[ĐAM MỸ] ÁM HỎA – CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 36. MỐI TÌNH ĐẦU
Chiều hôm sau, nữ chính trong vụ lùm xùm tình ái của Lăng Chước đã đăng tải một bài xin lỗi trên Weibo, ngắn gọn và súc tích, thừa nhận ba điều:
Thứ nhất, cô đến phim trường là để gặp Trương Thiên Tề. Gã đàn ông hèn nhát và tệ bạc này bắt cá nhiều tay, hẹn hò với cô xong giờ lại trở mặt không nhận người quen. Cô tuyên bố sẽ viết một bài đăng dài khác để vạch trần gã.
Thứ hai, cô và Lăng Chước trước đó hoàn toàn không quen biết. Khi gặp nhau ở phim trường, cô nảy sinh ý định muốn tiếp cận nhưng bị từ chối thẳng thừng, thậm chí còn không lấy được phương thức liên lạc của Lăng Chước. Việc cô vào khách sạn thực chất là để tìm Trương Thiên Tề, và lúc đó có nhiều người khác cùng bước vào thang máy.
Thứ ba, bài đăng ám chỉ Lăng Chước trước đây thực ra là do công ty yêu cầu cô đăng. Sau khi tin đồn bùng nổ, công ty lại yêu cầu cô xóa bài để tạo hiệu ứng truyền thông, tất cả chỉ là một màn kịch phục vụ cho chiêu trò PR.
Ngay khi bài viết này được đưa ra, cộng đồng mạng lập tức dậy sóng.
Chỉ trong vài phút, loạt tin tức liên quan đã nhanh chóng leo lên hot search. Tuy nhiên, việc một ngôi sao đình đám thanh minh về tin đồn tình ái vốn không có gì đặc sắc, chuyện một ngôi sao nhỏ không nổi bật vướng vào bê bối tình ái càng chẳng phải đề tài quá hấp dẫn. Nhưng những người sành sỏi showbiz lại nhận ra điểm mấu chốt nằm ở nội dung của điều thứ ba trong tuyên bố.
Fan Lăng Chước dốc toàn lực, đào bới toàn bộ thông tin về công ty quản lý đứng sau hotgirl này. Đồng thời, một loạt tài khoản truyền thông từng bị liệt vào danh sách đên cũng được fan Lăng Chước lật lại. Mọi mũi dùi đều hướng về phía công ty đối thủ: Gia Hưng Media. Hai bên vốn đã có mối thâm thù từ trước, nay lại càng thêm phần gay gắt. Các fan của Lăng Chước, vốn đã kìm nén bực bội bấy lâu, đồng loạt nổi dậy, liên tục công kích, thậm chí đẩy từ khóa “Gia Hưng Media” lên thẳng bảng hot search để chỉ trích.
Lăng Chước vừa hoàn thành cảnh quay ban ngày, đang ngồi trong phòng nghỉ ăn tối, tiện thể lướt qua tình hình náo nhiệt trên Weibo.
Cậu vẫn biết fan của mình có sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng không ngờ họ còn hung hãn hơn tưởng tượng. Dù vậy, dưới sự giám sát và điều hướng của đội ngũ do Trương Tĩnh sắp xếp, các fan vẫn giữ được ranh giới nhất định, không làm điều gì quá mức. Kiểu đáp trả sòng phẳng như thế này, cứ để nó diễn ra tự nhiên là được.
“Bây giờ hết bực chưa?” Lục Trì Hiết hỏi.
Lăng Chước đặt điện thoại xuống, tò mò hỏi: “Sao cô ấy lại chịu đứng ra thừa nhận mọi chuyện vậy?”
Cậu thực sự không ngờ cách Lục Trì Hiết giải quyết lại trực diện và đơn giản như vậy.
Lục Trì Hiết chậm rãi ăn, thản nhiên buông một câu: “Có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ.”
Lăng Chước trầm mặc một lúc rồi nghĩ thầm: Được thôi, đúng là phong cách hành xử của Lục Trì Hiết.
Cậu lại hỏi: “Vậy chuyện này tốn của anh nhiều tiền lắm không?”
Lục Trì Hiết ngước mắt nhìn cậu, không mấy để tâm, đáp: “Không nhiều. Nếu cô ta không chịu chủ động xin lỗi, tôi cũng có cách khiến mọi chuyện bị phanh phui. Đến lúc đó, cô ta sẽ bị mắng thậm tệ hơn. Cô ta chịu nghe lời hợp tác, bị công ty cũ sa thải thì tôi có thể cho cô ta một cơ hội công việc tốt hơn. Người thông minh đều biết phải chọn gì.”
Lăng Chước cảm thán: “Ra vậy. Thầy Lục thật lợi hại.”
Lục Trì Hiết nhìn cậu: “Khen tôi?”
Lăng Chước cười: “Thật lòng khen anh mà.”
Lục Trì Hiết hài lòng, lại nhắc nhở: “Nói với quản lý của cậu, không cần đối đầu trực diện với những kẻ cố tình gây khó dễ. Dù là chuyện tốt hay xấu, cậu cũng không cần bị kéo vào những mối quan hệ ràng buộc không đáng. Đừng tạo cơ hội nâng giá trị cho người khác. Mọi chuyện bề ngoài đến đây là kết thúc.”
Lăng Chước ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”
Lục Trì Hiết bình thản nói: “Vẫn câu đó, sau này nếu bị ấm ức, đừng có nhịn.”
Lăng Chước bật cười: “Có thầy Lục ở đây, tôi có thể chịu oan ức gì chứ? Người ta nói không sai, tôi ôm chặt đùi của thầy Lục rồi, có chỗ dựa vững chắc thì lòng không hoang mang.”
Lục Trì Hiết nhướn mày: “Chỗ dựa?”
Lăng Chước nhìn hắn cười: “Chẳng lẽ không phải?”
Lục Trì Hiết hờ hững đáp: “Ừ, em hiểu là được.”
Lăng Chước khẽ thở ra một hơi, cười xong rồi nghiêm túc nói: “Thầy Lục, anh cũng đừng bận tâm tìm cách đối phó ai vì tôi nữa. Tôi không phải kiểu người thù dai như thế. Hắn kém xa tôi, ganh tị với tôi nên mới bỏ tiền mua hot search để bôi nhọ tôi. Tôi thấy chấp nhặt với kiểu người này chẳng có ý nghĩa gì cả. Cứ để hắn ganh tị mãi đi, dù sao thì người khó chịu cũng không phải là tôi.”
Lục Trì Hiết hỏi: “Bây giờ không thấy ấm ức nữa?”
Lăng Chước đáp: “Anh đã giúp tôi hả giận rồi, thế là đủ.”
Lục Trì Hiết nhàn nhạt nói: “Em cũng dễ dỗ dành thật đấy. Không cần lo cho tôi, em cứ lo cho mình là được.”
Lăng Chước nghĩ nghĩ rồi thôi, chỉ khẽ nói lời cảm ơn.
Lục Trì Hiết liếc nhìn cậu: “Không cần lúc nào cũng cảm ơn. Tôi đã nói rồi, với tôi không cần khách sáo như vậy.”
“Được rồi,” Lăng Chước lại cười, “Tôi hiểu rồi.”
Buổi tối, cả hai vẫn còn phải quay cảnh đêm, là hai cảnh quay tập thể của tổ A.
Sau khi ăn xong, Lục Trì Hiết bị người ta gọi đi trước. Lăng Chước chậm hơn mười phút mới rời khỏi, vừa bước đến khu vực phim trường, cậu đã nghe thấy giọng Trương Thiên Tề từ xa vọng đến, đầy tức tối khi nói chuyện điện thoại.
Đầu dây bên kia có vẻ là cô nàng hotgirl đang gây xôn xao dư luận.
Giọng nói của Trương Thiên Tề tràn đầy tức giận, chất vấn đối phương vì sao đột nhiên nhảy ra phanh phui mọi chuyện. Không biết cô gái bên kia nói gì, nhưng càng nghe, Trương Thiên Tề càng giận dữ, đến mức văng ra đủ loại lời lẽ khó nghe.
Lăng Chước vốn không có ý định nghe lén, nhưng không may Trương Thiên Tề lại đứng ngay trên lối đi vào phim trường của cậu. Đến khi đối phương bị cúp máy, quay đầu lại nhìn thấy Lăng Chước cùng trợ lý của cậu, sắc mặt hắn ta càng thêm khó coi, trừng mắt nhìn họ một cách đầy bực bội.
Lăng Chước chẳng mấy bận tâm, lướt qua hắn ta rồi đi vào trong.
Tối nay đoàn phim có cảnh quay đêm, lại còn có cả phóng viên đến phỏng vấn. Lăng Chước vừa bước vào, liền thấy Lục Trì Hiết và Dụ Phi đang cùng nhau trả lời phỏng vấn nên cậu không tiến lại gần.
Sau khi hai diễn viên chính được phỏng vấn xong, một phóng viên cầm micro bước về phía cậu. Lăng Chước đành lấy lại tinh thần, hướng về phía ống kính, nở nụ cười nhẹ nhàng và giới thiệu bản thân.
Khi được hỏi về điều cậu cảm thấy giá trị nhất sau vài tháng gia nhập đoàn phim, Lăng Chước còn chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì đã nghe thấy giọng nói vang lên ngoài khung hình: “Điều lớn nhất mà thầy Lăng nhận được khi gia nhập đoàn phim, chắc là quen biết tôi rồi nhỉ?”
Phóng viên lập tức chuyển hướng micro và máy quay về phía Lục Trì Hiết.
Hắn bước đến đứng cạnh Lăng Chước, cùng cậu xuất hiện trong khung hình.
Phóng viên cười hỏi: “Thầy Lục có vẻ rất tự tin nhỉ?”
Lục Trì Hiết nhìn thẳng vào Lăng Chước, nhướng mày hỏi: “Thầy Lăng nghĩ sao? Tôi nói đúng không?”
Lăng Chước khẽ cười: “Thầy Lục đúng là tự luyến quá rồi.”
Phóng viên tiếp lời: “Hai người có vẻ rất thân thiết nhỉ?”
Lục Trì Hiết cười đáp: “Chính thầy Lăng đã từng nói với fan của cậu ấy rằng chúng tôi là bạn tốt mà.”
Lăng Chước không đáp lại hắn, chỉ quay sang trả lời câu hỏi ban đầu của phóng viên: “Điều quý giá nhất tôi nhận được khi tham gia đoàn phim chính là cảm nhận được niềm vui khi diễn xuất. Tôi học hỏi được rất nhiều từ các tiền bối trong đoàn, đặc biệt là thầy Lục, anh ấy đã chỉ dạy tôi rất nhiều về diễn xuất.”
Câu nói này của cậu cũng được xem như một cách ngầm thừa nhận lời của Lục Trì Hiết.
Lục Trì Hiết nghe vậy, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.
Sau đó, cả hai tiếp tục trò chuyện với phóng viên thêm vài câu rồi cuộc phỏng vấn kết thúc. Cuối cùng, họ cũng được “tha” để phóng viên chuyển sang phỏng vấn những người khác.
Lục Trì Hiết nhẹ nhàng kéo chỉnh lại trang phục diễn trên người Lăng Chước, nhỏ giọng nhắc nhở: “Lát nữa cùng đi nhé.”
Lăng Chước gật đầu: “Được.”
Chín rưỡi tối, cảnh quay ban đêm kết thúc. Hai người cùng ngồi xe bảo mẫu của Lăng Chước trở về khách sạn.
Khi xe sắp đến nơi, Dương Minh nhắc nhở: “Anh Chước, hôm nay bên ngoài khách sạn có rất nhiều fan, hay là mình đi thẳng xuống bãi đỗ tầng hầm nhé?”
Lăng Chước thoáng bất ngờ: “Sao hôm nay họ lại đến đông thế?”
Dương Minh đáp: “Chắc là vì chuyện hot search.”
Ngồi bên cạnh, Lục Trì Hiết bật cười khẽ: “Thầy Lăng, fan của em thú vị thật đấy.”
Lăng Chước suy nghĩ một chút, rồi quyết định: “Cứ dừng trước sảnh khách sạn đi.”
Xe chậm rãi dừng lại ở lối vào đại sảnh. Lăng Chước nhìn ra bên ngoài, quả nhiên hôm nay đông hơn hẳn bình thường, số lượng fan chờ đợi ít nhất cũng gấp đôi mọi khi.
Dương Minh cùng đội bảo vệ lập tức xuống xe trước, vây quanh Lăng Chước để bảo vệ. Những fan đã chờ đợi rất lâu, hào hứng ùa đến, nhưng hầu hết đều giữ khoảng cách, không cố gắng chen lấn quá gần.
Ngay khi Lục Trì Hiết bước xuống xe, đứng ngay phía sau Lăng Chước, những fan đang có ý định tiến lên phía trước cũng bất giác khựng lại khi bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của hắn.
Dưới sự bảo vệ của đội an ninh và sự hiện diện của Lục Trì Hiết, Lăng Chước không gặp bất cứ trở ngại nào trên đường vào khách sạn.
Ngay khi họ chuẩn bị bước vào cửa, từ phía sau, đám đông fan đột nhiên đồng thanh hô lớn: “Lăng Chước, anh mãi mãi là người tuyệt vời nhất! Những ngọn lửa nhỏ sẽ luôn yêu anh!”
Bước chân Lăng Chước thoáng chững lại. Cậu quay đầu, nở một nụ cười dịu dàng, khẽ gật đầu với họ.
Họ đã đặc biệt đến đây để nói những lời này, để động viên cậu. Chính vì thế, ngay từ đầu cậu mới chọn dừng xe ở sảnh khách sạn để có thể trực tiếp hồi đáp tấm lòng của fan.
Bước vào thang máy, với sự có mặt của Lục Trì Hiết, Dương Minh không theo lên nữa.
Cửa phòng mở ra sau khi Lăng Chước quẹt thẻ. Còn chưa kịp bật đèn, một bóng người phía sau đã nhanh chóng tiến vào, đóng sập cửa lại.
Lục Trì Hiết bước tới, vòng tay ôm chặt lấy Lăng Chước, ép cậu vào bức tường ngay bên cạnh cửa.
Trong bóng tối, Lăng Chước cảm nhận được hơi thở của Lục Trì Hiết ngày càng gần, hơi ấm phả lên bên tai cậu. Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên, mang theo chút ý cười: “Lăng Chước, em mãi mãi là người tuyệt vời nhất, những ngọn lửa nhỏ sẽ luôn yêu em.”
Hai từ cuối cùng được nhấn mạnh, kèm theo cảm giác lành lạnh của răng khẽ lướt qua dái tai cậu, như thể ẩn chứa hàm ý sâu xa.
Mặt Lăng Chước bất giác nóng lên, sống lưng căng thẳng tựa sát vào bức tường phía sau. Cậu hạ giọng: “Anh bắt chước họ nói cái này làm gì…”
“Thầy Lăng đúng là được yêu thích quá nhỉ?”
Giọng điệu của Lục Trì Hiết mang theo chút ghen tuông khó giấu. Lăng Chước không hiểu nổi: “Chẳng lẽ giờ anh mới biết tôi nổi tiếng sao?”
Đầu lưỡi ấm nóng chậm rãi lướt qua vành tai cậu, khiến Lăng Chước khẽ rùng mình. Lục Trì Hiết khẽ “ừ” một tiếng, sau đó thì thầm bên tai cậu: “Sau này đừng quá nhiệt tình với fan nữa.”
Lăng Chước chớp mắt, không thể tin nổi: “… Ngay cả fan của tôi mà anh cũng ghen?”
“Không được cười dịu dàng với người khác như thế nữa. Bất.Kể.Là.Ai.”
Lăng Chước bật cười, bất đắc dĩ nói: “Anh có thấy mình vô lý quá không?”
Lục Trì Hiết ép sát hơn, giọng trầm thấp đầy bá đạo: “Chính em đã nói em biết, tính chiếm hữu của tôi lớn, em phải làm quen đi, chuẩn bị tinh thần cho tốt.”
Lăng Chước nhướng mày: “Vậy sao anh không nhốt tôi luôn, không cho ai nhìn thấy nữa đi?”
Lục Trì Hiết không trả lời ngay, hơi thở dần trở nên nặng nề. Lăng Chước khựng lại, thăm dò: “Anh sẽ không thực sự nghĩ như thế đấy chứ?”
Giọng Lục Trì Hiết khàn khàn, mang theo chút trêu chọc nhưng cũng có phần nghiêm túc: “Em nói cũng không sai, có thể cân nhắc.”
Lăng Chước đưa tay đẩy hắn ra, tìm công tắc trên tường, cắm thẻ phòng vào khe.
Đèn trong phòng bất ngờ sáng lên.
Cậu vừa quay đầu, liền chạm ngay vào ánh mắt sâu thẳm của Lục Trì Hiết. Trong đôi mắt ấy dường như ẩn giấu một cảm xúc nào đó đang bị đè nén, khiến Lăng Chước bỗng dưng giật mình.
“Anh thật sự nghiêm túc ư?”
Lục Trì Hiết lùi ra, khóe môi khẽ cong lên, cười một cách khó đoán: “Vào phòng đi.”
Hắn bước vào phòng khách trước, Lăng Chước đi theo sau, vẫn không yên tâm hỏi tiếp: “Lục Trì Hiết, vừa nãy tôi chỉ nói đùa thôi, anh không định coi là thật đấy chứ?”
Lục Trì Hiết ngồi xuống sofa, cầm lấy kịch bản trên bàn trà, lật qua vài trang, xem phần cảnh quay của Lăng Chước vào ngày mai, hoàn toàn không để ý đến cậu.
Lăng Chước không chịu bỏ cuộc, lại tiến đến đẩy hắn một cái: “Anh nói gì đi chứ?”
Lục Trì Hiết ngước mắt, liếc cậu một cái: “Em lo lắng lắm à?”
Lăng Chước bất lực: “Anh có thể bình thường một chút không?”
Lục Trì Hiết gật đầu: “Tôi sẽ cố gắng kiềm chế.”
Lăng Chước thở dài: “Xem ra, thứ giá trị nhất mà tôi học được khi vào đoàn phim này chính là được mở mang tầm mắt về sự đa dạng của các loài sinh vật.”
Lục Trì Hiết nhướn mày: “Ý em là sao?”
Lăng Chước khoanh tay, hất cằm nhìn Lục Trì Hiết: “Ví dụ như anh, một người có tính cách kiểu này, rốt cuộc đã lớn lên kiểu gì vậy?”
Lục Trì Hiết khẽ cười khẩy: “Tôi cũng muốn hỏi thầy Lăng, em đã lăn lộn trong giới này bao nhiêu năm rồi, sao vẫn có thể ngây thơ đến thế?”
Lăng Chước lắc đầu, không muốn đôi co với hắn nữa.
Cậu đúng là không nên nhìn nhận con người này một cách quá lý tưởng. Lục Trì Hiết có rất nhiều ưu điểm, nhưng khuyết điểm cũng không hề ít. Mà kỳ lạ ở chỗ, cả hai thứ này đều vô cùng nổi bật.
Chính vì vậy, cảm xúc của Lăng Chước đối với hắn lúc nào cũng có chút mâu thuẫn. Có lúc cậu cảm thấy Lục Trì Hiết tốt đến mức khiến người khác ngưỡng mộ, nhưng đôi khi lại thấy hắn đúng là một kẻ có vấn đề.
Nhưng đó chính là con người của hắn. Nếu Lục Trì Hiết cũng giống như những người khác, thì hắn đã không còn là chính hắn nữa.
… Thôi kệ đi.
Lục Trì Hiết tiếp tục cúi đầu lật kịch bản, còn Lăng Chước thì ngồi yên một chỗ, mắt lại vô thức dừng lại trên những ngón tay thon dài đang miết nhẹ lên trang giấy của hắn.
Không hiểu sao, cậu đột nhiên lên tiếng: “Lục Trì Hiết, mối tình đầu của anh là khi nào?”
Ngón tay đang lật trang giấy khựng lại.
Lục Trì Hiết ngước mắt nhìn sang: “Em tò mò à?”
Lăng Chước thản nhiên đáp: “Tôi tin anh không phải kiểu người tùy tiện, nhưng dù sao cũng phải từng yêu đương rồi chứ?”
Thực ra, cậu chỉ muốn biết, nếu Lục Trì Hiết thật sự có người yêu, thì liệu hắn có luôn ngang ngược và bá đạo như thế không?
Lục Trì Hiết nhìn cậu một lúc, rồi bật cười: “Đúng là có.”
Lăng Chước nheo mắt: “Khi nào?”
Lục Trì Hiết dựa vào lưng ghế, giọng điệu lười biếng mà hờ hững: “Nhiều năm trước, trong một quán bar, tình cờ thấy một cậu nhóc đang hát. Vẻ ngoài rất ưa nhìn, giọng hát cũng rất hay.”
Hàng mi của Lăng Chước khẽ động: “Rồi sao?”
Vẻ mặt Lục Trì Hiết thoáng hiện lên chút vui vẻ, như thể nhớ lại một ký ức rất thú vị: “Rồi tôi để ý đến em ấy.”
Lăng Chước thoáng chần chừ: “… Hai người có ở bên nhau không?”
Lục Trì Hiết nhún vai: “Không. Tôi còn chưa kịp xin số liên lạc thì em ấy đã biến mất rồi. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ đến người đó.”
Lăng Chước nghe đến đây, không hiểu sao trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu.
Hóa ra Lục Trì Hiết cũng có lúc thích thầm người khác sao? Với tính cách bá đạo của hắn, vậy mà lại để người trong lòng chạy mất? Không biết hiện tại hắn có hối hận không?
“Lúc đó không nghĩ nhiều, sau này đúng là có chút tiếc nuối. Nếu khi đó tôi xin được số liên lạc, có khi chúng tôi đã ở bên nhau rồi.” Lục Trì Hiết “tặc” một tiếng, vẻ mặt lộ rõ sự đáng tiếc.
Lăng Chước nhìn hắn, giọng nói bất giác mang theo chút bực bội: “Chỉ gặp một lần mà đã xem là mối tình đầu sao? Bây giờ anh vẫn có thể đi tìm người đó mà, với khả năng của anh, chắc cũng không khó đâu nhỉ?”
Câu cuối cùng “Vậy tại sao lại cứ bám lấy tôi không buông?” gần như đã bật ra, nhưng cậu vẫn nhịn lại.
Lục Trì Hiết thản nhiên cười: “Lười tìm. Chuyện đã qua rồi thì thôi đi, có lẽ lúc đó chúng tôi không có duyên. Nhưng tôi đã rút kinh nghiệm, thế nên Lăng Chước, em chạy không thoát đâu.”
Lăng Chước hừ một tiếng, châm chọc: “Hóa ra vì lần đầu thất bại nên anh mới thành ra như bây giờ à?”
Lục Trì Hiết vẫn giữ nguyên nụ cười: “Em nói vậy thì cứ coi là vậy đi.”
Lăng Chước nhìn hắn, do dự một lúc, rồi nhướng mày hỏi: “Nếu một ngày nào đó anh gặp lại người kia thì sao? Lúc đó anh có thể buông tha tôi không?”
Lục Trì Hiết thoáng dừng lại: “Buông tha cho em?”
Lăng Chước híp mắt nhìn hắn: “Chẳng lẽ không phải sao? Hay anh định một chân đạp hai thuyền?”
Ánh mắt Lục Trì Hiết trở nên sâu thẳm. Đột nhiên, hắn nghiêng người về phía trước, rút ngắn khoảng cách giữa cả hai.
Lăng Chước theo phản xạ muốn né tránh, nhưng lưng đã bị ép sát vào thành ghế sofa.
Lục Trì Hiết tiến gần hơn, giọng trầm thấp vang lên bên tai cậu: “Em đang ghen đấy à?”
Lăng Chước hất cằm, kiên quyết phủ nhận: “Không.”
Lục Trì Hiết cười nhạt, vẻ chắc chắn: “Có đấy.”
Lăng Chước nhíu mày: “Không có! Tôi chỉ ghét bị coi là người thay thế thôi. Nếu anh có suy nghĩ như vậy, thì tôi không muốn thử tiếp nữa.”
Lục Trì Hiết nhìn cậu, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc: “Thầy Lăng, hóa ra em thiếu tự tin như thế sao? Ai nói em là thế thân chứ?”
Lăng Chước cười nhạt: “Còn cần tôi phải nói thẳng ra sao? Anh bảo luôn nhớ đến người đó, vậy bây giờ anh ở bên tôi là vì cái gì? Anh dẫn tôi đến quán bar hát chẳng phải cũng vì muốn hoài niệm cậu ta ư?”
Lục Trì Hiết híp mắt, giọng điệu nhàn nhạt: “Em nghĩ nhiều rồi. Em và người đó không cùng một kiểu, bài hát cũng chẳng giống nhau. Cái gì mà người thay thế, nếu ghen thì cứ thẳng thắn nói ra đi.”
Ánh mắt hắn quá mức thản nhiên, khiến Lăng Chước đột nhiên cảm thấy có chút chột dạ.
Cậu thật sự đang ghen sao?
Cho dù có ghen đi chăng nữa thì sao chứ? Cậu không có quyền ghen ư?
Lục Trì Hiết rõ ràng là bạn trai của cậu, nhưng vẫn còn nhắc mãi về người trong quá khứ. Cậu có quyền khó chịu mà, đúng không?
Lục Trì Hiết nhìn phản ứng của cậu, trong lòng không khỏi buồn cười. Nhưng bản tính trêu chọc của hắn lại trỗi dậy, đây rõ ràng là một cơ hội hiếm có mà Lăng Chước tự dâng đến.
Hắn chậm rãi nói: “Lăng Chước, khi nào em toàn tâm toàn ý với tôi, thì khi đó tôi cũng sẽ toàn tâm toàn ý với em. Như vậy mới công bằng, đúng không?”
Lăng Chước lập tức nghẹn lời.
Cậu không nói được gì, bởi vì rõ ràng, những gì Lục Trì Hiết nói không sai.
Một lát sau, cậu nghi ngờ nhìn hắn: “… Cái gọi là ‘mối tình đầu’ kia, có phải anh bịa ra để lừa tôi không?”
Lục Trì Hiết nhún vai, giọng điệu lười biếng: “Nếu em không tin là có người đó, thì cứ coi như tôi chưa từng nói đi.”
Biểu cảm và giọng điệu của hắn khiến Lăng Chước không thể phân biệt thật giả.
Cậu im lặng vài giây, cuối cùng cũng chịu thua, cúi đầu lẩm bẩm: “… Được rồi.”
Lục Trì Hiết khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vài phần đắc ý: “Ừm.”
Hết chương 36.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-