Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 85

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 85

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-85

CHƯƠNG 85.

Cao Bá Hoa mặc dù lãnh khốc nói để Du Chiêu một mình chết ở chỗ này, nhưng cũng chỉ là ngoài miệng mà thôi. Nếu Du Chiêu thật sự chết ở đây, Cao Bá Hoa chính là kẻ tình nghi số một, hắn cũng không muốn rước họa vào thân.

Chưa tính, Du Chiêu thực sự xảy ra ra chuyện, không chỉ cảnh sát mà Khuất Kinh cũng sẽ không bỏ qua cho hắn. Đừng nói hiến gan thận gì đó, Khuất Kinh sẽ liều mạng với gã.

Cao Bá Hoa đẩy cửa phòng, gọi nhân viên phục vụ tới kiểm tra tình hình của Du Chiêu.

Lúc quản lý và nhân viên phục vụ nhà hàng vào phòng riêng thì Du Chiêu đã té xỉu trên mặt đất.

Du Chiêu tỉnh lại, điều đầu tiên nhìn thấy là trần nhà trắng xóa cùng mùi thuốc khử trùng: “Tôi… Đang ở bệnh viện?”

“Đúng thế.” Thanh âm Cao Bá Hoa vang lên trên đầu.

Du Chiêu đột nhiên nhìn sang, Cao Bá Hoa đang ngồi bên giường: “Anh…”

Cao Bá Hoa cười lạnh nhìn y: “Chiêu tổng, thực xin lỗi.”

“Xảy ra chuyện gì?” Du Chiêu cảm thấy sau gáy có chút đau, thân thể y cũng có gì đó không đúng lắm, “Tôi bệnh gì sao?”

“Chỉ sợ là,” Cao Bá Hoa nói, “Người có tin tức tố nồng độ cao như anh, hiện tại chỉ số ước chừng bằng không rồi.”

“Anh nói cái gì?” Du Chiêu trợn mắt, khó có thể tin tưởng.

“Tôi không lừa anh.” Cao Bá Hoa trả lời, “Tình trạng rối loạn tin tức tố của anh trở nên nghiêm trọng, gần như bằng không. Nói cách khác, mùi hương khiến Khuất Kinh trở nên điên cuồng vì anh, cũng biến mất.”

Du Chiêu vuốt ve sau gáy, nơi ấy vẫn còn dấu răng của Khuất Kinh.

Cao Bá Hoa nhún nhún vai: “Tôi thấy, anh không cần nói với Khuất Kinh chuyện này đâu. Dù sao, trên thực tế alpha đều là sinh vật tuân theo bản năng, vì tin tức tố phù hợp mà trở nên điên cuồng. Yêu nhau thì sao? Cũng chẳng thể thoát khỏi bản năng được. Giờ anh không có tin tức tố, Khuất Kinh làm sao còn si mê lưu luyến anh chứ.”

Du Chiêu nuốt khan, trái tim phập phồng kích động, lồng ngực như bị thủy triều dâng nuốt trọn: “Tôi không tin.”

“Vậy anh cứ không tin đi!” Cao Bá Hoa đứng lên, trên mặt vẫn treo nụ cười, “Không lừa anh, chuyện này đối với anh là tai họa, nhưng quả thực là niềm vui bất ngờ với tôi đấy.”

“Cái gì?”

“Nếu như tôi là anh, nhất định sẽ mau chóng hoàn tất thủ tục phân chia tài sản, ly hôn sớm chừng nào tốt chừng ấy.” Cao Bá Hoa hai tay đút túi quần, ung dung nói, “Nói thế nào nhỉ? Chính anh cũng hiểu rõ tình cảnh của mình, Du gia đối với anh không tốt, còn Khuất gia… Nếu Khuất Kinh không còn yêu anh, vậy cái gì anh cũng không có. Phải vậy không?”

Du Chiêu ngơ ngác nhìn Cao Bá Hoa.

Cao Bá Hoa nói: “Nếu anh có thể khiến Khuất Kinh chịu hiến gan, tôi sẽ giúp anh đoạt lại quyền thừa kế Du thị. Đề nghị này vẫn có hiệu lực, anh suy nghĩ đi.” Nói xong gã xoay người rời đi.

Tiếng bước chân của Cao Bá Hoa như cái bóng chìm nghỉm dưới biển, hành lang im phăng phắc. Bấy giờ Du Chiêu mới hồi thần, phòng bệnh không một bóng người, y dùng sức hít thở thật sâu ___ Không khí nồng mùi thuốc khử trùng lại chẳng ngửi thấy được một chút hương hoa mân côi mật ong ngọt ngào quen thuộc.

Du Chiêu lấy ra bút đo tin tức tố. Từ sau khi tin tức tố bị rối loạn y vẫn luôn mang nó theo bên người, tùy thời kiểm tra tình trạng của mình.

Y thuần thục dùng bút đo đâm lên da, nửa ngày bút đo phát ra tiếng “tích tích” thanh thúy. Y vội vàng cầm lên, trên màn hình hiển thị “Nồng độ pheromone: 0.0002%”.

Tay y phát run.

Cao Bá Hoa nói thật, nồng độ tin tức tố của y gần như bằng 0.

Cuộc sống chính là như thế. Vào lúc ngươi cho rằng tình hình chẳng thể tệ hơn nữa, nó sẽ dáng thêm một đòn càng nặng.

Khiến ngươi thất điên bát đảo, trời đất tối tăm.

C “estlavie*.

(*) C “estlavie: ý nghĩa tương tự như “Cuộc sống mà!”

Du Chiêu thả bút đo lại túi. Xuất phát từ hoài nghi với Cao Bá Hoa, y rời khỏi phòng bệnh, đi tới bệnh viện omega tìm bác sĩ chuyên khoa riêng mà y tin tưởng.

Hiện tại là mười một giờ, tất nhiên đã quá giờ khám bệnh.

Chuyên khoa hay chuyên gia gì đó cũng đều phải tan làm.

Tất nhiên, nếu ngươi có bản lĩnh, chuyên gia vẫn phải vì ngươi mà tăng ca.

Chỉ bằng một cuộc điện thoại của Du Chiêu, bác sĩ cùng toàn bộ nhân viên đều phải tăng ca.

Nhưng chẳng ai nghĩ tới, bệnh viện lúc này còn có người khác đang tăng ca.

Du Chiêu trong lòng hơi hoài nghi, nhưng cũng không hỏi nhiều. Y dùng thang máy VIP, tận lực tránh để người khác bắt gặp nên cũng không rõ vị bác sĩ nào đang tăng ca.

Không nghĩ tới, tại lối đi VIP, Du Chiêu gặp được Đoạn Khách Nghi.

Hai người nhìn thấy đối phương đều kinh ngạc cùng… lúng túng.

Đoạn Khách Nghi nâng mặt, cười lạnh nói: “Ồ… Tối rồi lại tới khám bệnh sao? Cũng sắp ly hôn còn quản cái này?”

Du Chiêu ôn hòa đáp: “Ly hôn là ly hôn, khám bệnh cũng không thể chậm trễ được. Ngược lại là ngài, cũng tới khám bệnh sao?”

Đoạn Khách Nghi liếc y một cái: “Không có gì, ta đi cùng cháu ta.” Nói rồi nhanh chóng rời đi.

Du Chiêu cũng không quá để tâm chuyện Đoạn Khách Nghi, một mình đi tới phòng xét nghiệm. Qua một đêm, kết quả cho thấy tình trạng rối loạn tin tức tố của Du Chiêu không phải do thuốc, cơ bản loại bỏ được khả năng Cao Bá Hoa ám hại y. Mặc dù nghĩ oan cho Cao Bá Hoa, song Du Chiêu cũng chẳng vì thế mà hổ thẹn. Cao Bá Hoa thực sự nham hiểm giả dối, không thể không phòng.

Du Chiêu lúc này đặt tâm tư lên Đoạn Khách Nghi, vì cái gì mà ông ta nửa đêm còn tới khám bệnh? Y thăm dò bác sĩ riêng, nhưng Đoạn Khách Nghi thứ nhất không phải bệnh nhân của ông, mặt khác vì đạo đức nghề nghiệp cũng không tiện nói. Du Chiêu muốn là hỏi thăm vị bác sĩ kia, cũng chưa chắc hỏi được tin tức gì. Dù sao cũng là bác sĩ riêng của Đoạn Khách Nghi, giao tình nhiều năm, miệng mồm rất kín.

Du Chiêu rời bệnh viện, lái xe về thẳng Du gia.

Dù sao y cũng đáp ứng về Du gia ở tạm vài ngày. Du Hải thái độ cực kì hoan nghênh. Mà cha mẹ Khuất Kinh bên này cũng ân cần hỏi han, muốn biết bọn họ có thực sự ly hôn hay không. Khuất Kinh nửa thật nửa giả giải thích, cha mẹ Khuất cũng một trận lo lắng.

Khương Tuệ Tức còn nghĩ: “Nếu thực sự động tới pháp luật, bằng không hiến gan đi?”

Khuất Kinh cầm lấy sấp tài liệu “hậu quả hiến gan” mà trước đó Khương Tuệ Tức tìm, cười nói: “Lúc trước không phải mỗi ngày mẹ đều niệm cái này sao? Hiện tại không sợ nữa a?”

Cha Khuất lại nói: “Nếu đã làm ăn ngay thẳng, sợ gì hắn tố cáo!”

Khuất gia cũng là một đêm huyên náo.

Du Chiêu tạm thời trở về Du gia, phòng ngủ cũng xem như sạch sẽ. Du Ung giọng điệu trào phúng, Du Chiêu mắt điếc tai ngơ, chỉ nói: “Quan tâm Đoạn tổng nhiều chút thì hơn! Anh thấy ông ta đang có vấn đề đấy.”

Du Ung buồn bực: “Anh mới có vấn đề!”

Du Chiêu một mình quay về phòng ngủ liền thấy điện thoại Cao Bá Hoa gọi tới. Du Chiêu nghĩ một chút, tắt điện thoại của gã. Qua mấy phút chuông lại reo. Du Chiêu nhịn không được cầm lên, màn hình hiển thị hai chữ “Khuất Kinh”.

Du Chiêu im lặng nửa ngày mới cầm điện thoại lên: “Ừm? Chồng… trước?”

“Ừ. Vợ cũ ơi, là anh đây.” Khuất Kinh cười nhạt, “Sao muộn như vậy mà còn chưa ngủ?”

“Không phải tại anh gọi điện cho em sao?” Du Chiêu ngụy biện, “Vốn đã đi ngủ rồi.”

“Lừa anh hả!” Khuất Kinh nói, “Anh rõ ràng nhìn thấy cửa sổ phòng em sáng đèn mới gọi mà.”

Du Chiêu ngẩn ra, đứng cạnh cửa sổ nhìn, quả nhiên bên ngoài đậu sẵn một chiếc xe màu đen, bởi vì trời tối nên không quá bắt mắt.

“Anh thực sự là…” Du Chiêu nằm bên cửa sổ, “Trễ thế này rồi còn tới làm gì chứ?”

“Anh nhớ hoa mân côi của anh.” Khuất Kinh nhàn nhạt nói, “Không ngửi thấy mùi của em, anh không ngủ được.”

Du Chiêu hít sâu một hơi, chính y cũng chẳng ngửi được chút hương hoa mân côi nào.

Nhưng dù sao Du Chiêu cũng sống ở đây nhiều năm, y lấy ra một tấm khăn len cũ, gửi tới văn phòng cho Khuất Kinh.

Giữa trưa, Thang Kha tới phòng Khuất Kinh liền thấy hắn phát điên mà quấn khăn len trên đầu, nhìn qua y hệt thương lái Ấn Độ thời xưa.

Nhưng Thang Kha cũng không có tâm tư nhìn mấy cái này. Điều khiến hắn lo lắng hiện tại chính là Cao Bá Hoa.

“Trước mười một giờ trưa thứ hai, tới bệnh viện gặp Cao đổng. Bằng không, gặp ở tòa đi!” ___ Đây là uy hiếp trắng trợn.

Khuất Kinh giống như đã quên, mười một giờ như thường lệ liền kêu Thang Kha gọi đồ ăn trưa.

Nhưng từ khi Khuất Kinh quyết định ly hôn với Du Chiêu, Thang Kha cũng đã biết đáp án của hắn. Thang Kha không nói gì thêm, theo thường lệ gọi cơm, chờ cảnh sát gọi tới.

Cao Bá Hoa nói là làm, buổi sáng Khuất Kinh không tới tìm Cao đổng, buổi chiều phía cảnh sát liền tìm tới cửa, yêu cầu Khuất Kinh phối hợp điều tra. Thân là tâm phúc của Khuất Kinh, Thang Kha đương nhiên cũng có tên trong danh sách mời.

Thang Kha nghĩ, đi chuyến này cũng không biết mất bao lâu liền gọi cho Hoa Thì: “Tối nay anh không trở về ăn cơm đâu. Em tự mình ăn đi.”

Hoa Thì đáp: “Không sao, em cũng có hẹn với Du Chiêu.”

Thang Kha gật đầu: “Được.” Nói rồi cúp điện thoại.

Phía cảnh sát vẫn đang ép hỏi Thang Kha cùng Khuất Kinh về Liddicoat. Người này là nhân viên của Khuất Kinh, tháng tám rồi hắn giúp công ty mua cổ phiếu của một tập đoàn kỹ thuật bên Mỹ, lợi nhuận 35 triệu đô la, bởi vậy tiền thưởng lên tới vài trăm vạn.

“Anh có ấn tượng với người này không?” Điều tra viên hỏi, “Hắn có thể là một trong những nhân viên xuất sắc nhất đó!”

“Đúng thế.” Khuất Kinh gật đầu, “Chi phiếu tiền thưởng của anh ta là tôi kí, tôi còn biểu dương anh ta trước toàn thể công ty.”

“Vậy anh biết anh ta mua bán tin tức mới có thể kí được hợp đồng, lấy trăm vạn tiền thưởng này không?” Điều tra viên tiếp tục hỏi.

“Tôi không biết.” Khuất Kinh vẻ mặt vô tội, “Hơn nữa, công ty tôi mấy trăm nhân viên giao dịch, mỗi người một ngày xử lý cả ngàn quyết sách, tôi không thể mỗi ngày đều hỏi thăm từng người bọn họ.”

“Ha ha.” Điều tra viên cười lạnh, lấy ra ghi chép, “Một ngày trước khi công ty anh thu mua cổ phiếu anh và Liddicoat từng gọi điện thoại với nhau mười lăm phút. Xin hỏi, nội dung cuộc nói chuyện là gì?”

Khuất Kinh đáp: “Ngày hôm qua ăn gì tôi còn không nhớ rõ, sao nhớ được cuộc điện thoại từ tháng tám chứ?”

“Liddicoat nói, hắn có được thông tin về cổ phiếu tăng giá, nhưng số tiền quá lớn không thể tự mình làm chủ nên gọi điện thoại cho anh. Anh nói, nếu tin tức gián điệp của hắn đáng tin, vậy thì mạnh tay mà làm.” Điều tra viên đọc khẩu cung của Liddicoat, lại nhìn Khuất Kinh, “Anh đã nói vậy, đúng không?”

“Không.” Khuất Kinh đáp, “Anh có bằng chứng chứng minh tôi nói không?”

“Khẩu cung của Liddicoat là chứng cứ đáng tin nhất.” Điều tra viên nở nụ cười, “Anh thấy sao?”

“Chỉ cần khẩu cung từ một phía, không có đối chứng cũng đáng tin?” Khuất Kinh cũng cười, “Có thể sở điều tra không phù hợp với anh lắm nhỉ?”

So với Khuất Kinh trò chuyện vui vẻ, Thang Kha bên này lại cực kỳ cẩn thận. Đáp án của hắn chỉ có ba chứ: “Tôi không biết.”

“Anh không cần bảo vệ ông chủ của mình như thế.” Điều tra viên lạnh nhạt nói, “Anh cũng chỉ là người làm công mà thôi.”

“Đúng vậy. Tôi làm công ăn lương.” Thang Kha nói, “Nên cái gì cũng không biết.”

Nói chung, cả buổi chiều Khuất Kinh cùng Thang Kha đều ngồi uống cafe tại phòng nhỏ ở sở cảnh sát. Mà vợ của bọn họ cũng đang ngồi uống cafe, chỉ là địa điểm sang trọng xa hoa hơn nhiều.

Hoa Thì thao thao bất tuyệt oán giận sinh hoạt sau hôn nhân, cuối cùng đưa ra kết luận: “Tớ cảm thấy mình đã mất đi tự do!”

Du Chiêu mỉm cười nhấp cafe: “Tớ thấy cậu còn rất thích thú ấy chứ.”

“Phải không?” Hoa Thì một bên oán giận một bên nhếch miệng, “Chắc đây chính là hôn nhân!”

Du Chiêu trầm tư một trận, nói: “Tớ còn nghĩ cậu không biết hưởng thụ cuộc sống hôn nhân đấy. Dù sao, cậu là người không có chút ý thức trách nhiệm nào hết.”

“Tớ đúng là không có trách nhiệm, hiện tại cũng không luôn.” Hoa Thì trả lời, “Hôn nhân giữa tớ và Thang Kha cũng không phải dựa vào ý thức trách nhiệm mà gắn bó.”

“Vậy bằng cái gì?” Du Chiêu hỏi, “Tin tức tố sao?”

Hoa Thì nở nụ cười: “Tuy rằng tớ nhiều năm buông thả dưới ảnh hưởng của tin tức tố, nhưng cậu đừng quên Thang Kha là beta. Tin tức tố chả có ý nghĩa gì với anh ấy, vậy với tớ cũng không.”

“Phải a…” Du Chiêu như hiểu, rồi lại mù mịt, “Quan hệ giữa các cậu không bị ràng buộc bởi tin tức tố.”

“Đúng vậy. Bằng không sao theo đuổi anh ấy khó vậy chứ!” Hoa Thì bất giác oán giận, “Lúc nào cũng trưng cái mặt lạnh.”

Du Chiêu nở nụ cười: “Cậu ấy nhất định rất yêu cậu mới có thể bốc đồng cùng cậu kết hôn.”

“Tớ cũng rất yêu anh ấy đấy thôi, bằng không sao lại cùng khúc gỗ kết hôn chứ.” Hoa Thì vẻ mặt ‘như nhau cả thôi’ nói, “Nói chung, tớ thích anh ấy nên mới vậy. Nếu không thích tớ sẽ lập tức rời đi, sẽ không vì mấy cái ý thức trách nhiệm vớ vẩn gì đó mà tiếp tục cuộc hôn nhân này đâu.”

Du Chiêu trừng mắt nhìn: “Có lẽ vậy. Khuất Kinh kết hôn với tớ, có lẽ cũng vì yêu thích đi. Nếu như tớ không còn điểm hấp dẫn anh ấy nữa, anh ấy cũng sẽ rời xa tớ.”

“Nhưng cậu đâu có chịu thiệt a.” Hoa Thì đáp, “Không phải cậu cầm theo một nửa tài sản của anh ta hả?”

Du Chiêu cũng cười, không biết nên nói cái gì. Đúng lúc điện thoại vang lên. Du Chiêu vừa nhận, thanh âm Cao Bá Hoa liền truyền tới: “Anh biết Khuất Kinh bị sở cảnh sát gọi đi rồi chứ?”

“Hả?” Tim Du Chiêu nhảy một cái.

“Tôi cũng có chút bản lĩnh, đúng không?” Cao Bá Hoa cười, “Anh không cân nhắc hợp tác với tôi một chút sao?”

Du Chiêu dùng khẩu hình nói với Hoa Thì một cậu “Chờ tớ” liền đứng lên, đi tới góc khuất nói với Cao Bá Hoa: “Tôi hợp tác cùng anh chẳng khác nào tranh ăn với hổ, có lợi ích gì chứ?”

“Chi bằng anh nghĩ xem nếu không hợp tác với tôi thì sao đi.” Cao Bá Hoa đáp, “Nếu anh không đồng ý, vậy tin tức tố cùng chuyện anh không thể sinh con tôi không chắc mình có giữ kín được hay không a.”

Du Chiêu không đáp, chỉ hói: “Tôi không hiểu, anh thế mà còn tận hiều tận nghĩa như vậy? Khuất Kinh trở về Cao gia không phải anh liền nhiều thêm một đối thủ? Ba anh tình trạng nguy kịch không phải là thời cơ tốt nhất sao?”

Cao Bá Hoa nghe vậy trầm mặc một trận, nửa ngày mới nói: “Được, tôi cũng không gạt anh…”

“Hả?”

“Anh nhớ tôi từng nói gì không?” Cao Bá Hoa đáp, “Nguyên tắc mà ba tôi tôn thờ nhất ____ Omega, so với người khác càng ích kỷ.”

Hiện tại, Cao đổng dùng “Nhân từ” tới áp chế “Ích kỷ”.

Cao đổng lập một di chúc cực kì “nhân đạo”, tất cả tài sản sau khi ông ta chết sẽ đem làm từ thiện, song: “Quyền thừa kế tất nhiên có thể thay đổi. Nhưng mà, phải chờ tới khi nào để ta thay đổi chủ ý đây?”

Cao đổng biết rõ ông ta chết đối với Cao Bá Hoa chính là cái kết viên mãn nhất. Bởi vậy, ông ta lập một bản di chúc, khiến Cao Bá Hoa không thể không chạy khắp nơi tìm cách “kéo dài mạng sống” cho ông. Cao đổng cũng nói thẳng, chỉ cần tìm được người hiến gan thì di chúc liền thay đổi.

“Hử?” Du Chiêu đáp, “Không bằng trước tiên anh thể hiện chút thành ý xem. Anh nói anh có nhược điểm của Đoạn Khách Nghi, sẽ không phải loại chuyện lông gà vỏ tỏi rằng hắn qua lại với bác sĩ trị liệu của mình chứ?”

“Xem ra anh cũng biết.”

“Thật sự làm cho người ta thất vọng a. Chỉ bằng một bác sĩ quèn căn bằng không ảnh hưởng được hôn nhân giữa ông ta và Du Hải.” Du Chiêu lạnh nhạt nói.

Cao Bá Hoa lại nói: “Đương nhiên tôi biết. Sợ là anh vẫn chưa hiểu rõ nội tình a… Thôi, xem như biểu hiện thành ý, tôi sẽ gửi tư liệu cho anh, lúc ấy hãy quyết định có hợp tác với tôi không cũng chưa muộn.”

Nói xong gã cúp điện thoại, gửi một phần báo cáo chi tiết tới. Du Chiêu cau mày mở tin nhắn Cao Bá Hoa gửi tới, vừa nhìn lướt qua liền cực kì kinh ngạc.

Đoạn Khách Nghi…

Cáo Bá Hoa nói: “Muốn hủy hoại Đoạn Khách Nghi rất đơn giản, anh có muốn thử một chút hay không?”

Hết chương 85.

Editor: Tùy Tiện

Chương 84

Chương 86

Click to rate this post!
[Total: 1 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment