[ĐAM MỸ] ÁM HỎA – CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 34. TÔI KHÔNG PHẢI NGƯỜI TỐT
Đầu giờ chiều, Lăng Chước tới studio để chụp ảnh và quay teaser quảng bá cho album mới chuẩn bị phát hành vào tháng tới.
Lúc đang trang điểm, Trọng Nhất Nhiên có tới đưa trà sữa cho cậu, Lăng Chước đưa tay nhận lấy, cảm ơn anh.
Trọng Nhất Nhiên hỏi cậu: “Nghe nói em đang nhờ chị Tĩnh tìm nhà, em muốn dọn ra khỏi kí túc xá à?”
Lăng Chước tránh ánh mắt của anh: “Vâng, chị ấy nói kí túc xá tới cuối năm nay sẽ hết hạn, mà công ty không có ý định tiếp tục thuê nữa nên tới lúc đó tất cả đều phải dọn ra ngoài, anh Lưu chắc cũng đã đề cập tới rồi đúng không?”
“Ừm.” Trọng Nhất Nhiên bất đắc dĩ nói, “Hiện tại mỗi người đều có công việc cá nhân, tách ra ở riêng sẽ tiện hơn, tránh quấy rầy tới người khác. Anh Lưu nói sẽ tìm địa điểm thuê nhà riêng cho mỗi người.
Lăng Chước gật đầu rồi im lặng.
“Lăng Chước,” Trọng Nhất Nhiên nhẹ giọng gọi cậu, “Em…”
Lời đến bên miệng lại không nói ra được, anh không nói, Lăng Chước cũng không nói, cúi đầu lơ đễnh uống trà sữa.
Cũng may, nhân viên rất nhanh đã đi tới thúc giục, Trọng Nhất Nhiên bị gọi ra ngoài.
Lăng Chước buồn chán đặt trà sữa xuống, thần người trong chốc lát, bỗng nhận được tin nhắn wechat từ Lục Trì Hiết.
“Tập trung làm việc, đừng suy nghĩ nhiều.”
Lăng Chước: “…”
Người này gắn camera theo dõi trên người cậu đúng không?
Sau đó bận rộn quay chụp, cá nhân rồi tập thể, đổi concept đổi outfit xong lại tiếp tục quay chụp, tới cuối cùng vẻ mặt ai cũng dần chết lặng. Nhưng nghĩ tới đây có thể là cơ hội cuối năm người xuất hiện cùng nhau thì lại miễn cưỡng lên tinh thần.
Thời gian nghỉ, mọi người cùng nhau câu được câu không trò chuyện.
Tề Lương Lịch ban đầu vối chẳng ừ hử gì, cúi đầu nghịch di động, đột nhiên xen vào, buồn bã nói một câu: “Mấy anh có xem weibo không? Chuyện nhóm mình tan rã lên hot search rồi này.”
Bốn người còn lại sắc mặt khác nhau, Lăng Chước là người đầu tiên lấy di động mở weibo.
Thực sự lên hot search. Một tài khoản nổi tiếng tung tin đồn Trương Tầm rời nhóm, hơn nữa năm sau hợp đồng của năm người bọn họ sẽ lần lượt hết thời hạn, dự định tan rã nhóm thực ra đã nhen nhóm từ sớm, chỉ là hôm nay đột nhiên bùng lên mà thôi.
Không những thế, dự án cá nhân của Trọng Nhất Nhiên và Đặng Lam Lạc cũng bị đào ra, rất nhiều tài khoản nổi tiếng khác cũng đăng bài với những nội dung tương tự, fan only* lao vào cấu xé nhau cực căng.
(*) Fan only: kiểu fan chỉ thích một cá nhân duy nhất trong một nhóm nhạc.
Phản ứng fan của Lăng Chước là kịch liệt nhất. Điều các cô chờ đợi nhất chính là Lăng Chước rời nhóm, thế nhưng hiện tại người đầu tiên rời đi lại là người khác, Lăng Chước thì vẫn luôn mong chờ tổ chức concert, nhưng tiết mục diễn trong concert lại muốn buff cho người khác thì bảo các cô bình tĩnh kiểu gì? Hơn nữa chuyện đại sứ thương hiệu trước đó bị hủy bỏ, cho dù có mắng to đầu công ty hay đồng đội của Lăng Chước thì cũng khó có thể khiến các fan nguôi giận.
Lăng Chước nhíu mày hồi lâu, tiện tay gửi tin nhắn cho Trương Tĩnh: “Chị Tĩnh, chị biết chuyện hot search trên weibo chưa?”
Vừa đặt điện thoại xuống, Trương Tầm ngồi đối diện đột nhiên gây khó dễ, lên giọng chất vấn cậu: “Mấy tài khoản kia với hot search là như thế nào? Fan của anh cũng rất “ăn ý” cắn tới, là do anh và người đại diện của anh làm phải không? Chỉ vì tôi rời nhóm, hai người bọn họ thu được tài nguyên cá nhân, cướp nổi bật của anh nên anh nhất định phải nhắm vào chúng tôi đúng không?”
Mấy tài khoản kia, ai nấy đều chỉ đích danh ba người họ, đặc biệt là Trương Tầm, ám chỉ bọn họ là bạch nhãn lang, vong ân phụ nghĩa. Trương Tầm tính cách nóng nảy, khó mà chịu nổi cơn giận này, ngoại trừ Lăng Chước và đại diện của cậu, cậu ta không nghĩ ra được ai sẽ chịu bỏ tiền ra thuê mấy tài khoản có tiếng và mua hot search, cho nên liền đổ tất cả lên đầu Lăng Chước.
Lăng Chước nhíu mày: “Anh không biết, chuyện này không liên quan tới anh.”
Trương Tầm: “Sao không liên quan tới anh? Không phải anh thì là ai?”
Tề Lương Lịch nói đỡ cho Lăng Chước: “Anh có ý gì? Tự dưng lại hoài nghi anh Chước là sao? Kẻ ghen ghét nhóm chúng ta nhiều như thế, sao cứ đổ cho anh Chước vậy? Anh có bệnh à? Hơn nữa mấy tài khoản kia cũng có nói gì sai đâu, nếu anh không phải bạch nhãn lang thì chột dạ làm gì?”
Trương Tầm cao giọng: “Mày mới có bệnh. Không phải anh ta mua thì sao mấy cái tài khoản đó lại nói giúp anh ta, cái gì mà cam chịu, cái gì mà hy sinh không đáng? Kẻ nào ghen tỵ với nhóm chúng ta lại có lòng tốt, giúp đỉnh lưu* bán thảm** thế?”
(*) Đỉnh lưu: chỉ những nghệ sĩ lớn hoặc ngôi sao có tầm ảnh hưởng sở hữu lượng người hâm mộ lớn nhất hay được cộng đồng dành sự quan tâm rất lớn.
(**) Bán thảm: đóng vai nạn nhân, tỏ vẻ bị hại, đáng thương để lấy được sự thương cảm của mọi người.
Cậu ta nhấn mạnh hai chữ “đỉnh lưu”, giọng điệu âm dương quái khí ám chỉ rõ ràng.
Tề Lương Lịch tức giận vén tay áo: “Anh muốn đánh nhau đúng không? Đỉnh lưu như anh Chước mà phải e ngại anh sao? Anh nghĩ anh là ai? Nói thẳng ra là anh ghen ghét với anh Chước luôn đi!”
Trương Tầm: “Tao nói sai chỗ nào? Mày nói giúp anh ta làm gì? Mày là người duy nhất chưa có tài nguyên cá nhân nên anh ta mới chưa động tới mày mà thôi. Chờ đến ngày mày có tài nguyên tốt, tao xem anh ta có nhắm vào mày không?!”
“Đủ rồi.” Trọng Nhất Nhiên ngắt lời bọn họ, “Không có bằng chứng đừng vu khống người khác.”
Trương Tầm lạnh lùng cười một tiếng: “Đội trưởng, fans của anh ta không ngừng mắng chửi anh là ma cà rồng hút máu, bán hủ ôm đùi, qua cầu rút ván, ba năm qua có ngày nào không ngừng rủa xả anh? Anh cũng thật giỏi chịu đựng đó.”
Trọng Nhất Nhiên mặt đanh lại: “Anh nói rồi, không có bằng chứng, đừng tùy tiện vu khống cho người khác.”
Đặng Lam Lạc cau mày nhìn Lăng Chước, hỏi cậu: “Lăng Chước, em thật sự không biết?”
Lăng Chước đứng lên, ném lại một câu “Em ra ngoài gọi điện” liền mặc kệ những người khác muốn nói gì thì nói, đi ra ngoài.
Lăng Chước đứng ngoài hành lang gọi điện cho Trương Tĩnh, đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy, cậu hỏi thẳng: “Chị Tĩnh, chuyện hot search với mấy tài khoản kia có phải chị đã biết trước không?”
Trương Tĩnh tức giận: “Em nghi ngờ là do chị đây làm à? Chị đây đâu có ăn no rửng mỡ. Tuy rằng mấy thằng nhóc kia là bạch nhãn lang không sai, nhưng vài cái tài nguyên nhỏ lẻ này chị đây không thèm để vào mắt, bọn họ kém em nhiều lắm, chị đây nhắm vào bọn họ làm cái gì chứ. Có tiền mua tài khoản và hot search thì chi bằng chị giữ lại đầu tư cho mấy hoạt động tuyên truyền chính thống của em.”
Nghe giọng điệu này của Trương Tĩnh thì Lăng Chước biết cô thực sự không làm: “Vậy chị có biết là ai làm không?”
Trương Tĩnh bên kia trầm ngâm trong chốc lát: “Mấy đứa kia gần đây tài nguyên có vẻ khá tốt, nhóm của em lại đang nhận được nhiều sự chú ý, sắp tới các chương trình đào tạo tìm kiếm idol mới cũng sẽ lên sóng, thần tượng là một thị trường béo bở, ai mà chả muốn có phần, ai mua hot search không quan trọng, em đừng suy nghĩ quá nhiều, chỉ là fan cãi nhau cho hả giận chút thôi, chả nên cơm cháo gì đâu.”
Lăng Chước im lặng không nói.
Trương Tĩnh phần nào đoán được tâm trạng của cậu hiện giờ, hỏi: “Hôm nay em cùng bọn họ đi quay chụp teaser album mới đúng không? Cãi nhau? Không lẽ bọn họ nghĩ rằng chị hoặc em mua hot search và thuê mấy tài khoản kia bôi đen bọn họ?”
Lăng Chước không hé răng, Trương Tĩnh “à” lên một tiếng: “Em nói xem em cứ ở lại một cái nhóm như vậy để là gì? Đi cùng nhau mấy năm rồi mà ngay cả một chút tin tưởng cũng không có, chị cảm thấy tiếc thay cho em đấy.”
Lăng Chước: “… Em biết rồi.”
Có cãi nhau thì việc quay chụp vẫn phải tiếp tục tiến hành.
Lưu Đào hôm nay bận nên không tới được, chỉ có thể dựa vào Trọng Nhất Nhiên điều phối mọi người. Trương Tầm không coi Lăng Chước ra gì nhưng cậu ta vẫn sẽ giữ mặt mũi cho Trọng Nhất Nhiên. Lăng Chước không nói nửa lời, nhất nhất nghe theo chỉ dẫn của tổ công tác, cuối cùng cũng miễn cưỡng hoàn thành công việc.
Kết thúc, Lăng Chước gọi Trương Tầm lại, trước mặt cả nhóm nói: “Anh chỉ nói một lần, bất kể em tin hay không, việc này không phải anh làm, cũng không phải chị Tĩnh.”
Trương Tầm tất nhiên không tin, xùy một cái rồi trực tiếp chạy mất.
Tề Lương Lịch cố gắng an ủi Lăng Chước vài câu, Lăng Chước khẽ lắc đầu: “Không sao, em cũng đi về đi.”
Tề Lương Lịch còn muốn nói gì đó nhưng đã bị Đặng Lam Lạc gọi đi. Đặng Lam Lạc quay đầu nhìn Trọng Nhất Nhiên một cái, kéo Tề Lương Lịch đi về trước.
Lăng Chước thu dọn đồ đạc, Trọng Nhất Nhiên thấp giọng xin lỗi cậu: “Trương Tầm nói chuyện không biết lựa lời, em đừng để trong lòng. Việc hôm nay là em ấy không đúng, anh thay mặt em ấy xin lỗi em, trở về anh sẽ nói chuyện lại với em ấy sau.”
“Bỏ đi.” Lăng Chước ngắt lời anh, “Thật sự không sao đâu.”
Do dự chốc lát, cậu hỏi Trọng Nhất Nhiên: “Đội trưởng, anh cũng cảm thấy việc này là do em làm sao?”
Trọng Nhất Nhiên: “Không, anh biết em không làm những chuyện như vậy.”
Lăng Chước: “Nhưng thật sự không phải chị Tĩnh, anh sẽ tin chứ?”
Vẻ mặt Trọng Nhất Nhiên nghiêm túc, nói: “Lăng Chước, em đừng để ý những chuyện này, anh không muốn chuyện này làm ảnh hưởng hòa khí giữa mọi người.”
Lăng Chước: “Anh không tin chuyện này không phải do chị Tĩnh làm.”
Cậu quả quyết nói: “Cũng đúng, nếu đổi thành em em cũng không tin.”
Hơn nữa không phải Trương Tĩnh chưa từng làm chuyện tương tự. Việc hợp đồng đại diện cá nhân biến thành hợp đồng của cả nhóm lần trước Trương Tĩnh đã rất tức giận, cố ý nhả tin tức ra cho fan của cậu làm rùm beng một hồi. Lần này xảy ra chuyện, mọi người đều tự nhiên mà nghĩ tới Trương Tĩnh. Dù sao những thông tin về tài nguyên cá nhân của bọn họ rò rỉ ra ngoài đều là tin chính xác, chứng tỏ người cung cấp thông tin phải nắm rất rõ, hiển nhiên khả năng cao là do người thân cận tiết lộ.
Lăng Chước không nói được cảm xúc của mình lúc này là gì, đứng ở góc độ người xem, cậu có thể hiểu được hành vi của Trương Tầm và những người còn lại. Nhưng với tư cách là người liên can trực tiếp, nói không thất vọng là giả, người khác không nói, ngay cả Trọng Nhất Nhiên cũng không tin tưởng cậu.
Cậu vẫn luôn hy vọng Trọng Nhất Nhiên có thể vô điều kiện đứng ở bên cạnh cậu.
Lăng Chước thu dọn đồ, gật đầu chào Trọng Nhất Nhiên: “Em về trước đây.”
Trọng Nhất Nhiên giữ chặt tay cậu: “Lăng Chước, cùng ăn tối đi.”
Lăng Chước: “… Không được, ngày mai cảnh quay của em rất nhiều, thoại còn chưa học thuộc nên phải trở về, để lần sau đi.”
Về tới khách sạn đã gần 7 giờ, lúc ăn cơm tối cậu lại nhận được tin nhắn wechat của Lục Trì Hiết, hắn bên kia cũng vừa xong việc, đang chuẩn bị ăn cơm. Lục Trì Hiết chụp một bức ảnh gửi qua, một bàn mỹ thực, nói là do chủ đầu tư mời khách.
Lăng Chước cũng tiện tay chụp một tấm gửi lại cho hắn: “Tôi cũng đang ăn.”
Nửa phút sau, Lục Trì Hiết trả lời: “Không tồi, rất nghe lời, không chạy lung tung ở bên ngoài.”
Lăng Chước: “Anh đang kiểm tra tôi hả?”
Lục Trì Hiết: “Ừm, xem xem lúc bạn trai đi vắng em có ngoan hay không.”
Lăng Chước lười phản ứng hắn.
Ăn tối xong có Dương Minh giúp dọn dẹp, cậu liền về phòng. Lăng Chước chán muốn chết, ngồi trên sofa xem tivi giết thời gian. Cậu nói dối Trọng Nhất Nhiên, lời thoại cho cảnh quay ngày mai cậu đã học thuộc từ lâu, chỉ là không muốn đi mà thôi.
Màn hình tivi đột ngột xuất hiện khuôn mặt của Lục Trì Hiết, Lăng Chước tập trung tinh thần, nghiêm túc xem.
Đây là bộ phim gián điệp thời dân quốc quay từ một năm trước của Lục Trì Hiết, hắn vào vai một đảng viên trẻ tuổi, nằm vùng trong tổ chức của một tên quan quân cao cấp. Trên hình, Lục Trì Hiết mặc một bộ tây trang thẳng thớm, tay cầm súng, gương mặt thản nhiên tươi cười, thoạt nhìn có vài phần tà tính.
Lăng Chước chăm chú xem, thầm nghĩ Lục Trì Hiết này diễn vai nào cũng rất đạt, quả nhiên là sinh ra để làm diễn viên.
Chuông di động đột nhiên vang lên, Lăng Chước cúi đầu nhìn tên Lục Trì Hiết hiển thị trên màn hình, nhấn nút nghe.
Tập phim trên tivi vừa vặn chiếu xong, cậu tùy tay tắt đi, đứng dậy đi ra ban công, nói chuyện với Lục Trì Hiết.
Lục Trì Hiết nghe được giọng cậu, hỏi: “Tâm trạng không vui à?”
Lăng Chước: “Anh nghe ra được ư?”
Lục Trì Hiết: “Tôi đoán.”
Lăng Chước trầm mặc chốc lát, quyết định nói thật: “Chiều nay cãi nhau với đồng đội.”
Lục Trì Hiết: “Vì cái hot search kia?”
“Anh thấy rồi hả?” Lăng Chước “ừ” một tiếng, “Bọn họ cảm thấy nếu không phải tôi thì chính là do người đại diện của tôi mua hot search, muốn kích war để fan nhắm vào bọn họ. Nhưng tôi thật sự không làm, cũng không phải chị Tĩnh, sao bọn họ lại không tin tưởng tôi chứ?”
Lục Trì Hiết: “Em rất để ý chuyện người khác có tin tưởng em hay không à?”
“Cũng không phải,” Lăng Chước phiền muộn nói, “Chỉ là có hơi uất ức, rõ ràng không phải do tôi làm,… Ngay cả đội trưởng cũng thế, anh ấy tin tưởng tôi nhưng không tin tưởng chị Tĩnh, có thể còn cảm thấy chị ấy lừa tôi hoặc là do tôi sai chị ấy đi làm.”
Lục Trì Hiết: “Em không làm thì sao phải bận tâm bọn họ làm cái gì?”
Lăng Chước: “Không biết, chỉ là hơi thất vọng mà thôi.”
Hôm nay, khi Trương Tĩnh lại một lần nữa nhắc tới việc rời nhóm, cậu thực sự cảm thấy mệt mỏi và bất lực hơn bao giờ hết.
Sâu bên trong như có giọng nói cứ lặp đi lặp lại, không bằng hãy buông tay, cần gì cố chấp như vậy.
Nhưng khó tránh khỏi muốn cùng người khác than thở oán giận.
Lăng Chước: “… Những lời này tôi không thể nói với ai cả, chỉ có thể nói với anh thôi.”
Bên kia Lục Trì Hiết cười nhẹ một tiếng: “Có phải tôi nên nói rằng tôi rất vinh hạnh vì em chỉ nói với một mình tôi không?”
Lăng Chước: “Anh không thể an ủi tôi sao?”
“Ừm.” Lục Trì Hiết đáp, “Chung quy ai cũng muốn tự tìm con đường riêng cho mình, hiện tại nhìn rõ rồi không phải càng tốt sao? Em còn điều gì mà không buông xuống được? Thầy Lăng là vẫn còn chấp niệm với nhóm, hay là còn luyến tiếc vị đội trưởng kia?”
“Tôi không luyến tiếc anh ấy.” Lăng Chước nghiêm túc nói, “Chỉ là tôi cảm thấy bản thân mình trước kia quá ngây thơ, lý tưởng hóa một số việc.”
“Lòng người hiểm ác.” Lục Trì Hiết nhắc nhở cậu.
Lăng Chước: “Có lẽ thế.”
Lục Trì Hiết: “Đừng suy nghĩ nhiều, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, sau này sẽ ngày càng tốt hơn.”
Lăng Chước siết chặt điện thoại, ngập ngừng hỏi: “Thầy Lục, còn anh, anh có làm tôi thất vọng không?”
Bên kia an tĩnh hai giấy, hắn trả lời: “Lăng Chước, tôi không phải người tốt.”
Lăng Chước: “Cái gì?”
Lục Trì Hiết: “Tôi độc đoán, xấu tính, dục vọng chiếm hữu lớn, hành vi cực đoan, tôi sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Nhưng tôi không có ý định sẽ thay đổi, em đã chuẩn bị tâm lý chưa?”
Lăng Chước: “Anh dọa tôi?”
Lục Trì Hiết: “Đề phòng em nghĩ về tôi quá tốt.”
Lăng Chước: “Cho nên?”
Lục Trì Hiết: “Cho nên em cùng tôi bên nhau, phải chuẩn bị tâm lý thật tốt vào.”
Lăng Chước không hiểu hắn có ý gì, nhưng cũng không nghĩ nhiều: “Tính cách này của anh đâu phải ngày đầu tiên tôi thấy đâu.”
Lục Trì Hiết lại cười: “Em nhớ kĩ là được.”
Hết chương 34.
Editor: Tùy Tiện



-0 Comment-