[ĐAM MỸ] ÁM HỎA – CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 35. LỜI THẬT LÒNG
Dù sao cũng không giải quyết được, Lăng Chước quyết định vứt chuyện hot search ra sau đầu. Trương Tĩnh nói đúng, ngoại trừ làm nảy sinh mâu thuẫn khiến các fan cắn xé nhau cho hả giận thì chả có nghĩa lý gì.
Nhưng ngay ngày hôm sau, Trương Tầm không nói một lời out khỏi nhóm chat riêng của năm người.
Lăng Chước lẳng lặng nhìn số “4” cạnh tên nhóm wechat hồi lâu rồi nhấn tắt màn hình di động.
Hai ngày nữa lại trôi qua, Lục Trì Hiết đi vắng bốn, năm hôm cuối cùng cũng trở lại phim trường.
Hắn đến trường quay thì Lăng Chước vừa quay xong một cảnh, đang đứng trước màn hình của đạo diễn để xem lại.
Một bàn tay đặt lên bả vai Lăng Chước: “Cảnh này quay khá tốt, không cần quay lại đâu.”
Lăng Chước quay đầu lại nhìn, thấy là Lục Trì Hiết liền đứng thẳng dậy, vẻ mặt vui mừng: “Anh trở lại rồi à.”
Lục Trì Hiết gật đầu: “Ừ, tôi trở lại rồi.”
Lục Trì Hiết quay vào phòng nghỉ để thay trang phục và makeup. Hắn không cần nghỉ ngơi, buổi chiều vẫn còn phải quay phim.
Lăng Chước đi theo sau, Lục Trì Hiết trang điểm, cậu ngả lên lưng ghế, nói chuyện với hắn.
Cậu hỏi Lục Trì Hiết: “Không phải anh bảo tối mới về tới nơi à? Sao về sớm vậy?”
“Bên đoàn làm phim giục, dù sao tôi cũng không còn lịch trình nào khác.” Lục Trì Hiết ngước mắt nhìn lên, “Thấy tôi về vui vẻ đến thế à?”
Lăng Chước không trả lời, chỉ nói: “Hôm nay tôi đã xem live stream của anh.”
Lục Trì Hiết nhướng mày: “Thầy Lăng rảnh rỗi tới vậy sao?”
Lăng Chước: “Lúc ấy đang chờ tới cảnh quay nên xem một chút thôi.”
Lục Trì Hiết cười cười: “Xem một chút? Cảm thấy thế nào?”
Lăng Chước suy nghĩ một chút nói: “Kiểu tóc rất đẹp.”
Lục Trì Hiết: “Chỉ vậy thôi?”
Lăng Chước: “…Chứ sao? Anh còn muốn nghe nói gì nữa? À, mặt cũng đẹp.”
Chuyên gia trang điểm tạm thời được gọi ra ngoài, không có ai khác trong phòng chờ.
Lục Trì Hiết nghiêng người, giơ tay nhéo nhẹ vành tai của Lăng Chước: “Thầy Lăng, em xem phát sóng trực tiếp mà chỉ chăm chăm nhìn mặt tôi à?”
Lăng Chước hơi nghiêng đầu ghé sát lại gần, nhìn hắn không chớp mắt.
Lục Trì Hiết: “Nhìn gì đó?”
Lăng Chước: “Khuôn mặt của thầy Lục ngoài đời không giống trong phát sóng trực tiếp.”
Lục Trì Hiết: “Chỗ nào không giống?”
Lăng Chước cười: “Không có filter nên càng chân thật hơn một chút.”
Lục Trì Hiết chậc một tiếng, cười cầm chai nước khoáng lên uống.
Cả buổi chiều, Dương Minh rõ ràng cảm nhận được tâm tình Lăng Chước tốt lên rất nhiều, áp suất thấp kéo dài hai ngày nay cuối cùng cũng được quét sạch, chẳng lẽ là bởi vì Lục Trì Hiết đã trở lại?
Nhưng anh ta không dám trực tiếp hỏi thẳng Lăng Chước.
Vì không có lịch quay đêm nên chạng vạng Lăng Chước và Lục Trì Hiết cùng nhau về khách sạn. Lục Trì Hiết tới phòng Lăng Chước, cùng cậu ăn cơm tối.
Ăn được một nửa thì Trương Tĩnh gọi điện thoại tới, hỏi Lăng Chước có quen biết kẻ làm loạn phim trường hôm nay không. Lăng Chước khó hiểu: “Ai làm loạn ạ?”
Trương Tĩnh tức giận: “Có một tài khoản tung tin rằng có một minh tinh hơn 40 triệu fans gặp gỡ hotgirl tại khách sạn, có ảnh chụp, thiếu điều chỉ mặt gọi thẳng tên em mà thôi.”
Lăng Chước: “Thật nhảm nhí. Em không có, em có thể cặp kè với hotgirl nào chứ?”
Trương Tĩnh: “Không phải thì tốt. Gần đây chị đang giúp em tranh thủ giành lấy một hợp đồng quảng cáo đồng hồ cao cấp, rất nhiều người muốn tranh, Từ Ngộ Sâm cũng là một trong số đố, có thể là chiêu trò của đối thủ, chúng ta tạm thời cứ chờ xem thế nào.”
Lăng Chước: “Vâng ạ.”
Trương Tĩnh dặn dò thêm vài câu rồi ngắt máy.
Lục Trì Hiết ăn cơm, thuận miệng hỏi cậu: “Sao vậy?”
Lăng Chước nhíu mày kể lại một lần những chuyện vừa nói với Trương Tĩnh, tiện tay mở Weibo tìm kiếm tên mình. Chễm chệ ngay trên hot search, lượt share đã lên tới vài nghìn, ảnh chụp vừa nhìn đã biết là cậu, bình luận bên dưới đều là nhóm quần chúng ăn dưa chờ thực hư.
Dương Minh như nghĩ tới điều gì, nhắc nhở cậu: “Anh Chước, có phải cái cô lần trước đụng mặt anh không? Cái người tới tham ban Trương Thiên Tề ấy?”
Lăng Chước: “… Không thể nào?”
Dương Minh: “Cũng có khả năng mà? Tung tin vịt nhưng cũng phải có chút căn cứ chứ anh.”
Lục Trì Hiết cầm lấy điện thoại của Lăng Chước, nhìn lướt qua rồi ra hiệu cho Tiền Trinh: “Kiểm tra xem mấy cái tài khoản này là của bên nào.”
Lăng Chước cầm di động về, có hơi bực mình.
Lục Trì Hiết hừ một tiếng: “Hot girl cơ đấy.”
Lăng Chước: “Thầy Lục, anh có ý gì?”
Lục Trì Hiết: “Không có gì, chỉ cảm thấy kẻ tung tin này có hơi làm lố.”
7 giờ, bọn họ vừa ăn cơm tối xong thì tài khoản kia lại cập nhật weibo, lần này trực tiếp gọi tên Lăng Chước, còn tuồn ra thêm hai bức ảnh.
Tấm đầu tiên, Lăng Chước và cô gái đứng dưới studio, cô gái tươi cười cầm di động nói chuyện với Lăng Chước, không thấy rõ vẻ mặt của Lăng Chước nhưng vì góc chụp mà trông có vẻ khá thân thiết. Tấm ảnh thứ hai, Lăng Chước cùng cô gái một trước một sau bước vào thang máy khách sạn, những người có mặt cùng hai người vào lúc đó thế nhưng lại không có trong ảnh chụp.
Bài đăng chỉ mới hai phút nhưng đã có hơn mười nghìn lượt chia sẻ và bình luận. Ngay sau đó rất nhiều tài khoản seeding khác cũng lao vào “làm việc”, chưa đầy mười phút, hashtag “Lăng Chước gặp bạn gái ở phim trường” leo lên hot search, theo sau còn có một cái đuôi nhỏ gắn chữ “bạo” đỏ chót.
Lăng Chước trơ mắt nhìn, quả thực hôm đó ở trường quay cậu đã gặp cô gái kia.
Ra mắt ba năm, đây là lần đầu tiên cậu bị tung tin đồn liên quan tới quan hệ nam nữ, thoạt nhìn còn rất thật.
Lăng Chước nhắn wechat giải thích sự tình ngày hôm đó cho Trương Tĩnh, đặt di động xuống, trong lòng ngày càng khó chịu.
Dương Minh tức giận mắng: “Đám kia bị điên đúng không? Trong thang máy lúc đó rõ ràng có một đống người, thế mà chụp kiểu gì chỉ còn lại anh Chước với cô ta, ghê gớm thật đấy.”
Lục Trì Hiết nhìn Lăng Chước, hỏi: “Tức giận à?”
Lăng Chước: “… Tôi đã rất cẩn thận, tại sao những người này vẫn luôn chỉ tin vào một bức ảnh không căn cứ mà thêu dệt bịa chuyện về tôi chứ.”
Lục Trì Hiết: “Tôi nói với em rồi, lòng người hiểm ác.”
Lăng Chước nghẹn ngào: “Tôi biết, những năm gần đây bị người ta bôi đen đâu phải ít.”
Tiền Trinh hành động mau lẹ, rất nhanh đã tra ra kết quả và nói với bọn họ: “Mấy tài khoản này đều thuộc quản lý của Thanh Điền, một công ty chuyên cung cấp thủy quân*, chống lưng phía sau là công ty giải trí Gia Hưng.”
(*) Thủy quân: là nhóm người/phần mềm nhân bản tài khoản & spam nội dung được tổ chức hay một cá nhân nào đó trả tiền nhằm mục đích định hướng truyền thông theo ý muốn riêng (có thể là nâng/dìm, phát tán thông tin…).
Nhắc tới Gia Hưng thì Lăng Chước liền hiểu ngay. Gia Hưng là công ty quản lý của Từ Ngộ Sâm, kẻ vẫn luôn đối chọi với cậu. Từ Ngộ Sâm là á quân cuộc thi tuyển chọn idol, hậu trường vững chắc, vốn dĩ nội bộ chương trình đã ngầm ướm định gã là quán quân, chẳng ngờ cuối cùng cậu mới là người có số vote từ khán giả cao nhất để dành chức quán quân kia. Mấy năm nay, mặc dù Từ Ngộ Sâm xét về độ nổi tiếng không bằng cậu nhưng tài nguyên của gã rất tốt, fan hai nhà oán khí chất chồng, đụng là chạm, như nước với lửa.
Lăng Chước: “Chị Tĩnh nói, gần đây Từ Ngộ Sâm cũng đang ngắm trúng hợp đồng quảng cáo đồng hồ cao cấp mà chị ấy định lấy về cho tôi.”
Lục Trì Hiết nghe vậy nhíu mày.
Dương Minh: “Nhưng cô này là bạn gái Trương Thiên Tề mà nhỉ? Em xem vòng bạn bè mò ra weibo của cô nàng, hai ngày trước có đăng một bài súp gà cho tâm hồn*, còn trích dẫn một câu hát của anh Chước trong đĩa đơn nhóm phát hành đầu năm nay. Vừa nãy cô ta xóa bài post rồi, này không phải cố ý muốn cọ nhiệt** hay sao?”
(*) Súp gà cho tâm hồn (chicken for the soul): có thể hiểu nôm na như một dạng podcast chữa lành
(**) Cọ nhiệt: lợi dụng sự nổi tiếng của người khác để tăng độ nổi tiếng của bản thân.
Tiền Tinh: “Công ty quản lý của cô nàng có quan hệ rất thân thiết với giải trí Gia Hưng, chắc là phối hợp lăng xê. Cô là bạn gái hay bạn tình của ai thì bản thân cô ta sẽ không thừa nhận, mà đương sự còn lại chắc chắn cũng không ngu gì ló mặt ra đính chính.”
Lăng Chước bỗng nhiên nhớ tới điều gì, hỏi Lục Trì Hiết: “Thầy Lục, Tiền Trinh có thể tra ra sau lưng mấy tài khoản seeding này ai, vậy chuyện lần trước có thể tra giúp tôi không?”
Lục Trì Hiết: “Em vẫn còn để tâm tới chuyện đó à?”
Lăng Chước: “Tò mò mà thôi. Có thể tra được không?”
Lục Trì Hiết bình tĩnh nói: “Đã tra xét rồi, thuộc quản lý của nhiều công ty thủy quân khác nhau.”
Tiền Trinh phối hợp gật đầu.
Lăng Chước hơi giật mình, rốt cuộc ai lại bỏ một số tiền lớn ra để làm chuyện này?
Trong lúc bọn họ nói chuyện, phía Trương Tĩnh đã nhanh chóng đăng bài weibo đính chính chuyện ảnh chụp, kèm theo đó là thư mời luật sư, bày tỏ mấy tài khoản vu khống bịa chuyện làm ảnh hưởng tới danh tiếng của Lăng Chước cứ chờ mà ra tòa đi. Bài đăng không đề cập tới những vấn đề khác, chủ yếu là để trấn an các fan của Lăng Chước.
Nhưng đối phương bỏ ra một số tiền rất lớn, hot search trên weibo trong một chốc một lát không thể xóa bỏ được, tạo ra ấn tượng xấu đối với người qua đường*.
(*) Người qua đường: người không phải fan hâm mộ của idol, người nổi tiếng nào đó,…
Lăng Chước hơi bực bội, việc này cũng chỉ có thể tạm thời như vậy.
Sau khi đuổi Dương Minh và Tiền Trinh về, trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.
Lục Trì Hiết vẫn đương lướt di động, ngồi trên sofa không nhúc nhích.
Lăng Chước vừa muốn nói liền chú ý thấy thông báo có tin nhắn Trọng Nhất Nhiên vừa gửi tới. Anh hỏi cậu chuyện lùm xùm trên weibo nhưng cậu thực sự không muốn giải thích, chỉ nhắn lại: “Không có gì, chị Tĩnh sẽ giải quyết ạ.”
Bên kia gửi tới một tin nhắn động viên: “Vậy thì tốt, đừng để ý mấy lời bàn luận trên mạng nhiều, mấy ngày là lắng xuống thôi.”
Lăng Chước đọc xong trong lòng càng khó chịu. Cậu biết Trọng Nhất Nhiên có ý tốt, bảo cậu đừng đọc bình luận là tránh làm ảnh hưởng tâm trạng cậu, nhưng mỗi lần anh đều nói như vậy khiến cậu thực sự cảm thấy có hơi uất ức.
Cuối cùng cậu chỉ nhắn lại một câu: “Cảm ơn anh.”
Thấy Lục Trì Hiết cúi đầu xem di động không để ý tới mình, Lăng Chước thẫn thờ mở weibo xem, vừa load xong đập vào mắt là bài đăng mới nhất, cách đây hai phút, của cái vị đang ngồi bên cạnh.
Lục Trì Hiết: Tôi cũng có mặt ở đó mà, sao không dám chụp? Chờ nhận giấy mời của tòa án đi.
Sau đó tag thẳng tài khoản đăng bài @Bát quái hôm nay: #Lăng Chước gặp bạn gái ở phim trường. Gần đây, có người chụp được cảnh Lăng Chước cùng một cô gái thần bí đang trò chuyện vui vẻ tại trường quay bộ phim mới nhất của Lăng Chước. Sau đó hai người còn cùng trở về khách sạn, vào chung thang máy, chuyện tình vụng trộm bị phơi bày, mấy người nghĩ sao? [Ảnh chụp] [Ảnh chụp]
Lăng Chước sửng sốt, quay đầu nhìn người bên cạnh. Lục Trì Hiết cất di động, đối diện ánh mắt cậu.
Lăng Chước: “Anh không cần đăng như thế…”
Lục Trì Hiết: “Tôi muốn đăng gì thì đăng, không cần em dạy.”
Lăng Chước hơi cạn lời: “Vậy, cảm ơn anh.”
Lục Trì Hiết cười nhạt: “Với đội trưởng em cũng cảm ơn, với tôi em cũng cảm ơn. Thầy Lăng à, em mang ơn cũng nhiều người thật đó.”
Lăng Chước: “Anh lại nhìn trộm tin nhắn wechat của tôi?”
Lục Trì Hiết: “Em có che đâu, tôi quang minh chính đại nhìn nhé.”
Lăng Chước tự biết nói không lại hắn: “Được. Thế anh muốn nghe tôi nói gì khác nào?”
Lục Trì Hiết: “Nói lời thật lòng.”
Lăng Chước cúi đầu, hồi lâu sau nhỏ giọng nói: “Nói với anh ấy là lời khách sáo, với anh là lời thật lòng.”
“Tin hay không tùy anh.”
Lăng Chước nói xong liền cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, quay đầu tránh ánh mắt chăm chú của Lục Trì Hiết. Lục Trì Hiết nhéo cằm, xoay mặt cậu lại đối diện với hắn: “Thật à?”
Lăng Chước gật đầu: “Ừm. Thật ra thì, tôi cũng rất muốn có thể hành xử như anh vậy, muốn nói gì thì nói đó, nhưng quản lý không cho phép, người khác thì luôn miệng khuyên tôi không cần để bụng, tôi chỉ có thể chịu đựng. Hiện tại, có anh đứng ra nói giúp tôi, tôi cảm thấy rất vui rất thoải mái, cho nên lời cảm ơn đó là thật lòng… Thầy Lục, anh cũng không tệ.”
Lục Trì Hiết cười: “Bây giờ biết tôi là người tốt rồi?”
Lăng Chước: “Ừm, khá tốt.”
Lục Trì Hiết: “Được rồi, đừng nghĩ nhiều, việc này để tôi giải quyết giúp em.”
Lăng Chước: “Không cần phiền…”
Lục Trì Hiết: “Chút chuyện nhỏ mà thôi.”
Lăng Chước không từ chối nữa, cầm tay Lục Trì Hiết, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay hắn.
Tuy rằng vẫn luôn bận rộn nhưng gặp lại sau năm ngày không gặp Lục Trì Hiết khiến cậu thực sự rất cao hứng.
Thấy cậu rũ mắt không nói, Lục Trì Hiết hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Lăng Chước nghiêng đầu, khẽ chạm lên môi hắn.
Lục Trì Hiết khẽ nhướng mày, nhìn cậu không nhúc nhích.
Bị Lục Trì Hiết nhìn chằm chằm như thế Lăng Chước có hơi ngại, không chịu ngẩng đầu, ánh mắt lại rơi xuống trên môi hắn, lần nữa kề sát. Môi chạm môi, chậm rãi ma sát, Lục Trì Hiết từ đầu tới cuối không mảy may động đậy, tất cả đều là Lăng Chước chủ động. Lăng Chước dứt khoát đứng dậy, mặt đối mặt khóa ngồi trên đùi hắn, cúi đầu cẩn thận hôn, nụ hôn không sâu nhưng triền miên không dứt.
Giọng Lục Trì Hiết đã có chút khàn khàn: “Tiến bộ rồi, em học cái này từ ai?”
Lăng Chước: “Hả? Cái gì?”
Bàn tay Lục Trì Hiết đặt bên hông cậu khẽ xoa nắn, nghe được tiếng Lăng Chước rên khẽ: “Hôm nay sao em lại chủ động thế, hả?”
Lăng Chước chậm rãi đáp: “Anh không thích tôi chủ động như thế à?”
Đương nhiên là thích.
Lục Trì Hiết ôm eo Lăng Chước kéo cậu lại gần, cắn môi cậu: “Vẫn để tôi tới đi.”
Môi lưỡi thân mật quấn lấy không thể tách rời, Lục Trì Hiết hôn kiểu Pháp, nụ hôn vừa sâu vừa sắc tình, thanh âm dính nhớp vang lên không ngừng. Lăng Chước có chút không chịu nổi, thở dốc liên tục.
Tới khi được buông tha, cậu vùi đầu vào vai Lục Trì Hiết, mất nửa ngày mới ổn định nhịp thở.
Lục Trì Hiết ôm cậu, ghé vào tai cậu hỏi: “Hôm nay em rất không bình thường?”
Lăng Chước: “Có gì không bình thường?”
Lục Trì Hiết: “Nhiệt tình đến bất ngờ.”
Lăng Chước “Ồ” một tiếng: “Nhiệt tình hơn một chút cũng không tốt, thầy Lục thực sự khó hầu hạ quá.”
Cậu ngồi thẳng dậy muốn đứng lên, lại bị Lục Trì Hiết kéo lại.
Lục Trì Hiết nhìn cậu: “Lăng Chước, em yêu tôi ư?”
Lăng Chước sửng sốt: “… Làm sao tình yêu có thể tùy tiện như vậy?”
Cậu yêu thầm Trọng Nhất Nhiên bảy năm cũng chưa từng một lần dám nói ra, cậu luôn cảm thấy đây là điều thiêng liêng, không thể tùy tiện nói ra.
Lục Trì Hiết: “Được, vậy tôi hỏi cái khác, em có thích tôi không?”
Lăng Chước nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, trong lòng loạn lên, không trả lời.
Lục Trì Hiết: “Nói không lên lời?”
Lăng Chước: “Nhất định phải nói sao?”
Lục Trì Hiết: “Ừm, em nói đi.”
Lăng Chước nghiêm túc suy nghĩ một chút, xấu hổ nói: “Tôi không biết, thật sự không biết, anh cho tôi thêm chút thời gian.”
Lục Trì Hiết: “Tôi đã nói rồi, sự kiên nhẫn của tôi có hạn.”
Lăng Chước: “Tôi biết, tôi sẽ nhanh chóng trả lời.”
Lục Trì Hiết nhắc nhở cậu: “Không được tơ tưởng tới những người đàn ông khác.”
Lăng Chước: “Được.”
Lục Trì Hiết đại khái là hài lòng, hơi thở lần nữa áp sát Lăng Chước: “Há miệng.”
Thời điểm mở môi ra, Lăng Chước nghĩ cậu thực sự có thể bị Lục Trì Hiết làm cho động tâm. Ban đầu chỉ là không bài xích, nhưng hiện tại cậu dường như bị mê luyến bởi hơi thở và hương vị của người này, đây là phản ứng bản năng đơn thuần nhất, cậu không thể nói dối bản thân mình.
Cậu chỉ không rõ loại thích này có bao nhiêu phần trăm, liệu nó có thể thay thế hoàn toàn hình bóng của một người khác trong lòng cậu hay không.
Nên trước đó, cậu không muốn nói ra.
Chỉ cần chờ một chút, chờ một chút thì tốt rồi.
Hết chương 35.
Editor: Bún + Tùy Tiện



-1 Comment-
Sốp ơiiii khi nào ra chap mới ạ. E đọc 1 lèo hôm qua nay giờ dính quá chờ hong nổiiii