Home Đam mỹ [ĐAM MỸ] MINH HÔN – CHƯƠNG 25

[ĐAM MỸ] MINH HÔN – CHƯƠNG 25

by Tùy Tiện
dam-my-minh-hon-chuong-25

CHƯƠNG 25.

“Chúng ta đi đây.”

Cửa lớn Lục gia, hai con sư tử đá cực lớn uy vũ canh hai bên. Tống Tiểu Chu đứng ở một bên nhìn Lương Mộ cùng Thẩm Trí sóng vai.

Tống Tiểu Chu nói: “Không ở thêm mấy ngày sao?”

Thẩm Trí nháy mắt một cái, cười híp mắt nói: “Đã biết Tiểu Chu không nỡ xa ta. Bất quá ta và sư huynh thật sự có việc phải đi. Nghe nói có nơi bị ma quỷ quấy phá, chúng ta phải đi xem.”

Tống Tiểu Chu nhìn hai má trở nên nhẵn nhụi như ban đầu của Thẩm Trí, nói: “Vậy các ngươi cẩn thận, đừng quên gửi thư. Nếu ta tìm được ngọc quý cũng sẽ hảo hảo gửi cho các ngươi.”

Thẩm Trí cười nói: “Dễ nói.”

Hắn lấy vai đụng Lương Mộ một cái. Hai người ngầm hiểu mười phần, Lương Mộ lên ngựa, Thẩm Trí một chân bước lên yên ngựa, suy nghĩ một chút, nghiêng người ghé vào bên tai Tống Tiểu Chu nói: “Ngươi cũng phải cẩn thận một chút, không có gì so với còn sống quan trọng hơn. Người tốt giống như ngươi, chết rồi cũng có thể thuận lợi mà đi đầu thai, sẽ không thể cùng quỷ ca ca của ngươi cả đời bên nhau.”

“Cho nên, ngươi phải sống tốt.”

Tống Tiểu Chu gật gật đầu, không nhịn được giơ tay ôm Thẩm Trí một hồi: “A Ngọc, cảm ơn ngươi.”

“Sách, thật buồn nôn.” Thẩm Trí nắm vai cậu, chợt buông ra, dứt khoát xoay người lên ngựa, “Đi.”

Mắt thấy hai người dần đi xa, Tống Tiểu Chu thở một tiếng, xoay người nhìn tấm biển Lục phủ to lớn. Cậu hơi hoảng thần, nhấc chân đi trên bậc đá, đi vào trong.

Chuyện cũ Phu Nhật Sơn đã qua hai tháng.

Ngày ấy Tống Tiểu Chu mở quan tài, nhìn thấy một bộ bạch cốt. Da thịt đều bị Phong Hồn Trận nuốt chửng hầu như không còn. Khung xương nằm lẻ loi, vặn vẹo, cơ hồ có thể thấy được khi còn sống rất thống khổ.

Tứ chi bị xích sắt khóa lại, đóng đinh trong quan tài, giống như nguyền rủa.

Tống Tiểu Chu không nhịn được khóc ra, cầm lấy kiếm Thẩm Trí, muốn đem xích sắt chặt đứt.

“Cạch___” một tiếng, kiếm đánh xuống, còn chưa chạm đến xích sắt đã bị văng ra. Xích sắt đen kịt lưu chuyển huyết mang yêu dị, trái lại đem khung xương trói lại càng chặt.

“Tiểu Chu, đừng lỗ mãng.”

Trải qua sinh tử hoạn nạn, ba người thật giống như càng thân thiết hơn, Thẩm Trí kéo lại tay Tống Tiểu Chu, “Có Phong Hồn Trận.”

Tống Tiểu Chu trong miệng lẩm bẩm: “Đúng, Phong Hồn trận, Phong Hồn trận.” Cậu không chút nghĩ ngợi, đầu gối uốn cong quỳ xuống trước hai người, nức nở nói: “Cầu các ngươi giúp ta giải trận, cầu hai vị tiên trưởng…”

Thẩm Trí ai oán kêu một tiếng, đỡ lấy Tống Tiểu Chu, thở dài: “Được, trước tiên ngươi đứng lên.”

Lúc Thẩm Trí muốn phá Phong Hồn trận, Lương Mộ lại lấy đi hoàng phù trong tay hắn. Thẩm Trí bất quá là nỏ mạnh hết đà, Lương Mộ không muốn hắn mạo hiểm. Y lẳng lặng nhìn Thẩm Trí, rũ mắt, cuối cùng vẫn lui bước.

Phong Hồn trận vừa phá, Tống Tiểu Chu liền cẩn thận đem xích sắt chặt đứt, trong quan tài không có bất kì khác thường gì.

Cậu không cảm ứng được bất kì tia khí tức nào của Lục Hành. Tống Tiểu Chu ngơ ngác trong phút chốc, trời đã tối, trong núi lãnh khí từ bốn phương tám hướng mãnh liệt tới, lạnh thấu xương.

Thẩm Trí cùng Lương Mộ liếc nhìn nhau, Thẩm Trí cắn ngón tay, tại quan tài hạ xuống vài nét bút, nói: “Đây là triệu hồn phù, nếu như hồn phách Lục Hành chưa tan hết, có lẽ có thể trở về.”

Tống Tiểu Chu nhìn chằm chằm triệu hồn phù, chớp mắt một cái cũng không dám, giống như người chết đuối vớ lấy khúc gỗ trên sông, theo bản năng nắm chặt răng thú đeo trên cổ, “Cẩn Chi…”

Không có động tĩnh.

Vẫn không có động tĩnh.

Qua hồi lâu, lâu đến Thẩm Trí cùng Lương Mộ đều muốn từ bỏ, Tống Tiểu Chu cảm thấy ngọc bội bên hông đột nhiên lập lòe u lam, nửa sáng nửa tối.

Trong lòng Tống Tiểu Chu mãnh liệt nảy lên, muốn sờ ngọc bội bên hông rồi lại không dám, nâng niu giống như một thứ đồ vật dễ vỡ.

Hốc mắt nóng lên, Tống Tiểu Chu mừng đến phát khóc.

***

Hơn nửa hạ nhân trong Lục phủ đều bị Lục Huyền lấy đi tế quỷ. Sau khi Tống Tiểu Chu trở lại chỉ còn vài hạ nhân đang quét dọn. Lục phủ rất lớn, lớn đến mức khiến người sống trong đó cũng cảm thấy cô quạnh.

Cậu không tự chủ tăng nhanh bước chân, xuyên qua cửa vòm liền có người kêu cậu: “Tiểu Chu.”

Tống Tiểu Chu ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lục Hành đứng dưới hành lang, một thân bạch y, khuôn mặt như ngọc đối với cậu khẽ mỉm cười.

Tống Tiểu Chu nháy mắt, chạy tới nắm cánh tay y kéo vào chỗ tối, lầu bầu nói: “Ai cho ngươi đi ra. Còn chưa dưỡng tốt đâu, vạn nhất bị thương làm sao bây giờ.”

Lục Hành nói: “Không quan trọng.”

Tống Tiểu Chu nói: “Quan trọng, không có điều gì so với cái này quan trọng hơn. Ngươi còn làm bừa như vậy, ta nổi giận, ngươi dỗ cũng dỗ không được.”

Lục Hành nở nụ cười, nói sang chuyện khác: “Bọn họ đi rồi?”

Tống Tiểu Chu nói: “Đi rồi.”

“Không nỡ?” Lục Hành ngón tay lạnh lẽo sờ má cậu. Tống Tiểu Chu cầm lấy, thành thực gật đầu, “Có một chút chút không nỡ. Ta lớn như vậy vẫn là lần đầu tiên có bằng hữu.”

“Bất quá___” Tống Tiểu Chu nói xong xoay người, ngưỡng mặt nhìn Lục Hành, mím môi cười, “Ta lại càng muốn ở bên Cẩn Chi, không có người khác, chỉ có ngươi.”

Lục Hành kìm lòng không đặng cười cười, cúi đầu hôn khóe miệng cậu: “Sẽ không có người quấy rối chúng ta.”

Tống Tiểu Chu đột nhiên nhớ tới cái gì, nhìn y chằm chằm: “Ngươi đánh trống lảng.”

Lục Hành cười ra tiếng: “Ta không có.”

Tống Tiểu Chu nói: “Ngươi có. Ta đã nói với ngươi, ngươi còn tưởng mình giống như trước đây. Ngươi bây giờ so với một cái tiểu quỷ mới chết không khác gì nhau, lại bị thương thì làm sao bây giờ? Ta sẽ đau lòng.”

Lục Hành bất thình lình: “Tiểu Chu, ngươi hảo dông dài.”

Tống Tiểu Chu tức giận: “Không cho ghét bỏ ta!”

Lục Hành cười nói: “Không chê.”

Tống Tiểu Chu hừ nhẹ một tiếng: “Ngươi nhớ đó!”

Lục Hành nói: “Nhớ rồi, Lục phu nhân.”

Hai người một đường nói chuyện, Lục Hành đưa tay, Tống Tiểu Chu lồng ngón tay hai người với nhau. Tay quỷ lạnh lẽo nhưng trong nháy mắt tâm như nóng lên, thỏa mãn, đem thất lạc cùng cô độc quét sạch sành sanh.

Mặt treo treo trên cao, dương quang chói lọi cũng không thể chiếu tới hành lang. Ám minh phân biệt rõ ràng, nhưng giống như hi vọng tràn đầy, cùng nhau sánh vai đi về tương lai phía trước.

Dù cho nhân quỷ thù đồ, ai nói không thể cùng nhau chung bước?

Hết chương 25.

Hoàn chính văn.

Editor: Tùy Tiện

Chương 24

Phiên ngoại 1

Click to rate this post!
[Total: 39 Average: 5]

You may also like

8 comments

Vũ Hiền Tháng Ba 19, 2021 - 6:54 sáng

Cảm ơn chủ nhà nhiều lắmmmmm!!!!

Reply
Tùy Tiện Tháng Ba 19, 2021 - 5:11 chiều

Love you :))

Reply
Khóc ra tiếng gâu gâu Tháng Tư 1, 2021 - 6:22 sáng

Cảm ơn chủ nhà, vất vã rồi (づ ̄ ³ ̄)づ

Reply
Tùy Tiện Tháng Tư 1, 2021 - 6:49 sáng

Đây là bộ thứ 2 tui edit, không vất vả vì vẫn còn nhiệt huyết lắm :)))

Reply
MikadoSAMA Tháng Tư 2, 2021 - 1:33 sáng

Mừng phát khóc áaaa
Mong chờ phiên ngoại!
Yêu chủ nhà nhiều <3

Reply
Thừa ca Tháng Năm 13, 2021 - 1:09 sáng

yêu chủ nhà <3
truyện hay và edit cx mượt nữa UwU
à với còn bộ phế vật nx, bh có chương vậy ạ

Reply
Tùy Tiện Tháng Năm 13, 2021 - 2:50 sáng

Cảm ơn bạn đã yêu tui :))
Thời gian này t khá bận, chắc sẽ cố gắng hoàn bộ ABO trước sau đó chỉ edit Phế Vật thui á. Chắc phải chờ lâu đó 🙁

Reply
Thừa ca Tháng Năm 14, 2021 - 1:18 sáng

hong sao=)) tui chờ đc nè
bận cx chú ý sức khỏe nha!!!
chúc chủ nhà buổi tối vv <3

Reply

Leave a Comment