Home Ảnh đế đầu óc hỏng mất rồi [ĐAM MỸ] ẢNH ĐẾ ĐẦU ÓC HỎNG MẤT RỒI! – CHƯƠNG 5

[ĐAM MỸ] ẢNH ĐẾ ĐẦU ÓC HỎNG MẤT RỒI! – CHƯƠNG 5

by Tùy Tiện
dam-my-anh-de-dau-oc-hong-mat-roi-chuong-5

CHƯƠNG 5.

29.

“Xin lỗi.”

Ảnh đế hối hận, đáng lẽ không nên nhắc tới.

Hắn nhìn thấy viền mắt bác sĩ tâm lý nhanh chóng ửng hồng, tâm lý căng chặt tới khó chịu.

Từ trên núi đi xuống, ảnh đế đưa người về nhà, cả hai một đường không nói gì.

Lúc bác sĩ tâm lý chuẩn bị xuống xe ảnh đế liền ôm lấy y, nói: “Không vui có thể nói ra, có thể tới tìm tôi, giống như lúc trước cậu vẫn luôn bên cạnh tôi.”

Bác sĩ tâm lý miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, nói: “Cảm ơn, tôi là bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp, tôi sẽ điều chỉnh tốt trạng thái của chính mình.”

30.

Ảnh đế lần đầu tiên đối với một người để ý như vậy.

Sau khi về nhà hắn liền lật xem một lượt vòng bạn bè của bác sĩ tâm lý. Song, chỉ thấy nội dung từ nửa năm trước, nửa năm nay gần như luôn trong trạng thái trống rỗng, không có tương tác.

Ảnh đế vô lực nhắm hai mắt, hắn thừa nhận, hắn đối với bác sĩ tâm lý có tâm tư khác.

Hắn muốn biết càng nhiều chuyện của bác sĩ tâm lý, muốn giúp y thoát khỏi đau khổ. Nếu có thể, hắn còn muốn làm cho đối phương cũng thích mình.

31.

Ảnh đế bắt đầu thường xuyên tìm tới bác sĩ tâm lý, hẹn y ăn cơm, hẹn y ra ngoài giải sầu.

Chỉ cần bác sĩ tâm lý không đặc biệt bận rộn đều sẽ đi tới gặp hắn.

Cuối tuần, thời điểm ảnh đế tới nhà bác sĩ tâm lý, thấy y đang ngồi trước máy tính xem phim.

Đó là một bộ phim từ bảy, tám năm trước. Ảnh đế liếc mắt một cái liền nhận ra, bởi trong hình xuất hiện một học sinh cấp ba, là lúc hắn còn học đại học diễn.

Ảnh đế bất ngờ: “Sao lại xem cái này?”

Bác sĩ tâm lý ngẩng đầu, trong mắt ngậm ý cười: “Muốn xem cùng không?”

Nội tâm ảnh đế rất muốn từ chối. Đó là tác phẩm đầu tiên của hắn, đầu để trọc, da dẻ ngăm đen, thật sự không đành lòng nhìn thẳng.

32.

Nhưng hắn không đành lòng từ chối bác sĩ tâm lý, không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống cùng y.

Khi đó kỹ năng diễn xuất của ảnh đế tương đối ngây ngô, hơn nữa vai diễn lại là thiếu niên mười mấy tuổi phản nghịch, khó tránh sẽ có chút ngớ ngẩn.

Ảnh đế ngượng ngùng bưng kín mắt: “Diễn quá tệ rồi.”

“Tôi cảm thấy rất tốt a.” Bác sĩ tâm lý nghiêm túc nhìn chằm chằm màn hình, không nỡ dời “So với thời điểm anh mười sáu tuổi rất giống.”

Ảnh đế hơi sững sờ, lập tức phản ứng lại, gật đầu một cái: “Có thể đi.”

33.

Ảnh đế cảm thấy khoảng cách giữa mình và bác sĩ tâm lý lại rút ngắn một chút. Đối với điểm này ảnh đế rất hài lòng.

Mỗi năm liên hoan phim tổ chức một lần, tên của ảnh đế lần nữa xuất hiện trên màn ảnh lớn.

Trong tiếng nhạc, âm thanh của khách quý trao giải vang lên:

“Ba năm trước bởi một vụ tai nạn mà lui khỏi màn ảnh, ba năm sau quay trở lại, ngay tác phẩm đầu tiên đã chứng minh cho chúng ta thực lực cùng kỹ năng diễn xuất phi phàm. Chúng ta cùng chúc mừng Lương Nhung!”

Ảnh đế một thân âu phục giày da, bước nhanh lên đài nhận thường. Hắn giơ cúp phát biểu, sau khi nói ra lời thoại đã diễn tập nhiều lần, cuối cùng bỏ thêm một câu:

“Tôi muốn cảm ơn bác sĩ tâm lý của mình Tống Ninh. Cảm ơn cậu đã cùng tôi vượt qua quãng thời gian ba năm khó khăn nhất trong đời.”

34.

Trao giải kết thúc chính là tiệc khánh công, ảnh đế liên tiếp bị chúc rượu, tặng hoa.

Tâm tình ảnh đế rất tốt, ai đến cũng không cự tuyệt. Đợi tới khi tiệc tan đã không đứng nổi.

Trợ lý đỡ hắn lên xe, dặn dò tài xế đưa người về tận nhà.

Đi được nửa đường, ảnh đế nằm phía sau đột nhiên lên tiếng, kêu tài xế đổi hướng.

35.

Ảnh đế đỡ khung cửa, nhấn chuông nhà bác sĩ tâm lý.

Qua hồi lâu bác sĩ tâm lý mới mở cửa, vừa nhìn rõ người tới là ai liền kinh ngạc.

“Sao anh lại tới đây? Không phải nên ở tiệc ăn mừng sao?”

Ảnh đế từ sau lấy ra một bông lam tú cầu, giống như hiến vật quý ngây ngốc cười với y: “Cho cậu này.”

Một giây sau, không hề báo trước, bác sĩ tâm lý khóc.

Ảnh đế nhất thời thanh tỉnh, sốt ruột hỏi: “Làm sao vậy, cậu không thích ư?”

Bác sĩ tâm lý liên tục lắc đầu rồi lại gật đầu: “Rất thích, đặc biệt thích.”

Đáy lòng ảnh đế mềm thành một mảnh.

Một khắc kia hắn chả kịp suy nghĩ nữa, trực tiếp ném hoa, sau đó nâng mặt bác sĩ tâm lý, hôn xuống.

Hết chương 5.

Editor: Tùy Tiện

Chương 4                                                                                                                                Chương 6

Click to rate this post!
[Total: 34 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment