[ĐAM MỸ] ÁM HỎA – CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 38. ĐẨY THUYỂN
Xem xong đoạn video, Lăng Chước hít sâu một hơi.
Dương Minh vẫn còn đang tức tối mắng mỏ mấy trang tin vô đạo đức, ngay cả tin đồn đồng tính cũng dám tung ra, chẳng khác nào không để cho người ta sống nữa. Lăng Chước hoàn hồn lại, ngược lại trở nên bình tĩnh. Cậu nghĩ cần phải báo trước cho phía Trương Tĩnh, thì điện thoại của cô đã gọi tới trước.
“Chẳng phải chị đã bảo em giữ kín đáo một chút rồi sao? Rốt cuộc là chuyện gì thế? Sao vẫn bị người ta chụp được?” Trương Tĩnh vừa mở miệng đã chất vấn.
Lăng Chước bất lực đáp: “Em đã kín đáo hết mức rồi mà, toàn là ảnh chụp trộm ở phim trường với khách sạn, không thể đề phòng hết được. Ai mà ngờ trong khách sạn còn có người quay lén?”
Trương Tĩnh: “Thôi được rồi, dù sao cũng là hai người đàn ông, chưa bị chụp được cảnh lên giường thì vẫn còn cứu vãn được. Cứ im lặng không thừa nhận là được. Đợi xem tình hình thế nào rồi xử lý. Bên giám đốc Chu hỏi thì để chị trả lời. À, chị còn định hỏi em đây, Lục Trì Hiết có tỏ thái độ gì không?”
Lăng Chước: “Em không biết, em cũng vừa mới xem được thôi. Anh ấy còn đang quay.”
Trương Tĩnh: “Chỉ cần em không để bản thân chịu thiệt là được. Vậy nhé, lát nữa nhớ nói lại với chị, chị cần cân nhắc cách viết bản thông cáo báo chí.”
Cúp máy, Lăng Chước lại mở Weibo ra xem. Chỉ trong thời gian ngắn, tin tức đã leo lên vị trí top 1 hot search. Phần bình luận bên dưới bài đăng gốc bị kiểm soát lượt thích, những bình luận top đầu đều là những lời cay độc khó nghe, mắng cậu và Lục Trì Hiết buồn nôn, mắng cậu bán thân để đổi lấy tài nguyên, thậm chí gán cho cái danh “hai đầu cắm điện”, lời lẽ khó nghe không thể tả.
Các tài khoản truyền thông lớn cũng y hệt như vậy. Dù fandom của cậu có mạnh, nhưng khi bên kia bỏ tiền ra để thao túng dư luận thì fan cũng không thể chống đỡ nổi. Mọi chủ đề hot đều bị khóa chặt. Rõ ràng là một đợt bôi đen có tổ chức, đã chuẩn bị từ trước.
Dương Minh nhìn qua một lượt, tức đến mức buột miệng chửi: “Lần này còn rầm rộ hơn cả lần trước! Các diễn đàn lớn đều có seeding, dẫn dắt dư luận tiêu cực điên cuồng luôn. Bên kia chắc chắn bỏ tiền thuê cả đội ngũ truyền thông, phản ứng quá nhanh. Ai mà tâm địa độc ác vậy, lại nhằm thẳng vào Chước ca nhà mình chứ!”
Lăng Chước nhíu mày, trong lòng luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản như bề ngoài.
Tám giờ tối, cậu mở máy tính bảng lên. Trước đó Lục Trì Hiết từng nói giờ này sẽ có một buổi livestream quảng bá sản phẩm, Lăng Chước liền tải ứng dụng về, tiện tay mở xem.
Livestream bắt đầu trễ vài phút, gương mặt Lục Trì Hiết hiện lên trên màn hình. Nhìn bối cảnh phía sau, có vẻ hắn vẫn đang ở phòng nghỉ trong phim trường. Sau khi kết nối với MC chương trình, Lục Trì Hiết lên tiếng chào khán giả bằng một câu mở đầu đơn giản.
Tâm trạng vốn đang bực bội của Lăng Chước cũng dần lắng xuống, cậu yên lặng nhìn màn hình.
Chủ đề của buổi livestream xoay quanh sản phẩm mà Lục Trì Hiết đang đại diện. Hắn trả lời có phần qua loa, thỉnh thoảng mới đáp một câu, thái độ trong ống kính vẫn như thường lệ — lười biếng, nửa cười nửa không, chẳng bao giờ ra vẻ, nhưng fan lại mê mẩn chính cái kiểu đó của hắn.
Thời lượng livestream không dài, chừng mười lăm phút là kết thúc. Khi bước vào phần trả lời câu hỏi của người xem, MC mời khán giả để lại bình luận trên màn hình để Lục Trì Hiết chọn và phản hồi.
Lăng Chước cũng liếc qua một lượt, phát hiện gần như tất cả câu hỏi đều xoay quanh… tin đồn giữa cậu và Lục Trì Hiết.
MC mặt mày cứng đờ, cố gắng đánh lạc hướng, kêu gọi mọi người hỏi câu khác, nhưng Lục Trì Hiết lại điềm nhiên mở miệng: “Nếu mọi người đã quan tâm đến chuyện đó như vậy, thì tôi nói luôn nhé.”
“Video đó là thật đấy. Còn quay khá đẹp nữa. Tôi xem xong còn muốn tặng người quay một nút like.”
Hắn nói xong còn khẽ mỉm cười, rồi tiếp lời: “Chỉ là tôi muốn hỏi bạn quay trộm một câu, điều gì khiến bạn cho rằng giữa hai người đàn ông thì nhất định phải né tránh, không thể nửa đêm vào cùng một phòng? Hay là bạn chui dưới gầm giường, tận mắt thấy chúng tôi trong phòng đã làm gì?”
“Còn nữa, cái cụm ‘kịch bản dạ quang’ kia, tôi nghe nói là một cách nói tiêu cực à? Nhưng mà chuyện mỗi tối tôi với thầy Lăng cùng nhau đọc thoại, diễn tập trước thật sự có xảy ra đấy. Nếu các bạn muốn gọi thế là ‘kịch bản dạ quang’ thì… tùy các bạn thôi.”
“Cuối cùng, tôi chỉ muốn nhắc nhẹ một câu: quay lén và tung tin bịa đặt, xúc phạm người khác trên mạng đều phải chịu trách nhiệm pháp lý. Tôi là người văn minh, sẽ dùng cách văn minh để giải quyết mọi chuyện. Đến lúc bị kiện đừng có khóc lóc kể nghèo, than khổ rồi bảo không có tiền bồi thường là được.”
Khi Lục Trì Hiết nói những lời đó, vẻ mặt hắn như đang cười đùa, nhưng ý cảnh cáo ẩn trong câu chữ thì lại rõ ràng đến đáng sợ. Thực ra, phần lớn những lời đồn, lời chửi trên mạng đều nhằm vào Lăng Chước, không mấy ai dám trực tiếp đụng đến Lục Trì Hiết. Nhưng rõ ràng, hắn chẳng định bỏ qua cho bất kỳ ai.
Hơn nữa, hắn đã nói kiện thì thật sự sẽ kiện, tuyệt đối không phải kiểu gửi mấy tráp kiện của luật sự để dọa cho có lệ. Luật sư của hắn đều là những tay gạo cội trong ngành, kinh nghiệm đầy mình, dân thường gặp phải cũng chỉ biết bó tay chịu trói.
Lăng Chước vừa nghe vừa bật cười, Lục Trì Hiết mà cũng dám tự xưng là “người văn minh”? Còn cái câu “muốn tặng một like” kia, e là câu thật lòng nhất trong cả đoạn livestream ấy.
Livestream của Lục Trì Hiết vừa kết thúc chưa được bao lâu, cụm từ “Lục Trì Hiết livestream phản hồi tin đồn với Lăng Chước” đã nhanh chóng leo lên top đầu hot search, sát ngay bên dưới cụm từ “Lăng Chước Lục Trì Hiết – bùng nổ” đầy ám chỉ.
Lăng Chước liếc qua là biết ngay, đây là chiêu PR có trả tiền từ bên phía Lục Trì Hiết. Phía studio của anh cũng nhanh chóng phối hợp, tung ra bản tuyên bố chính thức, kết hợp với đội ngũ thủy quân mà Trương Tĩnh đã chuẩn bị từ trước. Cuối cùng thì mũi dùi dư luận cũng không còn nghiêng hẳn về một phía.
Dưới bài đăng, đã bắt đầu có những bình luận tỉnh táo hơn.
Gì vậy trời? Cho dù Lục Trì Hiết x Lăng Chước là thật đi nữa thì cũng đâu ai có vợ có chồng? Hai người độc thân, yêu đương thì đã sao? Gọi là ‘kịch bản dạ quang’ nghe buồn cười thật.
Một số người đầu óc quá bẩn thỉu, kiểu này thì sau này hai người đàn ông ở chung khách sạn cũng thành có gian tình à? Ở chung là phải ngủ với nhau chắc?
Tôi dù có đẩy thuyền hai người này cũng phải nói thật, nhìn là biết cả hai đều thẳng. Bảo họ thật sự là gay? Thôi đi cho tôi nhờ.
Rốt cuộc là ai thù hằn với Lăng Chước đến mức này vậy? Suốt ngày bịa mấy thứ âm ti địa phủ kiểu này để bôi đen người ta?
Lăng Chước cầm điện thoại, thất thần trong chốc lát.
Mặc dù những lời chửi rủa trên mạng vô cùng khó nghe, nhưng quan hệ giữa cậu và Lục Trì Hiết đúng là có thật. Chỉ là cậu không ngờ chuyện này lại bị khui ra sớm như vậy.
WeChat cũng liên tục có bạn bè quen biết nhắn tin hỏi han. Trong số đó có một tin nhắn đến từ Trọng Nhất Nhiên.
“Lăng Chước,… anh biết mình không nên can thiệp vào chuyện bạn bè của em, nhưng Lục Trì Hiết và em không cùng một thế giới. Dư luận chẳng ảnh hưởng gì đến anh ta, nhưng em thì khác. Em còn trẻ, còn cả sự nghiệp phía trước, hãy suy nghĩ cho bản thân nhiều hơn. Có những chuyện không đáng, đừng để sau này phải hối hận vì một phút bồng bột.”
Lăng Chước nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ đó, lông mày dần nhíu chặt lại.
Cậu không hiểu Trọng Nhất Nhiên lấy tư cách gì để nói với cậu những điều này. Đêm Thất Tịch hôm đó, cậu gần như đã nói rõ lòng mình. Trọng Nhất Nhiên biết rất rõ lời mời của cậu mang hàm ý gì, ban đầu nhận lời, sau lại đổi ý.
Vậy thì cậu cứ xem như Trọng Nhất Nhiên đã từ chối. Đã từ chối thì cậu cũng chết tâm. Cậu không phải loại người lưu luyến mãi không buông. Khi đã quyết tuyệt, thì chỉ có thể nhìn về phía trước.
Có thể trong mắt người ngoài, cậu bắt đầu một mối quan hệ mới quá nhanh, quá vội vàng. Nhưng ít nhất, về mặt đạo đức, cậu chẳng làm gì sai. Cậu biết rõ bản thân đang làm gì, cũng không cần ai lên mặt dạy bảo, tự cho là vì cậu mà khuyên răn.
Đặc biệt là… cậu không cần phải nghe Trọng Nhất Nhiên nói mấy lời như vậy.
Đè nén cơn tức giận vừa trào dâng trong lòng, Lăng Chước không trả lời tin nhắn ấy, mà chuyển sang nhắn cho Lục Trì Hiết một câu: “Khi nào anh về?”
Nửa tiếng sau, Lục Trì Hiết đến gõ cửa phòng cậu.
Lăng Chước kéo cửa ra, theo phản xạ liếc nhìn hành lang hai bên.
Lục Trì Hiết: “Lo lại bị chụp trộm à?”
Khóe môi Lăng Chước khẽ nhếch: “Chụp thì chụp, để xem ai rảnh tới mức đó.”
Lục Trì Hiết bước vào, tiện chân khép cửa lại. Trên tay anh xách theo hai túi đồ ăn khuya vừa mua dọc đường về.
Tối nay Lăng Chước ăn không được bao nhiêu, giờ nhìn thấy mấy xiên nướng mà Lục Trì Hiết mang về, bụng mới bắt đầu thấy đói. Cậu kéo ghế ngồi xuống bên bàn.
Lục Trì Hiết vừa mở bao bì vừa hỏi: “Dương Minh nói tối nay em chẳng ăn mấy. Tâm trạng không tốt?”
Lăng Chước: “Cậu ta cũng báo cáo cả chuyện của em với anh à?”
Lục Trì Hiết: “Anh hỏi thì cậu ta nói thôi. Sao, anh không được phép hỏi à? Em thật sự đang không vui?”
“Có gì mà không vui,” Lăng Chước vừa chậm rãi ăn vừa đáp, “Nhưng em thấy anh thì có vẻ vui phết.”
Lục Trì Hiết nửa cười nửa không: “Anh cũng đang muốn biết là ai quá rảnh rỗi, rình rập quay lén chúng ta. Không chừng lát nữa anh phải gửi tặng người ta một cái phong bì đỏ cảm ơn đấy.”
Lăng Chước bực mình lườm hắn: “Dù sao thì người bị mắng đâu phải là anh.”
Lục Trì Hiết nhìn cậu chằm chằm: “Lăng Chước, bị mắng vài câu thôi, em tính bỏ cuộc à?”
Cậu sững người. Cậu chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Lục Trì Hiết: “Nếu không hề lung lay, thì rốt cuộc em đang sợ cái gì?”
Lăng Chước: “Anh nghi ngờ em sao?”
Cậu có chút tức giận, Lục Trì Hiết sao lại có thái độ như vậy chứ: “Chẳng qua là em không ngờ chuyện của chúng ta lại bị khui ra nhanh như thế. Em còn phải làm việc trong ngành này, nên cho dù đó là sự thật thì hiện tại cũng không thể thừa nhận được. Em lo lắng một chút thôi cũng không được sao? Em không hề lung lay hay muốn bỏ cuộc. Em đã từng nói, cho dù tất cả mọi người đều phản đối, em cũng sẽ kiên trì đến cùng. Nếu một ngày nào đó em thật sự không muốn tiếp tục nữa, thì tuyệt đối cũng không phải vì bị ai cản trở.”
Nói xong rồi mà trong lòng vẫn không thoải mái, cậu trừng mắt liếc Lục Trì Hiết một cái.
Lục Trì Hiết cong môi, khẽ cười: “Ừm, thầy Lăng vừa rồi là đang gián tiếp tỏ tình với anh đúng không?”
Lăng Chước nghẹn họng. Cậu chạm phải ánh mắt tràn ngập ý cười của hắn, lập tức hiểu ra. Bị dắt mũi rồi!
Cậu đã từng nói chỉ cần là người mình thích, cho dù cả thế giới phản đối cũng sẽ không từ bỏ. Giờ phút này, lại chính miệng hứa sẽ không buông tay Lục Trì Hiết, thì đúng là… chẳng khác gì một lời tỏ tình.
“……”
Lục Trì Hiết rõ ràng cố ý khích cậu nói ra điều đó, tên này bụng dạ thật không đơn giản.
Lục Trì Hiết đưa thêm xiên nướng cho cậu, vừa thong thả vừa nói: “Đừng bận tâm mấy chuyện vớ vẩn đó nữa. Video này tung ra đâu chỉ nhắm vào mình em. Trang truyền thông phát đầu tiên là bên Nhạc Quả, còn bộ phim chúng ta đang quay lại là dự án S+ của Thượng Tấn. Phim nữ chính mạnh, vai nam một và nam hai lại dính tin đồn đồng tính, kiểu scandal này có hiệu quả triệt tiêu người xem rất mạnh. Rõ ràng là chiêu chèn ép rồi.”
Điều này thì Lăng Chước cũng không bất ngờ. Nhạc Quả vốn là nền tảng video lớn, từ lâu đã cạnh tranh khốc liệt với Thượng Tấn, việc gây sức ép như vậy chẳng có gì lạ. Hai bên đã không ít lần ngầm tố cáo, khiêu khích lẫn nhau.
Lục Trì Hiết nói: “Nhưng thông thường, tung tin đồn đồng tính để bôi nhọ thì cũng là chiêu hèn hạ, mà lần này còn quy mô lớn đến mức thuê cả đội seeding, giống như có thâm thù đại hận gì vậy. Anh đã nhờ người điều tra rồi, chuyện này còn có sự nhúng tay của giải trí Gia Hưng. Công ty đó và Nhạc Quả vốn có quan hệ thân thiết. Em còn nhớ vụ tranh giành hợp đồng quảng bá lúc trước không? Có kết quả gì chưa?”
Lăng Chước lắc đầu: “Chưa. Mấy thương hiệu xa xỉ đều có thời gian đánh giá rất lâu, chưa thể chốt nhanh như vậy được.”
Lục Trì Hiết: “Là thương hiệu đồng hồ W đúng không?”
Lăng Chước: “Ừm.”
Lục Trì Hiết bật cười: “Vậy thì có lẽ bọn họ tính sai rồi. Thương hiệu đó, tất cả đại diện ở từng khu vực đều do trụ sở chính toàn cầu quyết định. Mà CEO hiện tại của trụ sở chính là một người đồng tính, còn từng công khai ủng hộ quyền lợi LGBTQ+. Triết lý gần đây của hãng này cũng hoàn toàn đi theo hướng ‘chính trị đúng đắn’ kiểu phương Tây. Gia Tân chắc chưa nghiên cứu kỹ mấy chuyện đó, nên mới không biết. Bây giờ họ tung tin đồn em yêu đương đồng giới, biết đâu lại vô tình giúp em giành được hợp đồng.”
Hắn nhếch môi trêu chọc: “Nếu em thật sự muốn giành được hợp đồng đó, thì cái đồng hồ tôi tặng… nhớ đeo thường xuyên khi ra ngoài nhé.”
Chiếc đồng hồ Lục Trì Hiết tặng cậu, đúng là hàng hiệu W chính hãng.
Lăng Chước hoàn toàn không ngờ lại có cách nghĩ như vậy: “… Vậy chẳng phải là đang lấy quan hệ của chúng ta ra để tạo đề tài sao?”
Lục Trì Hiết: “Chỉ là đồng điệu phong cách thôi mà. Đẩy thuyền couple là thao tác cơ bản, thầy Lăng đồng ý đẩy couple với anh đi, anh rất sẵn lòng đấy.”
Lăng Chước im lặng.
Việc “tạo couple” để thu hút truyền thông không phải chuyện gì xa lạ với idol xuất thân từ nhóm nhạc nam. Cậu và Trọng Nhất Nhiên từng là CP “chính chủ” của nhóm, lúc ấy phối hợp với công ty để xây dựng hình tượng couple, cậu cũng từng ôm trong lòng vài tâm tư mờ ám.
Bây giờ Lục Trì Hiết đề xuất hợp tác “đẩy thuyền” với cậu… nói đi cũng phải nói lại, dường như… không phải là không thể?
Chưa bàn tới chuyện vì hợp đồng quảng cáo kia, mà riêng việc tin đồn giữa hai người bây giờ đang ầm ĩ khắp nơi, càng giấu càng dễ bị nghi ngờ. Ngược lại, nếu quang minh chính đại “đẩy couple”, thì lại không mấy ai cho là thật. Thậm chí, đây còn là một cách để hóa giải tai tiếng.
Lăng Chước: “Để em nói với chị Tĩnh một tiếng, xem chị ấy muốn xử lý thế nào.”
Lục Trì Hiết khẽ nhếch môi cười: “Tùy em.”
Lăng Chước có chút ngượng ngùng, cúi đầu tiếp tục ăn. Nhưng tâm trạng thì rõ ràng đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
Lục Trì Hiết nhấp một ngụm bia, ánh mắt lơ đãng dừng lại trên gương mặt cậu.
Cậu bị hắn nhìn chằm chằm đến mức hơi mất tự nhiên, đang định kiếm chuyện nói cho đỡ lúng túng thì điện thoại trên bàn đột nhiên sáng lên.
Có tin nhắn mới từ Trọng Nhất Nhiên.
“Xin lỗi, lẽ ra anh không nên nói những lời đó với em. Anh chỉ là lo lắng cho em thôi. Em đừng bận tâm.”
Tay cậu dính dầu mỡ, vẫn để điện thoại trên bàn, dùng một ngón tay quẹt mở màn hình.
Lướt mắt đọc một lượt, cậu có chút cạn lời, đương chần chừ không biết có nên trả lời hay không thì Lục Trì Hiết đã vươn tay cầm lấy điện thoại của cậu.
Lăng Chước: “Anh làm gì vậy?”
Lục Trì Hiết nhìn cậu: “Không được xem à?”
Lăng Chước: “… Anh cứ xem đi.”
Lục Trì Hiết cụp mắt nhìn tin nhắn trên màn hình, tổng cộng hai dòng từ Trọng Nhất Nhiên.
Đọc xong, hắn bật cười khẽ, hỏi cậu: “Hắn đúng là quan tâm em ghê. Em tính trả lời thế nào?”
Lăng Chước: “Chưa biết.”
Cậu thật sự không biết nên làm gì.
Lục Trì Hiết: “Thầy Lăng, nói nghe xem, cảm xúc thế nào?”
Lăng Chước vốn không muốn nói nhưng cũng hiểu nếu cậu không nói, Lục Trì Hiết chắc chắn sẽ không để yên. Nghĩ một hồi, cậu đành miễn cưỡng mở miệng: “Có chút khó chịu. Không hiểu anh ta muốn gì. Đã từ chối em rồi, thì lấy tư cách gì mà xen vào những chuyện khác của em nữa?”
Lục Trì Hiết: “Ừm, nói ngắn gọn thôi, lo chuyện bao đồng.”
Lăng Chước không phản bác, xem như ngầm đồng tình.
Lục Trì Hiết xóa tin nhắn giùm cậu, rồi trả lại điện thoại: “Không biết nên trả lời thế nào thì khỏi trả lời. Nếu anh ta biết điều thì chắc cũng sẽ không nhắn thêm nữa.”
Lăng Chước khẽ gật đầu.
Lục Trì Hiết lại rót thêm một ngụm bia vào miệng, nghiêng đầu hỏi: “Giờ cảm giác thế nào rồi?”
Lăng Chước hơi bất lực: “Sao anh cứ thích hỏi mấy chuyện này hoài vậy?”
Lục Trì Hiết: “Nói đi.”
Lăng Chước: “… Thở phào được một chút.”
Lục Trì Hiết: “Không tệ, tiến bộ rồi đấy.”
Lăng Chước cũng nâng lon bia lên uống một ngụm, hạ giọng nói nhỏ: “Thầy Lục, đừng để tâm đến anh ta nữa. Chính anh cũng nên tự tin lên một chút.”
Sợ Lục Trì Hiết không hiểu rõ ẩn ý của mình, Lăng Chước khẽ đá nhẹ chân dưới gầm bàn chạm vào hắn một cái: “Ý là… như vậy đó.”
Lục Trì Hiết bật ra một tiếng “chậc”, nhếch môi cười, tiếp tục uống rượu.
Hết chương 38.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-