiểu Chu mở to hai mắt, trong thanh âm có mấy phần ý cười lạnh lẽo: “Lòng người tham lam.”

Hết chương 4.

Editor: Tùy Tiện

Chương 3

Chương 5

Chú thích:

(*) Bước nửa bước vào quan tài: Sắp chết

(**) Án gian: Bàn thờ lớn

Click to rate this post!
[Total: 38 Average: 5]

You may also like

2 comments

Nguyệt Vũ Lam Tiêu Tháng Bảy 2, 2020 - 5:30 sáng

Đặt gạch hóng. Cố lên chủ nhà

Reply
Tùy Tiện Tháng Bảy 2, 2020 - 4:53 chiều

Cảm ơn bạn. Tui sẽ gắng lết nhanh :)) để còn đặt bộ khác

Reply

Leave a Comment