[ĐAM MỸ] ÁM HỎA – CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 39. ĐÓNG MÁY
Hai ngày sau, Trương Tĩnh lại gọi điện cho Lăng Chước, kể sơ qua tình hình những ngày gần đây.
Tin đồn giữa cậu và Lục Trì Hiết vẫn đang ầm ĩ khắp các diễn đàn giải trí. Mức độ quan tâm không hề hạ nhiệt, các đội seeding vẫn đang ngấm ngầm đấu đá, dự kiến sẽ còn là chủ đề nóng trong một thời gian nữa.
“Nhưng mà thật ra, người thật sự tin hai đứa có gì với nhau cũng không nhiều,” Trương Tĩnh nói, “Chủ yếu là fan couple đẩy thuyền quá đà, còn lại thì nhân cơ hội để bôi đen tụi em. Phần lớn dân mạng chỉ đứng hóng chuyện thôi, không cần lo. Bên phía Lục Trì Hiết làm truyền thông khá tốt, tụi mình phối hợp theo là ổn.”
Nói đến đây, giọng cô chuyển thành cáu kỉnh: “Nói ra lại tức, lần này còn có Công ty giải trí Gia Hưng nhúng tay. Bọn họ thực sự có vấn đề. Chị nghe nói gần đây Từ Ngộ Sâm bị giành mất mấy nguồn tài nguyên lớn, team của hắn ta nóng ruột nên mới ra tay với em, tưởng bọn mình dễ bắt nạt chắc?”
Lăng Chước nhíu mày, đoán chừng là do Lục Trì Hiết đã cho người điều tra ra đầu mối này. Cậu nhắc khéo: “Chị Tĩnh, cẩn thận một chút cũng tốt. Nhưng mà nếu bọn họ đã chơi bẩn tới mức này thì mình cũng không cần chấp làm gì. Lần trước đụng độ một lần là quá đủ rồi, em không muốn bị trói chung với hắn ta thêm lần nữa đâu.”
Trương Tĩnh dĩ nhiên hiểu điều đó. Nếu để Lăng Chước bị kéo dính với loại người như Từ Ngộ Sâm thì đúng là thiệt thòi. Nhưng bảo cô nuốt trôi cục tức này… quả thật rất khó.
Lăng Chước bất đắc dĩ, đành phải nói thật: “Là… thầy Lục bảo sẽ xử lý.”
Trương Tĩnh: “…Từ Ngộ Sâm bị mất tài nguyên, là hắn ra tay à?”
Lăng Chước: “Chắc là vậy.”
Sau một thoáng im lặng, Trương Tĩnh nói: “Được thôi. Em bị người ta mắng thậm tệ như vậy, nếu đến một chút lợi ích cũng không lấy lại được từ hắn, thì đúng là bị mắng uổng công rồi.”
Lăng Chước: “Chị Tĩnh, chị nói gì vậy, em với anh ấy đâu phải kiểu quan hệ đó.”
Trương Tĩnh: “Kiểu gì? Chị đâu có nói em giao dịch tình cảm. Nhưng nếu đang hẹn hò thật, thì việc hắn giúp em một chút cũng là chuyện nên làm thôi.”
Lăng Chước: “Anh ấy đã giúp em nhiều rồi. Em còn chưa làm được gì cho anh ấy.”
Trương Tĩnh: “Thôi được rồi, đừng có nói tốt cho hắn trước mặt chị nữa. Chị đâu có phản đối hai người, mà kể cả có phản đối thì cũng có ích gì sao?”
Lăng Chước im bặt.
Sau một hồi do dự, cậu dứt khoát nói ra đề xuất mà Lục Trì Hiết từng nhắc: “Chị Tĩnh, chị thấy sao nếu… làm như lời anh ấy nói?”
Trương Tĩnh: “Thông tin hắn đưa chị cũng có nghe được từ người khác. Cơ hội hợp đồng lần này rất lớn. Còn chuyện đẩy couple… Lăng Chước, em tự cân nhắc đi. Hắn đề nghị vậy là thật lòng hay có tư lợi? Với gia thế của hắn, còn cần thiết phải dựa vào couple để tạo nhiệt sao? Còn em, em vốn là top lưu lượng, có cần thiết phải dựa vào người khác để hot hơn nữa không? Vì một hợp đồng mà tự hy sinh như vậy… có đáng không?”
“Còn nếu muốn giảm ảnh hưởng từ tin đồn, thì từ giờ né tránh nhau là được. Tránh tin đồn đâu nhất thiết phải đẩy thuyền.”
Lăng Chước: “Nhưng mà nếu né, chẳng phải càng khiến người ta nghi là có gì thật sao?”
Trương Tĩnh: “Thế em định cứ tiếp tục như vậy với hắn mãi à?”
Lăng Chước: “Gì cơ ạ?”
Trương Tĩnh: “Nếu em thật sự muốn lâu dài với hắn, thậm chí sau này chờ cơ hội thích hợp rồi công khai, thì chị ủng hộ đẩy couple — coi như đặt nền từ sớm. Nhưng nếu em chỉ đang mập mờ, hoặc chính em cũng không chắc có thể đi đến đâu, thì thôi. Không cần làm gì cả. Tính ra hai người quen nhau đến giờ mới chỉ bốn tháng, em thấy đã đến lúc để quyết định chuyện đó chưa?”
Lăng Chước khựng lại một lúc. Nếu Trương Tĩnh không nhắc, cậu thậm chí còn chưa từng nghĩ đến — hóa ra mới chỉ bốn tháng thôi sao?
“…Chị Tĩnh, em muốn thử một lần.” Lăng Chước nói ra câu đó như thể vừa đưa ra một quyết định thật sự.
Bất kể tương lai thế nào, ít nhất lúc này đây, cậu không muốn tiếp tục do dự, cũng không muốn nghĩ quá xa.
Đầu dây bên kia, Trương Tĩnh dường như thở dài: “Được rồi, chị không khuyên can nữa. Nếu em đã quyết, thì cứ làm như em nói.”
Lăng Chước: “Cảm ơn chị.”
Cuối tháng, toàn bộ đoàn phim Phẫn Tình chính thức đóng máy.
Sáng hôm đó, Lăng Chước hoàn thành cảnh quay cuối cùng của mình. Khi đạo diễn hô “OK”, toàn thân cậu như được thả lỏng, quay đầu lại thì thấy Lục Trì Hiết đang bước tới với bó hoa lớn trong tay.
Khi bó hoa được trao tận tay, người đối diện mỉm cười nói: “Thầy Lăng, chúc mừng đóng máy.”
Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay chúc mừng, Lăng Chước cũng bật cười, nhỏ giọng hỏi hắn: “Sao lại là anh tặng hoa cho em?”
Lục Trì Hiết: “Không được à?”
Lăng Chước gật đầu: “Cảm ơn anh.”
Những ngày gần đây, thành viên đoàn phim lần lượt hoàn thành cảnh quay. Đến hôm nay thì chỉ còn hai vai chính với hai cảnh cuối cùng. Giống như những người khác, Lăng Chước nhận bó hoa đại diện đoàn phim do Lục Trì Hiết trao, không rời đi ngay mà ở lại chụp ảnh lưu niệm cùng mọi người.
“Chúng ta cũng chụp một tấm đi.” Khi cuối cùng cũng rảnh tay, Lục Trì Hiết lên tiếng nhắc nhở.
Lăng Chước ôm bó hoa, vẫn còn mặc nguyên phục trang, bị hắn khoác vai kéo lại gần. Phía sau là đoàn phim nhộn nhịp đông người. Dương Minh giơ điện thoại lên, giúp họ ghi lại tấm ảnh đôi chính thức đầu tiên.
Trước khi rời về phòng nghỉ, Lục Trì Hiết ghé sát tai cậu nhắc một câu: “Tối nay đi cùng nhau.”
Lăng Chước: “Ừ.”
Hôm nay Lục Trì Hiết vẫn bận suốt cả ngày, nên Lăng Chước quay về phòng nghỉ một mình để ăn trưa. Dương Minh gửi cho cậu toàn bộ ảnh chụp lúc sáng, trong đó có những tấm chụp chung với các thành viên đoàn phim.
Cậu vừa ăn vừa chỉnh sửa bài đăng trên Weibo, từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, viết cực kỳ chỉn chu.
Bài “luận văn đóng máy” dài gần cả ngàn chữ, cậu đặc biệt gửi lời cảm ơn đến Lục Trì Hiết. Dù không vì tư tâm riêng, thì việc mỗi tối hắn đều giúp cậu diễn tập trước đã là một sự giúp đỡ vô cùng lớn. Cậu biết ơn thật lòng, và nên cảm ơn một cách nghiêm túc.
Cậu chọn chín tấm ảnh để đính kèm, tất cả đều là ảnh chụp cùng các thành viên trong tổ. Riêng bức ảnh chụp chung với Lục Trì Hiết được cậu đặt ngay chính giữa. Sau khi rà soát lại lần cuối để chắc chắn không có gì sai sót, cậu ấn “Đăng”.
Chỉ hai phút sau, Lục Trì Hiết đã online và nhấn thích bài viết của cậu.
Lăng Chước khẽ mỉm cười. Vừa làm mới trang, thì thấy fanpage DarkFire vừa đăng một bài mới — là ảnh chụp khoảnh khắc Lục Trì Hiết tặng hoa cho cậu.
Khoảnh khắc đó, hai người nhìn nhau mỉm cười.
Rõ ràng là một tình huống rất bình thường, vậy mà từ tấm ảnh chụp vội ấy, Lăng Chước lại cảm nhận được một chút gì đó… rất đỗi mập mờ.
Cậu cúi người xuống, tay đặt lên ngực, cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang rối loạn từng chút một.
Buổi chiều, đoàn phim sẽ quay cảnh cuối cùng của toàn bộ bộ phim.
Nam nữ chính gặp lại tại chính nơi năm xưa họ lần đầu gặp gỡ. Lần này, Huyền Giáng thật sự đã mất trí nhớ, nhưng hắn lại làm đúng hành động năm đó: chậm rãi đưa tay về phía Gia Cát Du đang bước tới. Gia Cát Du dừng lại tại chỗ, không tiến cũng chẳng lùi. Cảnh phim khép lại tại đó.
Phân đoạn kết này vốn được sắp quay từ hai ngày trước, nhưng đúng lúc đoàn phim mở cửa cho báo giới đến thăm phim trường. Để giữ bí mật cho cái kết, cảnh quay cuối cùng được dời đến hôm nay.
Lăng Chước đặc biệt đến xem, ánh mắt dõi theo từng bước diễn của Lục Trì Hiết.
Là cảnh cuối, nhưng Lục Trì Hiết vẫn toàn tâm nhập vai. Sự si mê khắc cốt của Huyền Giáng dành cho nữ chính, lẫn nét ngơ ngác khi mất trí và tâm trí như trở về thời trẻ, đều được hắn thể hiện một cách tinh tế, sắc bén đến từng ánh mắt.
Lăng Chước đứng bên ngoài, chăm chú theo dõi. Bất giác, cậu nghĩ: nếu bản thân là Gia Cát Du trong kịch bản, gặp một Huyền Giáng như thế… chỉ e cũng sẽ rơi vào trạng thái yêu hận đan xen.
Khi đạo diễn hô “Cắt”, Lục Trì Hiết nghiêng đầu nhìn về phía cậu. Trong ánh mắt hắn vẫn còn lưu lại dư vị nhân vật, khiến Lăng Chước có một thoáng hoang mang — người đang nhìn cậu là Lục Trì Hiết, hay là Huyền Giáng?
Lục Trì Hiết bước tới, dừng lại trước mặt cậu: “Ngẩn ra làm gì thế?”
Lăng Chước hoàn hồn, khẽ cười: “Chúc mừng thầy Lục đã đóng máy thành công.”
Lục Trì Hiết dang tay ôm lấy cậu.
Lăng Chước hơi sững người, nghe hắn cúi đầu cười nhẹ bên tai: “Chúc mừng em nữa.”
Sau đó, cả đoàn phim chụp ảnh lưu niệm. Ban đầu Lăng Chước không định chen vào giữa, chỉ chọn vị trí bên rìa. Nhưng Lục Trì Hiết kéo cậu lại: “Em đứng cạnh anh.”
Lăng Chước bật cười: “Em không muốn giành spotlight với anh và chị Phỉ đâu, đứng đâu chẳng giống nhau.”
Lục Trì Hiết: “Đứng đâu cũng được, nhưng em phải đứng ở đây.”
Lăng Chước lại nở nụ cười. Lúc chụp ảnh, cậu bất chợt nghiêng người sát lại phía Lục Trì Hiết, nụ cười rạng rỡ đến chói mắt. Lục Trì Hiết nghiêng đầu nhìn cậu, trong mắt thoáng hiện một tia kinh ngạc, nhưng chỉ trong chớp mắt, khoảnh khắc ấy đã bị ống kính ghi lại.
Tối đó, tiệc đóng máy của đoàn phim được tổ chức. Lăng Chước về lại khách sạn trước một chuyến. Dương Minh đã giúp cậu thu dọn hành lý từ sớm.
Cậu cầm theo chiếc ba lô cá nhân, rồi xuống tầng. Trong thang máy, tình cờ chạm mặt Trương Thiên Tề. Cậu chỉ khẽ gật đầu xem như chào hỏi. Trương Thiên Tề không đáp lại, nét mặt có chút kỳ quái. Lăng Chước nhìn thoáng qua, cảm thấy lạ nhưng cũng chẳng để tâm.
Lục Trì Hiết thì đi thẳng từ phim trường đến nhà hàng tổ chức tiệc. Khi đến nơi, hắn đứng ngoài cửa chờ cậu vài phút, rồi cùng cậu bước vào.
Trương Thiên Tề đến trước họ một bước, đã lên tầng. Lăng Chước tiện miệng thì thầm với Lục Trì Hiết: “Vừa nãy gặp hắn trong thang máy, vẻ mặt cứ như có tật giật mình. Em đâu có làm gì hắn đâu?”
Lục Trì Hiết khẽ cười nhạt: “Chính là vì có tật.”
Lăng Chước tò mò hỏi: “Hắn làm gì vậy?”
Lục Trì Hiết: “Video tung tin đồn về tụi mình, là hắn sai người quay. Rồi bán cho người của Công ty giải trí Gia Hưng.”
Lăng Chước ngạc nhiên: “Là hắn làm thật à?”
Lục Trì Hiết: “Ừ.”
“…”
Lăng Chước không biết nên nói gì, mà cũng không thấy quá bất ngờ: “Nếu anh đã biết, vậy anh xử lý hắn thế nào rồi?”
Lục Trì Hiết: “Chẳng làm gì ghê gớm. Chỉ là gọi điện chào hỏi Cao Thừa một tiếng. Hắn ta trước từng bị bóc phốt cặp kè, trai gái đều không tha, mất sạch giá trị lăng xê rồi. Cao Thừa cũng thoải mái, bảo muốn làm gì thì làm. Tôi chỉ bảo sau này khi dựng phim, mấy cảnh của Trương Thiên Tề thì cứ cắt sạch cho tôi.”
Câu xử lý như vậy thật ra cũng hợp lý. Thêm cảnh linh tinh chỉ làm ảnh hưởng chất lượng cả bộ phim, cắt bỏ là tốt cho tất cả mọi người.
Lăng Chước: “Chỉ vậy thôi sao? Anh định cho qua thật à?”
Lục Trì Hiết liếc mắt nhìn cậu: “Thầy Lăng thấy chưa đủ hả? Không phải em luôn nói mình không phải kiểu nhỏ mọn trả thù sao?”
Cả hai bước vào thang máy. Lăng Chước ấn nút lên tầng.
Cậu miệng nói: “Không có, em chỉ thấy hơi kỳ lạ. Chị Tĩnh có nói Từ Ngộ Sâm gần đây bị giành mất mấy tài nguyên lớn, chắc là anh làm phải không? So với việc anh xử lý Trương Thiên Tề thì nhẹ tay quá đó.”
Lục Trì Hiết: “Ừ, còn phải tùy xem ai gây chướng mắt hơn.”
Thang máy vừa dừng, Lục Trì Hiết bước ra trước.
Lăng Chước đi theo sau. Mãi cho đến khi cả hai bước vào phòng tiệc, cậu mới chợt hiểu ra ý trong câu nói ban nãy của hắn.
Từ Ngộ Sâm sai người dựng tin đồn yêu đương nam nữ về cậu.
Trương Thiên Tề thì quay lén cậu và Lục Trì Hiết.
So ra, chuyện của Từ Ngộ Sâm đúng là… chướng mắt hơn thật.
Mà Trương Thiên Tề, chẳng phải Lục Trì Hiết còn từng nói muốn “tặng bao lì xì” cho người quay lén còn gì.
“Được thôi.”
Trong tiệc đóng máy, Lăng Chước vẫn ngồi cùng bàn với Lục Trì Hiết.
Trên bàn tiệc, không khí náo nhiệt vô cùng. Quay phim suốt bốn tháng ròng rã, giờ cuối cùng cũng kết thúc, ai nấy đều hưng phấn xen lẫn luyến tiếc. Rượu qua lời mời, người qua lời chúc, ai cũng thoải mái hơn bình thường.
Hà Tĩnh Bình cao hứng, liên tục kéo người cụng ly. Lăng Chước cũng bị ông ép uống không ít. Lục Trì Hiết ngồi bên chỉ mỉm cười nhìn, lần này không giúp cậu đỡ rượu, chính hắn cũng uống kha khá.
Mọi người ăn uống ồn ào đến tận hơn chín giờ tối mới tan tiệc.
Lăng Chước được Dương Minh dìu lên xe bảo mẫu. Trước đó cậu mời người khác, rồi người khác lại mời cậu, đến lúc say khướt rồi cũng không nhớ mình đã uống bao nhiêu. Chỉ biết là… cậu say rồi.
Dựa người vào ghế, cậu mơ màng hỏi: “Thầy Lục đâu rồi?”
Dương Minh: “Ngoài kia nhiều fan quá, anh ấy đi xe riêng rồi.”
Lăng Chước khẽ “ồ” một tiếng, líu ríu lẩm bẩm: “Thế mà còn bảo cùng đi nữa chứ.”
Rồi cậu nhắm mắt lại.
Lần nữa mở mắt là khi có ai đó đang chạm nhẹ vào mặt cậu. Lăng Chước thấy ngứa, vô thức nghiêng đầu đi, rồi khẽ mở mắt.
Lục Trì Hiết đang ngồi cạnh, mỉm cười nhìn cậu: “Tỉnh rồi à? Đi nổi không? Hay là anh cõng em nhé?”
Lăng Chước liếc ra ngoài cửa xe, phát hiện xe đã đỗ trong tầng hầm bãi đỗ.
Cậu dụi mặt một cái, gắng gượng tỉnh táo lại, rồi tự mình xuống xe.
Bước vào thang máy, nhìn con số trên bảng hiển thị không ngừng tăng lên, Lăng Chước đứng bên cạnh Lục Trì Hiết, lần này thì cậu đã thật sự tỉnh táo hơn hẳn.
Hôm nay là ngày họ đóng máy. Sau tiệc, cậu theo Lục Trì Hiết về nhà, đem cả hành lý theo. Từ nay về sau, chính thức sống chung.
Lúc bước vào cửa, Lăng Chước vẫn còn hơi ngẩn người. Dương Minh, người phụ giúp đưa hành lý lên, không kìm được mà huýt sáo một tiếng. Căn nhà này đúng là quá xa hoa. Sáu phòng ngủ, ba phòng khách, rộng hơn 400 mét vuông. Nhìn đâu cũng thấy mùi tiền đập thẳng vào mặt.
Lăng Chước hoàn hồn, cũng đưa mắt nhìn quanh một lượt. Toàn bộ căn hộ được thiết kế theo tông lạnh, phong cách tối giản mà tinh tế, nhìn cũng thấy khá hợp mắt.
Lục Trì Hiết thuận miệng nói: “Trước kia chỉ có một mình nên anh làm một phòng sách, một phòng tập, một phòng giải trí. Phòng khách thì chỉ có một. Tiểu Tiền thỉnh thoảng qua đây ngủ lại.”
Lăng Chước: “…Thế em ở đâu?”
Lục Trì Hiết không trả lời, chỉ đi thẳng tới mở tủ lạnh lấy nước.
Tiểu Tiền đứng cạnh nhỏ giọng tiếp lời: “Phòng ngủ chính rộng lắm đấy.”
Rồi cứ thế… đẩy hết hành lý của Lăng Chước vào trong phòng chính.
Trời cũng đã tối. Lục Trì Hiết bảo Tiền Trinh và Dương Minh về nghỉ, ngày mai quay lại giúp sắp xếp nốt mọi thứ.
Thấy Lục Trì Hiết cứ mải bận rộn ở quầy bar, Lăng Chước bước lại gần, chống cằm lên mặt quầy, nhìn hắn: “Anh còn muốn uống rượu nữa à?”
Lục Trì Hiết: “Không. Em uống say rồi, anh pha cho em chút gì đó để giải rượu.”
Lăng Chước lại hỏi: “Rốt cuộc em ngủ ở đâu đây?”
Lục Trì Hiết đặt ly nước vừa pha xuống trước mặt cậu: “Uống xong rồi nói.”
Lăng Chước nhìn ly nước màu sắc tươi sáng, hơi nghi ngờ hỏi: “Cái gì đây?”
Lục Trì Hiết: “Nếm thử đi.”
Lăng Chước nheo mắt: “Anh cố tình chuốc em say từ đầu đúng không?”
Dù vậy, cậu vẫn thử một ngụm. Lạnh mát, chua chua ngọt ngọt. Vị chanh và mơ muối rõ rệt, mùi vị dễ chịu, đúng là giải rượu hiệu quả.
Lục Trì Hiết nhắc cậu: “Phòng ngủ chính chỉ có một. Em tính ngủ với anh không?”
Lăng Chước: “Không.”
Lục Trì Hiết nghiêng người qua, cúi đầu chạm nhẹ lên môi cậu qua mặt quầy bar: “Không thể thương lượng.”
Lăng Chước không buồn cãi lại hắn.
Nhưng đến lúc cậu bước vào phòng ngủ chính, nhìn thấy chiếc bồn tắm hình oval to đến mức có thể nằm lăn thoải mái trong phòng tắm… thì cậu lập tức thỏa hiệp không một lời.
Ánh đèn phía trên đầu đột ngột tắt phụt. Lăng Chước chưa kịp phản ứng, liền bật thốt: “Sao tự nhiên lại tắt đèn rồi?”
Từ phía sau, Lục Trì Hiết ôm lấy cậu, giọng thấp trầm: “Tắm thôi.”
Lăng Chước: “Tắt đèn rồi còn tắm gì nữa?”
Không rõ Lục Trì Hiết đã ấn vào công tắc nào, mà rèm cửa cạnh bồn tắm bỗng tách ra hai bên. Bên ngoài lớp kính sát đất là cả thành phố sáng rực đèn đêm, lung linh rực rỡ.
Lăng Chước: “Tắm ở chỗ thế này… khó chịu chết mất…”
Lục Trì Hiết: “Bên ngoài không nhìn thấy được đâu.”
Lăng Chước đưa tay đẩy ngược hắn ra: “Anh tắm trước đi, lát nữa em vào sau.”
Nhưng người phía sau không buông cậu ra. Hắn ghé sát, cắn nhẹ vành tai, từng chữ như rót thẳng vào lòng cậu: “Lăng Chước, đã bước chân vào địa bàn của anh… em nghĩ mình còn chạy được nữa sao?”
Hết chương 39.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-