[ĐAM MỸ] ÁM HỎA – CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 33. RUNG ĐỘNG
Hai ngày sau, Lăng Chước nói với Trương Tĩnh về việc chuyển nhà. Trương Tĩnh vốn muốn nói đã giúp cậu tìm được hai căn, chỉ cần xem xét kĩ lại một chút rồi quyết định là được, nhưng Lăng Chước đã dứt khoát nói thẳng dự định của bản thân.
“Tiểu khu nhà thầy Lục người bình thường không thể vào được, tính bảo mật khá tốt, nhà cửa rộng rãi mà lại chỉ ở có một mình, em dọn vào cũng không sợ chật chội bất tiện, hơn nữa anh ấy bảo không cần trả tiền nhà…”
Trương Tĩnh trầm mặc trong chốc lát, nói: “Em cảm thấy lý do này có chút thuyết phục nào không? Chẳng lẽ chị lại thiếu em mấy vạn tiền thuê nhà à?”
Lăng Chước: “Nhưng mà so với hai căn chị tìm thì tốt hơn thật mà, còn có thể dọn vào ở luôn.”
Trương Tĩnh: “Thôi khỏi, nói không lại em. Quyết định đều là ở em, chị đây phản đối không chừng khiến em ngại ngùng. Muốn sống chung với anh ta cũng chả hề gì, chỉ cần em giữ đúng mực là được.”
Lăng Chước muốn nói không phải “sống chung” nhưng ngẫm lại hai người ở dưới cùng một mái hiên, không phải sống chung thì…, ừ là sống chung đó.
Trương Tĩnh nhắc nhở cậu: “Em đó, phải làm tốt biện pháp bảo vệ.”
Lăng Chước lúng túng nói: “Chị Tĩnh, chị nghĩ gì thế? Em cũng đâu phải con gái.”
Hơn nữa, mặc dù nói ra Trương Tính sẽ không tin, nhưng giữa cậu và Lục Trì Hiết không thể phát triển tới bước kia được.
Trương Tĩnh nghiêm túc nói: “Chị biết hai người sẽ không gây họa, nhưng biện pháp bảo vệ thì vẫn cần phải làm, vì lợi ích của bản thân em mà thôi.”
Lăng Chước đỏ mặt cúp điện thoại.
Lục Trì Hiết ở bên cạnh ác ý cười, Lăng Chước nâng mắt nhìn sang: “Anh cười cái gì?”
“Làm tốt biện pháp bảo vệ à?” Lục Trì Hiết vừa cười vừa gật gù, “Rất thiết thực đấy.”
Lăng Chước: “Sao anh lại nghe lén tôi nói chuyện điện thoại?”
Lục Trì Hiết: “Tôi nghe công khai mà.”
Lăng Chước: “Dù sao chị ấy cũng đồng ý rồi, hợp ý của anh quá phải không?”
Lục Trì Hiết: “Chờ quay phim xong tôi giúp em chuyển nhà.”
Lăng Chước mặc kệ hắn, đứng dậy rời khỏi phòng nghỉ, buổi chiều cậu còn phải đi quay ngoại cảnh.
Ra khỏi phòng, cậu gặp một cô gái trẻ tuổi, cao ráo và ăn diện thời thượng. Lăng Chước mắt nhìn thẳng bước qua, ngược lại cô gái kia nhìn cậu nhiều hơn hai lần, còn cười với cậu.
Lăng Chước không biết cô gái này, nhưng người dắt cô nàng tới thì cậu đã gặp, là trợ lý của Trương Thiên Tề. Sau chuyện thêm vai cắt vai, giữa cậu và Trương Thiên Tề có chút lúng túng, giờ nhìn mặt nhau còn ngại, bắt gặp “chuyện riêng” của đối phương, cậu cũng không có hứng thú đi hóng hớt.
Lăng Chước không để ý tới anh ta, đi thẳng ra ngoài.
Lúc tới phim trường Dương Minh phát hiện bản thân làm rơi đồ, vội vàng quay lại phòng nghỉ.
Một mình Lăng Chước đứng đợi dưới lều tạm, nơi này tương đối hẻo lánh, xung quanh còn chẳng có nổi một nhân viên, cô gái ban nãy vừa chạm mặt một mình đi tới, vừa đi vừa cười với cậu, hỏi cậu có thể thêm wechat với cô ấy không.
Lăng Chước từ chối.
Cô gái này thực ra rất đẹp, cũng là người khá nổi tiếng trên mạng, nói cô là bạn bè của Trương Thiên Tề cũng được, mà bảo là bạn tình cũng chả sai, dù sao quan hệ giữa bọn họ chính là như vậy. Hôm nay cô được trợ lý của Trương Thiên Tề dắt vào đoàn làm phim, gặp được minh tinh nổi tiếng như Lăng Chước liền tự nhiên nảy ra ý tưởng, lấy cớ muốn đi toilet chạy theo ra ngoài, muốn làm quen với Lăng Chước.
Đối với đàn ông mà nói thì đa số đều như vậy, cô từng hẹn hò với không ít nam minh tinh lớn nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp một người như Lăng Chước. Người này thậm chí còn từ chối cho cô ta thông tin liên lạc. Hơn nữa thái độ còn rất kiên quyết, nhìn cũng không giống giả bộ, cô gái cười cười cũng không dây dưa nhiều, quay đầu trở về.
Lăng Chước không ừ hử gì, từ ngày đầu ra mắt đã gặp rất nhiều chuyện như vậy, sớm đã không còn xa lạ gì nữa.
Chờ Dương Minh đi ra, bọn họ cùng lên xe đi tới địa điểm quay ngoại cảnh.
Quay ngoại cảnh hết cả buổi chiều, chạng vạng quay về lại tiếp tục chuẩn bị quay đêm, kết thúc tất cả thì đã là hơn 9 giờ tối.
Cảnh quay đêm nay là quay tập thể, quay xong, Lục Trì Hiết giữ rịt Lăng Chước, người đang định về tẩy trang thay đồ, dặn dò cậu: “Lát nữa cùng về.”
Trước mặt mọi người, Lăng Chước không có gan cùng hắn tranh luận, vội vàng gật đầu.
Về tới khách sạn, lúc đi thang máy lên tầng lại tình cờ đụng mặt cô gái ban sáng.
Cô gái cầm thẻ phòng, cùng bọn họ đi vào thang máy, còn chào hỏi Lăng Chước. Ánh mắt cô nàng rơi trên người Lục Trì Hiết, dám nghĩ nhưng không dám làm, cuối cùng cũng không dám đến gần hắn.
Cô gái ra ngoài trước bọn họ hai tầng lầu, mà Trương Thiên Tề cũng ở tầng này.
Cửa thang máy lần nữa đóng lại, Lục Trì Hiết nhìn chằm chằm con số đang nhảy, vờ như vô tình mà dò hỏi Lăng Chước: “Em quen người vừa nãy à?”
Lăng Chước: “Không quen, chiều nay ở phim trường có chạm mặt một lần. Chắc là bạn gái của Trương Thiên Tề, tôi thấy trợ lí của anh ta dẫn vào.”
Lục Trì Hiết cho cậu một cái nhìn đầy ẩn ý.
Lăng Chước: “Thầy Lục, ánh mắt này của anh là sao?”
Cửa thang máy mở, đã đến tầng 15, Lục Trì Hiết bỏ lại một câu “Không có gì, chỉ cảm thấy sức hút của thầy Lăng rất lớn” liền bước đi trước.
Lăng Chước khó hiểu, bước theo sau.
Cậu trở về phòng tắm rửa. Mười rưỡi tối, Lục Trì Hiết tới gõ của phòng.
“Muộn như vậy rồi, hôm nay vẫn phải học sao?” Lăng Chước mở cửa cho hắn vào, thực sự cậu đã buồn ngủ lắm rồi, cứ ngáp liên tục.
Lục Trì Hiết: “Ngày mai hơn mười giờ em mới có cảnh quay, không phải dậy sớm thì vội đi ngủ làm gì chứ.”
“Vậy còn anh?” Lăng Chước hỏi hắn.
“Ngày mai tôi xin nghỉ, chụp ảnh quảng cáo và tham gia sự kiện xong cuối tuần mới quay lại đoàn phim.” Lục Trì Hiết giải thích xong thản nhiên đi tới phòng khách, gác chân ngồi trên sofa.
Lăng Chước lập tức tỉnh táo: “Vậy phải mất tới bốn, năm ngày à?”
“Ừ.” Lục Trì Hiết nhìn cậu, “Không nỡ à?”
Lăng Chước trong lòng nói thầm anh thì có gì tốt mà không nỡ chứ, đi tới bên cạnh Lục Trì Hiết ngồi xuống: “Ngày mai mấy giờ anh đi?”
Lục Trì Hiết: “8 giờ sáng, bay thẳng từ bên này qua cũng gần hơn được một chút.”
Lăng Chước “Ồ” một tiếng, không hỏi thêm câu nào, anh đi thì cứ đi.
“Tuần này em có việc gì khác không?” Lục Trì Hiết hỏi cậu.
Lăng Chước: “Chiều mai phải về chụp ảnh và quay teaser quảng cáo cho album mới.”
Lục Trì Hiết nắm lấy tay cậu, như có như không nhéo lên đốt tay ngón áp út, thấp giọng nói: “Thầy Lăng, bạn trai em không có ở đây, em phải thành thật hơn một chút.”
Lăng Chước buồn cười, nói: “Làm sao tôi không thành thật được? Mà nếu tôi không thành thật thì anh tính làm gì?”
“Em có thể thử.” Giọng Lục Trì Hiết mang theo chút nguy hiểm. “Tưởng tượng xem tôi sẽ làm gì.”
Lăng Chước lười so đo với hắn: “Anh đúng là nhàm chán.”
Yên tĩnh một hồi, Lăng chước nghiêng đầu, hỏi nhỏ bên tai Lục Trì Hiết: “Từ chỗ này tới sân bay mất hơn bốn mươi phút, ngày mai hơn 5 giờ anh phải dậy rồi đúng không?”
Lục Trì Hiết: “Ừ.”
Lăng chước: “Vậy sao anh còn không đi ngủ, đã muộn như vậy rồi?”
Lục Trì Hiết nói “Không muốn ngủ”, giơ tay đổi tư thế, ôm Lăng Chước vào lòng.
Lăng Chước nhắm mắt lại, khẽ cười, cái trán khẽ cọ cằm hắn, nhỏ giọng nói: “Thầy Lục, hình như tôi thật sự có chút không nỡ.”
Cũng không biết là nhớ hắn không, nhưng nghĩ tới bốn năm ngày không nhìn thấy hắn trong lòng vẫn hơi khó chịu. Loại cảm xúc này, ngoại trừ đối với Trọng Nhất Nhiên, là lần đầu tiên của cậu, cũng là lần đầu tiên cậu có thể dễ dàng mà nói ra.
Bàn tay Lục Trì Hiết đặt trên vai cậu hơi siết lại: “Thật?”
Lăng Chước nghĩ nghĩ, nói: “Không biết, chắc là thế.”
Lục Trì Hiết nhìn cậu.
Lăng Chước bị hắn nhìn chằm chằm mà phát ngượng, rời tầm mắt: “Quên đi, coi như tôi chưa nói gì.”
Cậu đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt, Lục Trì Hiết đi theo, khoanh tay đứng dựa cửa nhìn cậu. Lăng Chước đánh răng, phát hiện ánh mắt Lục Trì Hiết đang nhìn mình trong gương, ngượng ngùng cười với hắn.
Lúc Lăng Chước đang rửa mặt, Lục Trì Hiết lại tiến lên một bước, ghé sát vào sau lưng cậu, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa má cậu, nhìn cậu ở trong gương nói: “Sao da mặt em mỏng thế?”
Lăng Chước xoay người muốn nói gì đó lại bị Lục Trì Hiết ôm eo bế thốc lên, đặt trên bồn rửa tay. Lục Trì Hiết cúi người về phía trước, cậu chỉ có thể ngả lưng về phía bức tường gạch men sứ phía sau, không dám nhúc nhích.
Ánh mắt Lục Trì Hiết lưu luyến trên gương mặt cậu, ngón tay hắn vẫn không nhanh không chậm xoa má cậu. Lăng Chước nghĩ, bản thân mình đang ngồi trên cao nhìn xuống Lục Trì Hiết, ấy thế mà vẫn luôn có cảm giác bị hắn tùy ý đùa giỡn, thật khiến con người ta khó chịu. Vì muốn chuyển hướng sự chú ý của Lục Trì Hiết, cậu tiện tay tóm lấy dao cạo râu, nói với Lục Trì Hiết: “Râu của anh mọc lại rồi, để tôi cạo cho anh nhé.”
Lục Trì Hiết liền tùy ý cậu. Lăng Chước thực sự bắt đầu, trước tiên giúp hắn làm ẩm da mặt, sau đó bôi kem cạo râu lên. Lăng Chước thật cẩn thận xoa nhẹ khuôn mặt của Lục Trì Hiết, tựa như đang nâng niu một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.
Nhưng thực sự còn hơn cả một tác phẩm nghệ thuật, Lăng Chước nghĩ, khuôn mặt Lục Trì Hiết thực sự là vốn liếng lớn nhất của hắn. An Hân mẹ hắn có nét đẹp kiều diễm, thừa hưởng bảy phần nhan sắc từ mẹ nhưng đường nét của hắn nhiều thêm vài phần anh tuấn và cương nghị, nhìn lâu càng khiến thị giác bị tác động mãnh liệt, khó trách có nhiều người thích hắn như vậy.
“Nghĩ gì thế?” Lục Trì Hiết hỏi.
Lăng Chước hoàn hồn: “Không có gì, nghĩ xem anh lớn lên với khuôn mặt này ra sao.”
Lục Trì Hiết: “Không bằng em tự hỏi mình xem.”
Lăng Chước khẽ cười: “Cũng thế thôi.”
Cậu nhỏ giọng nói tiếp: “Thầy Lục, sao râu của anh cứng thế, làm mềm lâu thật.”
Lục Trì Hiết: “Cứng lắm à?”
Lăng Chước: “Cứng.”
Giọng cậu ngày càng nhẹ: “Râu cứng như vậy, lông tóc những chỗ khác trên người anh chắc cũng cứng ha. Tôi nghe nói lông tóc cứng thì ham muốn dục vọng càng mạnh, có thật không?”
Lục Trì Hiết: “Lăng Chước.”
Lăng Chước: “Sao vậy?”
Lục Trì Hiết: “Nếu không muốn thì đừng trêu chọc tôi.”
Lăng Chước: “Tôi không có…”
Lục Trì Hiết: “Dục vọng có mạnh hay không, em tự mình thử sẽ biết.”
Lăng Chước nào có mặt mũi nói tiếp, cậu thực sự là chỉ tò mò mà thôi, nhưng từ miệng mình nói ra lại thấy kì quái, cứ như cố ý hỏi hắn vậy.
Sau khi râu của Lục Trì Hiết đã mềm hoàn toàn, cậu nhanh chóng cầm dao cạo để cạo sạch cho hắn, sau đó lau sạch bọt trên mặt.
Rửa lại sạch sẽ xong, đôi môi Lục Trì Hiết liền sấn tới phủ lên môi cậu, mang theo mùi hương nhàn nhạt của kem cạo râu.
Lăng Chước hé môi đáp lại hắn, hai tay đặt trên vai hắn từ từ siết chặt.
Lăng Chước sớm đã quen với cảm giác môi lưỡi triền miên này, từ lúc ban đầu còn nhiều trúc trắc tới hiện tại thành thạo, tất cả đều do Lục Trì Hiết dạy.
Từ phòng tắm đến phòng ngủ, bị đè xuống giường hôn bừa bãi, mỗi giác quan đều chỉ cảm nhận duy mình Lục Trì Hiết. Nụ hôn của Lục Trì Hiết, hơi thở của Lục Trì Hiết, tiếng thở dốc khàn khàn của Lục Trì Hiết, thậm chí là cơ thể Lục Trì Hiết.
Đầu óc Lăng Chước mơ mơ hồ hồ chẳng suy nghĩ nổi điều gì, chỉ tuân theo bản năng đáp lại hôn môi nhiệt tình của hắn.
Di động trên tủ đầu giường bỗng reo lên, khó khăn lắm Lăng Chước mới kéo lại được một chút lí trí, cậu hơi đẩy người đang đè phía trên ra: “Tôi nghe điện thoại.”
Lục Trì Hiết lấy di động tới cho cậu, người gọi tới thế mà lại là Trọng Nhất Nhiên.
Lăng Chước cầm di động, ngồi dậy tiếp điện thoại. Trọng Nhất Nhiên gọi tới là muốn thông báo lịch trình ngày mai sẽ lùi lại một ngày, Lăng Chước nói có thể sắp xếp được, sau đó tùy tiện trò chuyện với Trọng Nhất Nhiên vài câu, Trọng Nhất Nhiên hỏi cậu: “Em vẫn chưa ngủ à?”
Lăng Chước còn chưa mở miệng, tay Lục Trì Hiết đã chui vào dưới áo ngủ của cậu, nhẹ nhàng vuốt lên eo thon.
Lăng Chước hít một hơi sâu, trừng mắt liếc người kia một cái, không còn tâm tư đáp lại Trọng Nhất Nhiên, cậu để lại một câu “ngủ ngon” rồi ngắt cuộc gọi.
“Anh là gì thế?”
Lục Trì Hiết: “Tôi nhắc em bao nhiêu lần rồi? Trước mặt bạn trai không được mập mờ với thằng khác.”
Lăng Chước: “Anh ấy chỉ nói chuyện công việc với tôi thôi mà, anh nghĩ đi đâu vậy?”
Lục Trì Hiết: “Sao anh ta không nhắn wechat, nửa đêm nửa hôm cứ phải gọi điện mới chịu? Cũng không biết nói với trợ lý của em mà tìm trực tiếp em làm gì?”
Lăng Chước bất đắc dĩ giải thích: “Cùng chúng nhóm, bình thường chúng tôi đều trực tiếp nói với nhau, thông qua trợ lý thì không phải quá xa cách hay sao? Còn gọi điện thoại, chắc sợ tôi không đọc được tin nhắn thôi.”
Lục Trì Hiết: “Hợp đồng của em với Hải Thiên sắp kết thúc rồi đúng không?”
Lăng Chước có hơi không theo kịp sóng não của Lục Trì Hiết: “Chưa, thời hạn hợp đồng là cuối năm sau nhưng kì hạn hợp đồng với ban nhạc thì sắp hết rồi, khoảng giữa tháng 4 năm tới.”
Lục Trì Hiết: “Hết hợp đồng lập tức rời nhóm đi.”
Lại là giọng điệu không cho phép người ta có quyền thương lượng này, Lăng Chước không thích nhưng cũng không hé răng.
Lục Trì Hiết khẽ nhéo cậu một cái: “Em có nghe thấy không?”
Lăng Chước đánh rớt tay hắn: “Anh đừng quản nhiều.”
Cậu nhìn đồng hồ: “Muộn rồi, thầy Lục cũng nên về phòng đi, ngày mai còn phải dậy sớm đấy.”
Lục Trì Hiết: “Ra ngoài quên mang chìa khóa, Tiền Trinh bây giờ chắc ngủ rồi, tôi ở tạm đây một đêm vậy.”
“…” Anh cố ý!
Lăng Chước chui vào chăn, lười cãi nhau với hắn.
Lướt điện thoại một lúc trước khi đi ngủ, Trọng Nhất Nhiên gửi tin nhắn chúc ngủ ngon qua wechat, Lăng Chước nhìn một cái nhưng không hồi âm.
Sau đó mở Weibo, lướt bát quát của fan, nhìn chủ đề #thích một người là cảm giác gì trên hot search, cậu không suy nghĩ nhiều, thuận tay nhấp vào xem.
#thích một người là cảm giác gì, những cái khác đều là sáo rỗng, bạn phải rung động và có ham muốn với đối phương.
Lục Trì Hiết từ phía sau ôm eo cậu.
“Em xem gì đó?”
Lăng Chước tắt màn hình di động: “Chỉ tùy tiện xem thôi.”
Lục Trì Hiết ở bên tai cậu cười nói: “Ừm, tùy tiện xem thôi.”
“Đừng hỏi nữa.” Lăng Chước thanh âm mơ hồ.
Lục Trì Hiết: “Thầy Lăng, em có không?”
Lăng Chước: “Có cái gì?”
Lục Trì Hiết: “Rung động, với tôi.”
Lăng Chước không trả lời, lảng sang chuyện khác: “Cuối tuần khi nào anh về?”
Lục Trì Hiết: “Không biết, còn tùy, có thể là chiều thứ bảy hoặc chủ nhật.”
Lăng Chước thở phào nhẹ nhõm, tốt rồi.
Lục Trì Hiết vỗ vỗ eo cậu: “Không trêu chọc em nữa, ngủ đi.”
Kìm nén chút rung động đang rục rịch ngoi lên, Lăng Chước yên lặng nhắm mắt lại.
Hết chương 33.
Editor: Tùy Tiện




-0 Comment-