[ĐAM MỸ] ÁM HỎA – CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 40. VẬT ĐỔI SAO DỜI*
(*) Gốc là 物是人非: một thành ngữ Trung Quốc, nghĩa đen là “vật vẫn còn đó, nhưng người đã khác xưa”, thường dùng để chỉ sự thay đổi, mất mát, cảm giác hoài niệm khi đối mặt với cảnh cũ nhưng người cũ đã không còn.
Lăng Chước thực ra vẫn còn hơi men, chưa kịp hiểu rõ ý Lục Trì Hiết vừa nói: “Gì cơ?”
Hắn không đáp, chỉ tiếp tục đặt những nụ hôn trượt dần về sau tai cậu, rồi men theo gáy mà lần xuống.
Vùng da nhạy cảm bị hắn cắn mút liên tục, Lăng Chước chẳng mấy chốc đã nhịn không nổi, bật ra tiếng rên khẽ: “Ư.. Đừng hôn nữa…”
Lục Trì Hiết lại nói: “Tắm chung đi.”
Lăng Chước thở dốc: “Anh tự tắm đi.”
Lục Trì Hiết đột ngột cắn mạnh lên vai cậu. Lăng Chước đau tới bật kêu thành tiếng nhưng lại bị hắn ấn mạnh kính cửa sổ sát đất. Đến lúc này, dù đầu óc còn chút mơ hồ, cậu cũng đã hiểu rõ ý đồ của hắn. Cậu theo phản xạ giãy giụa, nhưng Lục Trì Hiết đã cởi tung hàng cúc áo sơ mi, một tay lướt chậm trên ngực cậu, hơi thở nóng rực phả sát bên tai.
Cơ thể Lăng Chước bất giác căng lên, một cảm giác như thể bị dã thú cắn giữ nơi cổ khiến cậu hoàn toàn bừng tỉnh khỏi cơn say.
“… Anh buông tôi ra, anh đã nói sẽ không ép buộc tôi.”
Lục Trì Hiết khàn giọng, đôi mắt tối đen sâu thẳm: “Tôi cũng đã nói nhiều lần rồi. Tôi không có nhiều kiên nhẫn.”
“Vậy thì anh tự mà chịu đựng đi!”
Lăng Chước cố gắng xoay người lại nhưng phần lưng bị ép chặt vào kính, không thể cử động nổi. Hai tay cậu bị hắn giữ chặt, ánh mắt Lục Trì Hiết dán chặt vào cậu, sâu như vực thẳm không đáy. Cậu bị hắn nhìn đến mức tim đập loạn, bất giác dâng lên cảm giác hối hận vì đã đồng ý theo hắn về đây tối nay.
“Anh…”
Vừa mới mở miệng, môi lưỡi của Lục Trì Hiết đã ập xuống, mạnh mẽ và cuồng dã khác hẳn những lần trước. Lăng Chước gần như không chống đỡ nổi. Cậu có cảm giác như mình sắp bị hắn nuốt chửng, nụ hôn cuồng dã, cảm giác rát buốt chuyển sang tê dại, môi lưỡi dường như chẳng còn là của chính mình.
Cậu há miệng cố gắng hớp chút không khí, nhưng thay vào đó lại bị buộc phải nuốt lấy nước bọt của hắn, hòa lẫn trong nụ hôn đầy kịch liệt ấy.
Chân Lăng Chước mềm nhũn. Cậu sắp không đứng vững được nữa, cơ thể cứ thế trượt xuống lại bị Lục Trì Hiết vòng tay ôm eo kéo ngược lên, một chân hắn chen vào giữa hai chân cậu, giữ lấy cậu không cho gục xuống.
Bị dồn ép đến cực điểm, Lăng Chước cũng nổi xung, nhân cơ hội hung hăng cắn mạnh vào lưỡi Lục Trì Hiết. Cú cắn này cậu dùng toàn bộ sức lực, khiến cổ tay bị bóp chặt cũng được thả lỏng ra trong chớp mắt.
Cậu lập tức rút tay về, không chần chừ mà vung một bạt tai tát thẳng lên mặt hắn.
Tiếng chát vang lên giữa không gian tĩnh lặng, Lăng Chước như bừng tỉnh khỏi cơn nóng giận, thoáng có chút hối hận, rụt tay lại rồi siết chặt thành nắm đấm.
Lục Trì Hiết khẽ cười lạnh một tiếng, không giận mà còn lè lưỡi liếm vết máu nơi môi, cúi mắt nhìn cậu, giọng đầy trêu chọc: “Tính tình nóng như lửa vậy? Đánh anh hăng thật đấy?”
Lăng Chước nghe giọng điệu của hắn lại muốn bốc hỏa: “Anh có hiểu cái gì gọi là tôn trọng người khác không hả?”
Lục Trì Hiết thản nhiên nói: “Chúng ta đang yêu nhau. Anh muốn ngủ với em, thế cũng gọi là không tôn trọng?”
Lăng Chước lạnh mặt: “Cái muốn của anh, chẳng lẽ là bất chấp em có đồng ý hay không, cứ thế ép em chiều theo à?”
Lục Trì Hiết hỏi lại không chút do dự: “Vậy em đồng ý không?”
Lăng Chước nghẹn lời.
Dù sao cũng đã dọn đến sống chung, tiến thêm một bước dường như là điều sớm muộn, nghe có vẻ hợp tình hợp lý. Nhưng trong lòng cậu vẫn còn nhiều phân vân. Mối quan hệ giữa hai người họ tiến triển quá nhanh, khiến cậu chưa kịp xác định rõ cảm xúc của mình. Cậu không phải kiểu người dễ dãi, thậm chí có thể coi là dị biệt trong cái giới này. Nhiều năm qua, cậu chỉ nhất mực đơn phương một mình Trọng Nhất Nhiên.
Cho đến khi Lục Trì Hiết bỗng chốc bước vào thế giới cậu như một cơn bão, mọi thứ mới bắt đầu có gợn sóng. Cảm xúc mãnh liệt, xáo trộn ấy, rốt cuộc là rung động thật sự, hay chỉ là nhất thời mới mẻ?
Cậu muốn có một mối tình lâu dài, bền vững. Cậu cũng hy vọng người đó chính là Lục Trì Hiết. Chính vì thế, cậu mới càng muốn thận trọng hơn, không cam lòng để mối quan hệ này chỉ xoay quanh thứ khoái cảm xác thịt đơn thuần.
Cậu hy vọng Lục Trì Hiết có thể hiểu cho mình.
Lăng Chước nghiêng mặt đi, ánh đèn neon ngoài cửa sổ phản chiếu nửa khuôn mặt cậu, cậu khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
Lục Trì Hiết đưa tay vuốt nhẹ gò má cậu: “Đang nghĩ gì thế?”
Lăng Chước hạ giọng: “Anh đưa em về đây, chẳng lẽ chỉ vì chuyện đó? Anh thật sự muốn nhốt em lại trong cái nơi này, để anh muốn làm gì thì làm à?”
Khi nói ra câu đó, Lăng Chước không nhìn vào mắt Lục Trì Hiết, nên cũng không thấy được biểu cảm đang dần trở nên trầm ngâm của hắn.
Một lát sau, Lục Trì Hiết bật cười khẽ trên đỉnh đầu cậu: “Em nói đúng, anh đúng là rất muốn như vậy đấy.”
Lăng Chước há miệng định nói, nhưng lại không thốt nên lời.
Lục Trì Hiết vòng tay ôm lấy cậu, động tác nhẹ nhàng đến lạ. Lăng Chước hơi ngẩn ra, không còn giãy giụa nữa.
Lục Trì Hiết nghiêng đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên những sợi tóc lòa xòa bên tai cậu.
“Thôi vậy.”
Nếu Lăng Chước cứ tiếp tục chống cự như khi nãy, có lẽ hắn thật sự sẽ cưỡng ép cậu. Nhưng hiện tại, nhìn cậu thế này, hắn lại chẳng thể nào ra tay được nữa.
“Em nghiêm túc đến vậy thật sao?” Lục Trì Hiết hạ giọng hỏi.
Lăng Chước khẽ thở ra một hơi, cơ thể thả lỏng, rồi đưa tay ôm lại eo hắn: “Chẳng lẽ… anh không muốn nghiêm túc à?”
Lục Trì Hiết hỏi lại: “Anh còn phải đợi bao lâu nữa?”
Lăng Chước chần chừ: “Anh cứ cố thêm một chút đi. Em cũng vậy.”
Lục Trì Hiết khẽ gọi: “Lăng tiên sinh.”
Lăng Chước “Ừ?” một tiếng.
Lục Trì Hiết nói: “Em đúng là ỷ được sủng mà kiêu thật đấy.”
Lăng Chước không phản bác, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Là vì Lục tiên sinh thích em, nên em mới có cái gan đó.”
Lục Trì Hiết giữ lấy cậu, lại cúi đầu hôn một trận đã đời.
Cuối cùng mới nói: “Tắm thôi, không làm gì khác.”
Lục Trì Hiết đã nói vậy, Lăng Chước cũng không từ chối nữa.
Nằm trong bồn tắm nhìn ra cảnh đêm thành phố bên ngoài đúng là một kiểu hưởng thụ. Lăng Chước hoàn toàn thả lỏng, cơn say bị đè nén lúc trước lại trỗi dậy, mí mắt sụp xuống hơn nửa. Cậu lười không buồn nhúc nhích, chỉ muốn nằm yên như thế.
Lục Trì Hiết từ phía sau áp sát lại, mười ngón tay đan với tay cậu.
Nửa tỉnh nửa mơ, Lăng Chước nghiêng đầu khẽ chạm vào môi hắn.
Lục Trì Hiết bật cười bên tai, giọng cười đầy dụ dỗ: “Làm chút chuyện khác, chắc được chứ?”
Lăng Chước: “…Chuyện gì khác?”
Lục Trì Hiết: “Chuyện lần trước ở hồ bơi khách sạn, em nhớ không?”
Tất nhiên Lăng Chước nhớ. Sau lần đó, hai người bận rộn quay phim, cậu cũng cố tình tránh né, nhưng ký ức thì chẳng lúc nào phai nhạt.
Cậu khẽ liếm môi, còn đang chần chừ thì Lục Trì Hiết đã siết chặt vòng tay, Lăng Chước khẽ rên một tiếng, ngoài tiếng thở dốc ngắt quãng thì chẳng thốt ra được gì nữa.
Kim đồng hồ treo tường đã chỉ quá mười hai giờ. Lăng Chước nằm trong chăn, cả người cuộn tròn, ngay cả đầu cũng vùi bên trong, chẳng dám nhìn Lục Trì Hiết đang ngồi tựa bên cạnh.
Lục Trì Hiết bật đèn ngủ, ngồi dựa vào đầu giường, cúi đầu nhìn người cuộn tròn trong chăn, khẽ dùng một ngón tay chọc chọc vào má cậu: “Xấu hổ đến vậy sao?”
Lăng Chước không còn mặt mũi nào để nói nữa. Lần trước là Lục Trì Hiết giúp cậu, lúc đó cậu mơ hồ đến mức chưa kịp định thần thì mọi chuyện đã xong. Lần này thì…
Trong lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu lại cảm giác, trong đầu toàn là ánh mắt vừa tha thiết vừa khao khát mà Lục Trì Hiết nhìn cậu.
Nóng bỏng, tràn đầy dục vọng.
Suýt chút nữa cậu đã đầu hàng.
Lăng Chước lảng sang chuyện khác: “Anh không ngủ à? Cứ ngồi đó làm gì?”
Lục Trì Hiết khẽ cười rồi nằm xuống. Lăng Chước xoay người sang bên, lại bị hắn kéo eo, kéo vào lòng.
“Đừng trốn,” Lục Trì Hiết thì thầm, “Ngoan một chút, không là anh đổi ý đấy.”
Lăng Chước đã buồn ngủ, quay tay đập nhẹ một cái vào người hắn, rồi nằm yên, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Lục Trì Hiết hôn nhẹ lên sau gáy cậu, ôm cậu thật chặt.
Một đêm ngủ rất ngon.
Lăng Chước ngủ một mạch đến tám giờ sáng, trở mình rồi mở mắt.
Thời gian quay phim gần đây đã khiến cậu quen với việc dậy sớm, giờ này xem như đã hơi muộn. Cậu ngồi dậy, nhìn căn phòng lạ lẫm hồi lâu mới nhớ ra đây là nhà Lục Trì Hiết. Lăng Chước xoa mặt cho tỉnh táo, sau đó xuống giường vào phòng tắm rửa mặt.
Khi bước vào phòng ăn, Lục Trì Hiết đang pha cà phê, trên bàn đã bày sẵn một bữa sáng kiểu Tây đơn giản.
Lăng Chước ngạc nhiên hỏi hắn: “Anh làm đấy à?”
Lục Trì Hiết gật đầu nhẹ: “Bữa sáng đơn giản thôi, bình thường anh vẫn tự làm.”
Lăng Chước thấy lạ, một đại thiếu gia mà cũng biết làm mấy thứ này à.
Lục Trì Hiết lắc đầu, tiện miệng kể qua về thói quen sinh hoạt của mình. Nếu hắn có về nhà ăn thì trợ lý sẽ báo trước cho đầu bếp tới nấu sẵn. Nhà cũng có người tới dọn dẹp định kỳ hai ngày một lần, thường chọn lúc hắn không có ở nhà. Khi không có lịch trình công việc, hắn cũng chẳng hay ở nhà mấy; hoặc là về nhà bố mẹ, hoặc đi chơi với bạn, phần lớn thời gian thì ở khu cưỡi ngựa trong resort mà hắn từng đưa Lăng Chước đến một lần.
Lăng Chước nói: “Vậy thì cuộc sống của anh cũng không phức tạp lắm nhỉ.”
Lục Trì Hiết cười hỏi: “Theo em thì thế nào mới gọi là phức tạp?”
Lăng Chước không trả lời được. Trước đây cậu đúng là có chút định kiến với những người như Lục Trì Hiết, kiểu con nhà giàu “phú nhị đại”. Trong giới cậu cũng từng gặp không ít người lắm tiền, mà phần lớn chẳng dễ chịu gì, những cậu ấm kia thì ăn chơi trác táng, thứ gì cũng dính vào. Nhưng Lục Trì Hiết thì lại khác.
Lục Trì Hiết có lẽ cũng đoán ra được cậu đang nghĩ gì, bèn nói: “Những công tử mà em từng gặp, bản thân họ vốn chẳng có bản lĩnh gì, mới đâm đầu vào ăn chơi hưởng lạc. Còn những người được gia đình đặt trọng tâm bồi dưỡng, như anh trai chị gái anh chẳng hạn, thì hoàn toàn không có thời gian mà chơi bời.”
Lăng Chước hỏi: “Vậy còn anh? Anh thuộc kiểu có bản lĩnh, hay là không có?”
Lục Trì Hiết nhìn cậu, hỏi ngược lại: “Em nghĩ sao?”
Lăng Chước nghĩ một lúc rồi nói: “Anh là diễn viên, làm tốt công việc của mình thì dĩ nhiên là có bản lĩnh.”
Lục Trì Hiết bật cười: “Cảm ơn đã khen.”
Lăng Chước cúi đầu tiếp tục ăn: “… Em chỉ không muốn bản thân trông giống như mắt nhìn người của mình quá tệ thôi.”
Lục Trì Hiết nhịn cười: “Bắt đầu biết nói đùa rồi đấy.”
Lăng Chước không thèm để ý đến hắn nữa.
Sau khi ăn sáng xong, cậu bắt đầu đi một vòng quanh nhà tham quan. Tối qua say rượu nên chẳng để ý gì mấy, hôm nay nhìn kỹ mới thấy ngôi nhà này thực sự rất tuyệt.
Căn phòng lớn nhất là phòng ngủ của Lục Trì Hiết, ngay cạnh là phòng thay đồ. Phòng ngủ chính vốn đã có sẵn phòng thay đồ, nhưng vì công việc đặc thù, hắn có quá nhiều quần áo và phụ kiện, nên dứt khoát thiết kế thêm một căn phòng riêng để chứa tất cả. Bây giờ có thêm đồ của Lăng Chước thì vẫn còn đủ chỗ.
Phía đối diện hành lang ngoài phòng ngủ chính là một thư phòng lớn. Lăng Chước tò mò bước vào xem thử, thuận miệng cảm thán: “Không ngờ anh còn là người có học vấn đấy.”
Cậu tiện tay lấy một quyển sách từ giá bên cạnh, không ngờ lại là sách văn học cổ điển, liền hỏi Lục Trì Hiết: “Anh còn đọc mấy thứ này à?”
Lục Trì Hiết rút quyển sách khỏi tay cậu rồi đặt lại chỗ cũ: “Lâu lâu xem chút thôi, toàn là sách của ông ngoại anh đấy. Hồi nhỏ ông thường dạy anh đọc sách, muốn rèn anh thành người có học, tiếc là làm ông thất vọng rồi. Nhưng sau khi ông mất, anh vẫn giữ lại hết đống sách này cho ông.”
Lăng Chước là fan mẹ của Lục Trì Hiết nên tất nhiên biết gia đình hắn là danh gia vọng tộc, lại càng tò mò: “Thế rốt cuộc sao anh lại theo nghiệp làm diễn viên?”
“Ừm,” Lục Trì Hiết trả lời bâng quơ, “Hồi nhỏ ông ngoại muốn anh học hành đàng hoàng, ba anh thì muốn anh trở thành người kế nghiệp công ty như anh chị. Còn mẹ thì thấy anh có năng khiếu diễn xuất nên hay dẫn anh đến phim trường. Ba người họ vì anh mà cãi nhau suốt. Trước năm mười sáu tuổi, anh cố gắng làm vừa lòng cả ba, phân thân ba đầu sáu tay, cái gì cũng học. Sau đó anh thật sự chịu hết nổi, trốn ra nước ngoài học cấp ba, mới coi như được giải thoát. Cuối cùng anh chọn làm diễn viên, đi theo con đường giống mẹ.”
Lăng Chước nghe xong thì nghiêng đầu suy nghĩ, không đưa ra lời bình luận nào.
Cậu dường như đã từ những lời kể rải rác của Lục Trì Hiết, mơ hồ thấy được quá khứ của hắn. Thì ra người như Lục Trì Hiết cũng không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Hắn cũng từng có những khoảng thời gian khó chịu, không vui vẻ.
Với tính cách bá đạo như hiện tại, thật khó tưởng tượng trước kia hắn lại từng vì chiều theo mong muốn của người lớn mà ép bản thân làm những việc mình không thích. Cũng có thể là vật cực tất phản? Chính vì những trải nghiệm trước kia, nên hắn mới hình thành nên tính cách sống buông thả, muốn gì làm nấy như bây giờ?
Lăng Chước suy nghĩ một hồi, cũng không biết hiện tại hắn như vậy rốt cuộc là tốt hay xấu nữa.
Bên ngoài hành lang dài nối tiếp phòng đệm là phòng khách và phòng ăn. Ba căn phòng ở phía này được bố trí lần lượt thành phòng gym, phòng giải trí và phòng cho khách. Lăng Chước liếc nhìn qua loa, thấy cũng không có gì đặc biệt, liền đi ra ban công nối liền phòng khách. Lúc này cậu mới phát hiện bên ngoài chính là khung cảnh hồ nước mà bọn họ từng hay đến ngày xưa.
Lăng Chước hơi ngẩn người.
Cậu nhớ có lần cả năm người họ sau khi tập nhảy buổi tối xong đã cùng nhau đi ăn khuya, rồi tản bộ dọc bờ hồ. Khi ấy, Tề Lương Lịch từng chỉ vào khu chung cư cao cấp bên hồ, bảo mọi người đoán thử giá một căn ở đó là bao nhiêu. Lúc đó, họ đều chỉ là những học sinh nghèo tuổi mười mấy, con số hàng chục triệu hay hàng trăm triệu tệ đối với họ chẳng khác gì chuyện hoang đường trên trời. Nhưng họ vẫn mơ mộng, rằng một ngày nào đó khi cả nhóm nổi tiếng, kiếm được tiền, năm người sẽ cùng nhau góp tiền mua một căn nhà ở nơi như thế này, cũng muốn thử cảm giác được đứng trong căn nhà đó nhìn ra mặt hồ sẽ ra sao.
Hóa ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Hồ vẫn là hồ cũ, nhưng người thì đã chẳng còn như xưa nữa.
Thật ra đến bây giờ, cậu cũng không cần năm người góp tiền, tự bản thân cậu cũng đủ sức mua một căn nhà ở đây. Chỉ là còn thiếu vài năm nữa mới đủ điều kiện để mua mà thôi.
Nhưng rốt cuộc, cảnh còn người mất.
Lục Trì Hiết cầm một chai nước khoáng đến đưa cho cậu: “Đang nghĩ gì vậy?”
Lăng Chước nhận lấy, cười nhạt rồi lắc đầu: “Cảnh hồ nhìn từ đây đúng là đẹp thật. Trước kia em từng ghen tị với những người giàu có thể đứng từ trên cao nhìn xuống. Giờ thì em cũng được nhìn rồi.”
Lục Trì Hiết nhìn chăm chú vào mắt cậu.
Lăng Chước hỏi: “Nhìn gì vậy?”
Hắn không đáp, ánh mắt nhìn về phía xa: “Chuyện cũ, đừng cứ mãi canh cánh trong lòng nữa.”
Lăng Chước hơi cạn lời, chẳng lẽ hắn có khả năng đọc tâm trí người khác sao?
“Một lát nữa Dương Minh và Tiểu Tiền sẽ qua đây giúp em chuyển nhà.” Lục Trì Hiết nhắc nhở, “Anh sẽ đi cùng em.”
Lăng Chước ngẩn người một lúc, lúc này mới nhớ ra tối qua cậu trực tiếp từ phim trường về đây, chỉ mang theo mấy thứ hành lý cần thiết cho công việc, còn phần lớn đồ đạc vẫn đang ở ký túc xá tập thể.
Lăng Chước nói: “Em tự đi là được rồi.”
“Anh cũng đi.” Lục Trì Hiết ngắt lời, “Sao vậy? Không muốn để mấy người trong đội biết là em chuyển đến ở chung với anh à?”
Lời sắp nói ra lại bị Lăng Chước nuốt ngược vào, cậu đáp: “Không có, đi thì đi.”
Lục Trì Hiết “ừ” một tiếng, kéo tay cậu lên rồi đeo đồng hồ vào tay cậu: “Đã nói rồi, sau này phải đeo thường xuyên.”
Lăng Chước không từ chối: “Anh còn lục cả túi của em à?”
Lục Trì Hiết: “Tối qua em tự lấy từ trong túi ra, rồi tiện tay vứt trên ghế sofa đấy chứ.”
Lăng Chước hoàn toàn cạn lời.
Lục Trì Hiết buông tay cậu ra, vừa xoay người thì Lăng Chước bất ngờ vươn tay kéo lấy hắn một cái, rồi cả người dán sát lại từ phía sau, ôm lấy eo hắn.
Lục Trì Hiết hơi nhướng mày, ngoảnh đầu nhìn cậu: “Em đang làm nũng à?”
Lăng Chước dụi mặt vào bờ vai phía sau của hắn một lúc rồi mới buông tay, ngẩng đầu lên mỉm cười với hắn.
Lục Trì Hiết tặc lưỡi một tiếng, quay người bước vào phòng khách.
Hết chương 40.
Editor: Tùy Tiện
Chương 41



-0 Comment-