[ĐAM MỸ] ÁM HỎA – CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 37: KỊCH BẢN DẠ QUANG
Vào tháng Mười, quá trình quay phim Phẫn Tình đã gần đi đến hồi kết. Đoàn phim gần như quay suốt ngày đêm, không ngơi nghỉ để chạy kịp tiến độ.
Lúc này cũng là lúc Lăng Chước bước vào phân đoạn đỉnh cao nhất trong toàn bộ vai diễn của mình: cảnh kết thúc bằng cái chết của nhân vật.
Trong phim, Lâm Lam Ngọc sau khi mất đi nguyên đan buộc phải tìm con đường khác để tiếp tục tu luyện. Hắn chấp nhận đánh đổi tuổi thọ của bản thân để tu luyện tà công, thậm chí trong trận chiến quyết liệt giữa chính và tà cuối cùng, hắn còn uống cả cấm dược, mong rằng có thể trong thời gian ngắn nâng cao tu vi đến cực hạn, từ đó đánh trọng thương Huyền Giáng.
Thế nhưng, dù sao hắn cũng chỉ là nam phụ, không có hào quang chính diện bảo hộ. Cuối cùng, Huyền Giáng vẫn nhìn ra sơ hở trong công pháp của hắn, xoay chuyển tình thế và phản công đầy uy lực.
Để giúp Gia Cát Du thoát khỏi cấm thuật mà Huyền Giáng đã thi triển lên nàng, nhằm nhân cơ hội hỗn loạn trốn khỏi ma cốc, Lâm Lam Ngọc đã dốc hết chút sinh lực cuối cùng để cầm chân Huyền Giáng. Thế nhưng, đúng vào thời khắc then chốt, Gia Cát Du lại quay đầu trở lại. Lâm Lam Ngọc không muốn Huyền Giáng lợi dụng tính mạng mình để uy hiếp nàng lần nữa, liền tung ra tuyệt kỹ liều chết, quyết tâm cùng Huyền Giáng đồng quy vu tận.
Huyền Giáng vốn có phòng bị từ trước, nên tránh được một kiếp, song vẫn trọng thương không thể hồi phục, nguyên thần tổn hại nghiêm trọng. Hắn không chỉ mất đi toàn bộ tu vi, mà trí nhớ cũng bị xóa sạch, thậm chí tâm trí còn lui về thời niên thiếu, chỉ như một thiếu niên mười mấy tuổi vô tri.
Còn Lâm Lam Ngọc, trong vòng tay của nữ chính Gia Cát Du, hồn phách tiêu tán. Từ nay về sau, trời đất luân hồi, không còn tồn tại một người tên là Lâm Lam Ngọc nữa.
Hôm nay Lăng Chước chỉ có hai cảnh liên tiếp, đều là phần kết thúc của nhân vật, sẽ quay vào buổi chiều.
Tối qua anh đã diễn thử trước một lần với Lục Trì Hiết. Phần giao đấu đầu phim thì dễ xử lý, chỉ cần nghe theo hướng dẫn của đạo diễn võ thuật là được. Còn cảnh bùng nổ cảm xúc nằm ở phần cuối, đoạn đối diễn với nữ chính, mà lại phải… nằm trong vòng tay của Dụ Phỉ để quay nữa.
Trong phòng nghỉ, khi không còn ai xung quanh, Lục Trì Hiết nhắc nhở cậu: “Chút nữa quay cảnh đó, em nằm trên người Dụ Phỉ thì nhớ chú ý giữ khoảng cách một chút.”
Lăng Chước nhấp một ngụm cà phê mới mua, bật cười hỏi: “Ngay cả chuyện này mà anh cũng tính toán à? Anh và chị Phỉ diễn bao nhiêu cảnh tình cảm rồi đấy, tôi có nói gì đâu?”
Lục Trì Hiết chỉ nhìn cậu chằm chằm.
Nhưng Lăng Chước không hề thấy chột dạ, cậu có nói sai cái gì đâu.
Lục Trì Hiết: “Lăng Chước, sau này em vẫn nên quay về hát đi thì hơn.”
Lăng Chước: “Tôi muốn hát thì hát, muốn đóng phim thì đóng, chẳng ai cấm được.”
Lục Trì Hiết có vẻ hơi nghiêm giọng: “Lần sau nhận kịch bản thì chọn cho kỹ. Mấy vai yêu đương tình cảm thì né đi.”
Lăng Chước liếc nhìn hắn, không nhịn được cười: “Thầy Lục có tư cách gì nói tôi? Không phải chính miệng anh từng nói là chọn kịch bản bằng cách ném phi tiêu à?”
Lục Trì Hiết: “Sau này tôi cũng sẽ tránh mấy kiểu vai đó. Với lại, tôi nhắc em chuyện này là vì muốn tốt cho em thôi.”
Thấy vẻ mặt anh nghiêm túc thật, Lăng Chước khựng lại, không còn đùa cợt nữa: “Ý anh là sao?”
Lục Trì Hiết: “Cảnh này quay ở ngoại cảnh, không tránh khỏi có nhiều người quay lén, mấy ekip đóng thế cũ kỹ cũng chẳng thiếu. Em nằm trên người bạn diễn nữ, cho dù là diễn xuất, nhưng chỉ cần sơ suất một chút trong việc giữ khoảng cách, cũng rất dễ bị người ta mượn chuyện để phóng đại, bóp méo. Nhẹ thì tung tin đồn tình ái, nặng thì nói em quấy rối. Em cũng biết rõ thể chất ‘thị phi bủa vây’ của mình rồi đấy, có biết bao nhiêu người đang chờ xem em xảy chân để nhảy vào bới móc.”
Lăng Chước mấp máy môi, nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời. Một lúc sau mới thấp giọng nói: “…Cảm ơn anh đã nhắc.”
Lục Trì Hiết: “Ừ, nhưng cũng đừng quá lo. Em cứ làm tốt phần việc của mình là được.”
Lăng Chước thật sự không ngờ đằng sau một cảnh quay đơn giản lại có nhiều tầng nghĩa và nguy cơ đến vậy. Quả thực, cậu còn quá non kinh nghiệm, vẫn còn nhiều điều phải học. May mà bên cạnh vẫn có Lục Trì Hiết chịu nhắc nhở và chỉ dẫn.
Lục Trì Hiết lại cầm kịch bản lên lần nữa: “Đoạn tối qua em cứ loay hoay mãi chưa vào được trạng thái. Giờ thì sao? Có cảm giác gì chưa?”
Lăng Chước lắc đầu: “Miễn cưỡng thôi. Có lẽ lúc chính thức quay sẽ ổn hơn một chút.”
Lục Trì Hiết: “Vì người mình yêu mà không màng sống chết, không tiếc cả luân hồi, cảm xúc đó đúng là hơi nặng nề thật. Nếu em không diễn ra được cũng là chuyện bình thường. Vậy thì cứ thu nhỏ góc nhìn lại một chút. Hãy nghĩ đơn giản là em sắp phải sinh ly tử biệt với người mình yêu. Một mặt là không nỡ rời xa, một mặt lại mong người kia sau này sống thật tốt. Em chỉ cần thể hiện được một chút xung đột trong cảm xúc ấy là đủ.”
Lăng Chước như hiểu ra phần nào, suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Thực ra tôi chỉ cảm thấy Lâm Lam Ngọc thật sự quá bi thảm. Nữ chính vốn dĩ không yêu y. Trước khi chết còn nói ‘nếu có kiếp sau’, vậy mà vẫn chẳng nhận được một câu hồi đáp. Trong lòng y cũng biết rất rõ, y chết đi sẽ hồn phi phách tán, đến một vòng luân hồi cũng không còn, làm gì có kiếp sau nào nữa đâu.”
Lục Trì Hiết: “Không nhập tâm được à?”
“Ừ,” Lăng Chước gật đầu thành thật, “Loại tình yêu cứ một mình hy sinh mà chẳng mong được đền đáp này quá đau lòng. Tôi tự biết mình không làm được như thế.”
Nói xong, Lăng Chước có vẻ hơi ngượng, nhưng Lục Trì Hiết lại bật cười: “Thầy Lăng à.”
Lăng Chước: “Gì thế?”
Lục Trì Hiết: “Em nói đúng. Thứ tình cảm đó đúng là đau lòng thật. Nhưng em cứ yên tâm, tôi sẽ không để em cả đời không có chốn nương tựa rồi lại phải trông chờ vào kiếp sau đâu.”
Lăng Chước: “… Anh có thể nghiêm túc một chút được không? Tôi đang nói chuyện diễn xuất mà anh lại lạc đề rồi.”
Lục Trì Hiết gật đầu: “Không cần nghĩ quá phức tạp đâu. Tất cả cảm xúc của Lâm Lam Ngọc cuối cùng cũng chỉ gói gọn trong bốn chữ ‘cầu mà không được’. Em thử cảm thụ kỹ hơn xem sao.”
Lăng Chước im lặng trầm ngâm. “Cầu mà không được”, phải không?
Hai giờ chiều, tổ A bắt đầu quay ngoại cảnh.
Mở đầu là cảnh giao đấu giữa Lục Trì Hiết và Lăng Chước. Hai người phải đối chiêu hàng chục lần, từ lúc Lâm Lam Ngọc nắm thế thượng phong, rồi bị Huyền Giáng phản công áp đảo, hắn cắn răng chịu đựng đến hơi thở cuối cùng để chống trả, cho đến khi Gia Cát Du xuất hiện, Lâm Lam Ngọc dùng chiêu cuối kéo Huyền Giáng xuống địa ngục cùng mình. Đây cũng là cảnh đánh tay đôi dài nhất từ đầu phim đến giờ giữa hai nhân vật.
Trước khi chính thức bấm máy, Lăng Chước vung nhẹ thanh kiếm trong tay, quay sang cười với Lục Trì Hiết: “Thầy Lục, lát nữa xin được chỉ giáo.”
Nắng thu lấp lánh, nụ cười của cậu lại càng rạng rỡ chói mắt.
Lục Trì Hiết chỉ khẽ cong môi cười đáp lại.
Sau cảnh đánh nhau, sẽ đến phân đoạn nặng ký nhất: cảnh Lâm Lam Ngọc từ biệt Gia Cát Du, thân tử hồn tiêu.
Lục Trì Hiết quay xong cũng không rời khỏi hiện trường, mà đứng luôn bên rìa để theo dõi.
Đạo diễn yêu cầu Lăng Chước nằm thử vào lòng Dụ Phỉ, tìm một góc máy phù hợp để cảm nhận trạng thái.
Thấy Lăng Chước có vẻ ngượng ngập, Dụ Phỉ bật cười, dịu dàng nhắc: “Không sao đâu, chỉ là đang quay phim thôi mà. Tiểu Lăng, cậu không cần phải gò bó như thế.”
Lăng Chước liền cúi đầu cảm ơn chị.
Nhưng khi nằm xuống, cậu vẫn chỉ gối đầu lên cánh tay cô, cố tình giữ khoảng cách với những phần cơ thể còn lại, luôn đảm bảo ranh giới an toàn.
Ban đầu Hà Tĩnh Bình vẫn chưa hài lòng, bèn chỉnh lại tư thế của cả hai một chút. Tuy vẫn chưa thật sự lý tưởng, nhưng ông cũng không ép buộc quá mức, thấy cũng tạm ổn nên ra hiệu bắt đầu quay chính thức.
Lâm Lam Ngọc gục xuống, được Gia Cát Du lao tới đỡ lấy. Nhìn hắn toàn thân đẫm máu, Gia Cát Du như phát điên mà khóc rống lên, vừa khóc vừa liều mạng truyền linh lực vào người hắn. Nhưng Lâm Lam Ngọc đã mất nguyên đan, linh lực đưa vào cũng không sao giữ lại, thần hồn hắn đang dần dần tan biến.
“Sư muội… nếu có kiếp sau…”
Lâm Lam Ngọc khó nhọc thốt ra từng chữ. Gia Cát Du vừa khóc vừa liên tục lắc đầu, van xin y sống tiếp. Nhưng ngay đến ước vọng nhỏ bé cuối cùng trước khi chết của y cũng chẳng nhận được hồi đáp.
Lăng Chước mơ hồ mở to mắt, cố gắng chìm vào cảm xúc nhân vật. Gương mặt đẫm nước mắt như hoa lê trong mưa của Dụ Phỉ trước mắt cậu bỗng trở nên mơ hồ, cậu dường như không thể khơi gợi lên được cảm xúc mình cần. Thế nhưng đạo diễn vẫn không hô “Cắt”, cậu chỉ có thể gồng mình tiếp tục diễn.
Mãi cho đến khi cậu nghiêng đầu, ánh mắt vượt qua vai Dụ Phỉ, bắt gặp Lục Trì Hiết đang đứng giữa đám đông ngoài xa, lặng lẽ dõi theo mình với ánh mắt sâu thẳm.
… Sao hắn vẫn còn ở đây?
Lăng Chước khẽ nhắm mắt lại, chỉ trong một khoảnh khắc, muôn vàn cảm xúc như sóng, cuồn cuộn trào dâng trong lòng.
Cậu đã từng thất tình một lần. Nếu ngay cả với Lục Trì Hiết cũng không thể đi tới cuối cùng, vậy sẽ là lần thứ hai. Mà cậu… chỉ mới ngoài hai mươi tuổi. Rõ ràng ngoài kia có rất nhiều người thích cậu, yêu thương cậu, cậu không muốn phải chịu uất ức như thế nữa.
Lần trước nhắc đến chuyện mối tình đầu với Lục Trì Hiết, kỳ thực cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng. Đôi lúc cậu còn cảm thấy hối hận vì đã khơi ra chủ đề ấy. Vì Lục Trì Hiết không phải Trọng Nhất Nhiên, cậu không muốn lãng phí thêm bảy năm một lần nữa.
Muốn hắn yêu cậu, chỉ một mình cậu thôi.
Nếu như Lục Trì Hiết không làm được…
Bên ngoài trường quay, đạo diễn Hà Tĩnh Bình sớm đã nhận ra Lăng Chước chưa thật sự nhập vai. Từ ánh mắt đến cảm xúc đều chỉ dừng ở mức bề nổi. Nhưng ông không lập tức hô “Cắt”, mà cố ý kéo dài thời gian thêm chút nữa, hy vọng cậu có thể dần dần nhập tâm vào nhân vật.
Bởi đây là phân đoạn đỉnh cao quan trọng nhất của vai Lâm Lam Ngọc, ông thật sự không muốn Lăng Chước diễn hỏng.
Quả nhiên, về sau ánh mắt của Lăng Chước đã dần thay đổi. Tuy với diễn xuất hiện tại, có lẽ cậu chưa thể chạm đến mức “khắc cốt ghi tâm” như nhân vật yêu cầu, nhưng cái cảm giác đau lòng đã bắt đầu hiện hữu. Hơn nữa, trong mớ cảm xúc đau thương ấy còn thấp thoáng một chút gì đó… tủi thân?
Hà Tĩnh Bình khẽ nhíu mày trầm ngâm.
Lâm Lam Ngọc xưa nay vẫn luôn xuất hiện dưới dáng vẻ một quân tử trầm ổn, ôn hòa, kiệm lời. Dù vị hôn thê thanh mai trúc mã của y lại đem lòng yêu kẻ khác, y cũng chưa từng oán giận, chỉ lặng lẽ bao dung và bảo vệ nàng. Tận cuối cùng, mặc y cam tâm tình nguyện chết vì người mình yêu nhưng vẫn chẳng nhận lại được dù chỉ là một lời hứa mà bản thân thừa biết sẽ không bao giờ thành sự thật
Nếu trong khoảnh khắc cuối đời ấy, Lâm Lam Ngọc bất giác để lộ một tia uất ức, thứ cảm xúc vốn không nên có ở một người như y… liệu có khi nào sẽ khiến nhân vật này trở nên sống động và đầy chiều sâu hơn không?
Có lẽ… cũng không tệ.
Vì vậy, đạo diễn vẫn không cắt cảnh, để mặc cho Lăng Chước tự do phát huy.
Lục Trì Hiết, người luôn dõi mắt vào màn hình giám sát từ đầu đến cuối, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Một cảnh vốn tưởng sẽ rất khó quay, vậy mà chỉ NG hai lần đã qua. Quay xong, Lăng Chước trở về xe bảo mẫu, trước tiên rửa mặt, gỡ bỏ lớp hóa trang đặc hiệu trên mặt.
Cửa xe lại bị ai đó đẩy mở, Lục Trì Hiết bước vào.
Lăng Chước: “Không phải anh còn cảnh chưa quay sao?”
Lục Trì Hiết: “Còn phải chờ một lát nữa.”
Chỉ một ánh mắt của hắn, Dương Minh lập tức hiểu ý, kiếm cớ rời khỏi xe, tiện thể kéo luôn cả tài xế đi theo.
Lục Trì Hiết dùng sức đóng chặt cửa xe lại.
Lăng Chước: “Anh làm gì thế?”
Lục Trì Hiết nhìn cậu chằm chằm: “Lúc quay cảnh vừa rồi, em đã nghĩ gì?”
Bị hắn nhìn chằm chằm như thế, Lăng Chước khẽ liếc sang hướng khác: “Không nghĩ gì cả. Đang quay phim thì còn có thể nghĩ gì nữa.”
Lục Trì Hiết: “Nói dối. Mỗi lần em nói dối thì sẽ không dám nhìn vào mắt tôi.”
Lăng Chước: “…Ờ.”
Lục Trì Hiết vươn tay, nắm chặt cổ tay cậu kéo lại gần: “Cái mà tôi dạy em là ‘cầu mà không được’. Sao, lại đang nghĩ đến người đàn ông khác hả?”
Lăng Chước: “Không có.”
Lần này, cậu nhìn thẳng vào mắt đối phương mà nói, ánh mắt dứt khoát, đầy tự tin.
Lục Trì Hiết hơi nheo mắt lại. Lăng Chước lập tức nhắc lại: “Thật sự không có. Anh đừng vu oan cho tôi.”
Lục Trì Hiết: “Vậy em nghĩ gì?”
Lăng Chước: “Anh buông tay ra trước đi.”
Lục Trì Hiết: “Không muốn nói à?”
Lăng Chước: “Anh có phiền không vậy?”
Lục Trì Hiết nhướng mày, đe dọa: “Em mà không nói, tôi còn có thể phiền hơn đấy.”
Lăng Chước: “Anh__!”
Lục Trì Hiết cúi người, hôn tới đầy ngang ngược. Lăng Chước hoảng hốt phát hiện rèm cửa xe bảo mẫu vẫn chưa kéo xuống, tim bất giác thót lên một nhịp.
Thật ra không kéo rèm thì bên ngoài cũng không dễ nhìn vào được, nhưng từ trong xe cậu lại có thể thấy rõ ràng mọi người, từ diễn viên, nhân viên hậu trường, thậm chí cả fan đứng lố nhố ở xa xa. Cảm giác ấy khiến Lăng Chước như thể đang làm chuyện mờ ám, vừa xấu hổ vừa khó chịu.
Cậu đưa tay đẩy vào ngực Lục Trì Hiết, quay mặt tránh đi, rồi vội vàng kéo mạnh rèm cửa xuống.
Lục Trì Hiết bật cười khẽ bên tai cậu: “Che tai trộm chuông.”
Lăng Chước giận đến muốn phát điên, dứt khoát buông xuôi: “Muốn hôn thì hôn cho lẹ! Hôn xong thì cút xuống giùm.”
Lục Trì Hiết ép cậu sát vào cửa xe, cúi đầu hôn xuống, nụ hôn vừa sâu vừa mạnh, chẳng chút kiêng dè.
Lăng Chước cảm thấy có chút đau nhói nơi môi, biết chắc lại bị cắn rồi. Cơn giận bốc lên, cậu không cam chịu, lập tức cắn ngược lại.
Nhưng đó lại chính là điều Lục Trì Hiết mong chờ.
Môi lưỡi quấn quýt mãnh liệt, hai người chẳng ai nhường ai, vừa cắn vừa mút, dây dưa đến mức hơi thở rối loạn.
Đến khi tách ra, Lăng Chước mới nhận ra đôi môi mình đã tê rần, không còn cảm giác. Cậu đưa lưỡi liếm nhẹ, toàn là vị máu tanh. Cậu trừng mắt nhìn Lục Trì Hiết: “Anh lại phát điên cái gì đấy?”
Lục Trì Hiết vẫn không buông tha, hỏi lại câu cũ: “Lúc nãy, em đang nghĩ gì?”
Lăng Chước bực bội đáp: “Nghĩ về anh, được chưa?”
Lục Trì Hiết: “Là thật?”
Lăng Chước: “Anh không tin thì hỏi tôi làm gì?”
Lục Trì Hiết siết nhẹ cằm cậu, buộc cậu nhìn thẳng vào mắt mình: “Nghĩ gì về tôi? Nghĩ tại sao tôi lại làm em thấy đau lòng, tủi thân à?”
Lăng Chước thật sự không biết phải mở miệng thế nào.
Lục Trì Hiết: “Nói đi.”
Lăng Chước nghẹn một bụng uất ức: “Sớm biết anh mãi không quên được mối tình đầu, tôi đã chẳng bao giờ đồng ý thử yêu đương với anh.”
Lục Trì Hiết: “Chỉ vậy thôi?”
Lăng Chước im lặng, môi mím chặt.
Ánh mắt Lục Trì Hiết dừng lại trên gương mặt cậu một lúc, xác nhận rằng những gì cậu vừa nói đều là thật lòng, rồi bật cười: “Thầy Lăng à, chuyện đó xảy ra bao lâu rồi mà em vẫn còn để bụng à? Sao em ghen còn dữ hơn cả tôi vậy?”
Lăng Chước không thèm đáp lại.
Thực ra, gọi là ghen thì có lẽ cũng chưa đúng. Cảm giác trong lòng cậu nghiêng nhiều về sự bất bình hơn. Dù chuyện mối tình đầu mà Lục Trì Hiết kể có thật hay không, thì người kia rõ ràng cố ý mang nó ra để khiêu khích cậu, mà cậu thì lại thật sự để tâm.
Người này thật sự rất biết tính toán. Trong mối quan hệ giữa hai người, lẽ ra Lăng Chước phải là người chiếm ưu thế về mặt tình cảm, thế mà giờ… đến chút lợi thế ấy cũng sắp không giữ nổi.
Lục Trì Hiết có lẽ đã đoán ra được cậu đang nghĩ gì, nhưng hắn chẳng có ý định giải thích gì cả.
“Đừng nghĩ linh tinh nữa.” Hắn khẽ nói, “Tôi là của em, chạy đâu cho thoát chứ.”
Lăng Chước hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: “Anh xuống xe đi, tôi muốn về khách sạn trước.”
Lục Trì Hiết lại đưa tay lên, ngón tay lướt nhẹ qua gò má cậu, cuối cùng dừng lại ở bờ môi đỏ bừng đã bị cắn rách, nhẹ nhàng xoa một cái: “Về đi. Tối gặp lại.”
Nói rồi, hắn đẩy cửa xe bước xuống. Lăng Chước thở phào một hơi thật dài.
Lúc Dương Minh và tài xế quay lại, xe bắt đầu chạy về khách sạn. Lăng Chước ngồi tựa người vào ghế, mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay, hồn vía để đâu không biết. Khi mở Weibo, cậu vô tình thấy lại lịch sử tìm kiếm trước đó. Một chút xúc động thoáng qua, cậu liền nhấn vào dòng ấy lần nữa: #Yêu một người là cảm giác thế nào# Càng yêu càng bất an, dù biết người ấy cũng yêu mình, nhưng vẫn cứ hay so đo, cứ hay nghĩ vẩn vơ… Liệu trong lòng người ấy, mình có phải là người quan trọng nhất hay không?
Lăng Chước cúi đầu, im lặng một lúc rồi tắt màn hình điện thoại.
Khi về tới khách sạn thì đã gần sáu giờ tối. Lục Trì Hiết nhắn tin bảo là tạm thời thêm một cảnh quay đêm, chắc sẽ quay tới khuya.
Lát nữa cậu còn phải livestream cho một thương hiệu mà mình làm đại diện.
Lăng Chước chỉ hờ hững gửi lại một cái icon biểu cảm cho có lệ.
Trên bàn ăn chỉ còn cậu và Dương Minh. Dương Minh vừa ăn vừa nghịch điện thoại, bỗng kêu lên một tiếng: “Má ơi, mấy cái trang tin lá cải này bị gì vậy trời? Cái gì cũng dám tung ra!”
Lăng Chước nhíu mày: “Sao vậy?”
Dương Minh nhăn mặt như vừa cắn phải chanh: “Anh Chước ơi, lại có tin đồn mới về anh.”
Lăng Chước: “Tin gì?”
Dương Minh: “…Liên quan đến thầy Lục.”
Tim Lăng Chước khẽ chùng xuống, cậu lập tức cầm lấy điện thoại của Dương Minh.
Lần này không hề có bất kỳ thông báo hay báo trước nào, chỉ mới năm phút trước, một trang mạng đã đăng lên Weibo một đoạn video. Nội dung là hàng loạt cảnh quay được cắt ghép giữa cậu và Lục Trì Hiết ở phim trường, khách sạn… từ lúc cùng ra vào, đến những tương tác thân mật đầy ẩn ý.
Đáng sợ hơn, trong video còn có cả cảnh quay trộm ở hành lang tầng khách sạn. Rõ ràng là vào giữa đêm, Lục Trì Hiết bước vào phòng anh, đến tận hơn năm giờ sáng hôm sau mới rời đi.
Giọng đọc lồng ngoài video thì mập mờ gợi cảm, đầy ám chỉ. Còn hashtag được gắn vào bài đăng thì lại mang hàm ý vô cùng châm chọc: #Tình huống này… các bạn tự hiểu#
Lăng Chước: “…”
Hết chương 37.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-