Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 72

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 72

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-72

CHƯƠNG 72.

Sau khi thu “tiền boa” của Khuất Kinh, lý luận gì đó của chủ sạp cũng biến thành “nhân định thắng thiên”. Hắn thành thật ngồi đợi, qua lúc lâu liền thấy Khuất Kinh lôi kéo một omega tuấn tú đi tới, phía sau còn có một beta.
Chủ sạp đánh giá người omega này. Dung mạo tuấn tú đoan chính như vậy, khó trách tìm được một lão chồng xa hoa nhiều tiền.
Khuất Kinh nháy mắt với chủ sạp mấy cái, nói với Du Chiêu: “Chúng ta đi xin xăm đi!”
Du Chiêu hướng chủ sạp đưa tiền.
Chủ sạp thu tiền, hơi nhướng mày: Tuyệt! Đây là hai lần thù lao a!
Dù sao cũng đã thu tiền, chủ sạp thời điểm không ai để ý liền cố ý xé đi hai chữ “quẻ hạ”, sau đó đặt lên bàn, nói: “A, cái này là quẻ xâm hai người rút…”
Du Chiêu mở mắt ra nhìn, trên giấy họa cuộc ác chiến Xích Bích hỏa thiêu liên hoàn thuyền, thơ đề: “Mang củi cứu hỏa đại cũng là, thiêu biến ba ngàn cũng trùng lặp song. Nếu như hỏi vinh hoa cũng ra vào, không bằng thu thập uổng lao tâm.”
Dù Du Chiêu không hiểu được xem quẻ, nhưng hiểu được giải thơ, đều là giáo dục bắt buộc, ai lại không biết xem hiểu thơ cổ chứ? Ai không biết điển cố hỏa thiêu liên hoàn thuyền a?
Đồ văn mờ mịt, trái tim Du Chiêu chìm xuống, chỉ nói: “Đây là… Điềm xấu sao?”
Khuất Kinh đứng bên nhìn chủ sạp, nếu ông ta dám nói ra cái gì không tốt hắn liền lật bàn.
Chủ sạp ho khan hai tiếng, nói: “Cái này… Phải dùng chủ nghĩ duy vật tới biện chứng…”
“A? Trong miếu cúng thần bái phận cũng nói chủ nghĩa duy vật?” Du Chiêu phảng phất có cái nhìn mới về chủ nghĩa duy vật.
Chủ sạp lại ho khan hai tiếng: “Không… Tôi nói là chủ nghĩa duy tâm biện chứng… Chính là chúng ta phải xem xét nhiều mặt của vấn đề. Nói thí dụ như, ở đây viết cầu vinh hoa phú quý đúng là vô vọng. Ngài tới để cầu vinh hoa phú quý sao?”
“Cũng không phải.” Du Chiêu đáp, “Tôi tới cầu… sức khỏe.”
“Sức khỏe? Cầu sức khỏe khẳng định thành.” Chủ sạp gật đầu nói.
Du Chiêu lại cau mày: “Tại sao a? Trên này viết ‘mang củi cứu hỏa đại cũng là, thiêu biến ba ngàn cũng trùng lặp song’… Ác chiến Xích Bích, không phải là bi kịch sao?”
“Cái này chứng tỏ hồng hồng hỏa hỏa a! Đại chiến Xích Bích cũng không nhất định là bi kịch! Ngài xem, ngài là Khổng Minh, có thể mượn đông phong! Hồng hồng hỏa hỏa a!” Than chủ gật đầu nói.
“A?” Du Chiêu ngẩn ra, “Vậy còn ‘không bằng thu thập uổng lao tâm’?”
“Chính là ngài không cần quá lo lắng, mọi việc sẽ dần tốt lên. Giống như Khổng minh đợi đông phong.” Chủ sạp phẩy phẩy quạt lá cọ, dùng giọng điệu thế ngoại cao nhân nói, “Nói chung, mọi chuyện đều tốt đẹp.”
Du Chiêu cũng không thể nói cái gì, chỉ gật đầu nói cảm ơn.
Hai người xin xâm xong liền rời đi. Khuất Kinh ôm vai Du Chiêu, cười nói: “Em xem, không có chuyện gì a!”
Du Chiêu lại nói: “Em cũng không tin chuyện này… Vẫn cảm thấy lão chủ sạp kia nói hươu nói vượn.”
“Ai, sao lại nói như vậy chứ?” Khuất Kinh vội vàng nói, “Người ta rất chuyện nghiệp. Em tin tưởng chút đi mà! Nghĩ thoáng một chút, không cần lo lắng, mọi việc sẽ tốt thôi.”
Du Chiêu liền mỉm cười gật đầu, nói: “Ừm.”
Bọn họ ở trong miếu đi dạo, vừa lúc gặp được Đoạn Khách Nghi cũng tới. Đoạn Khách Nghi thấy bọn họ, lộ ra nụ cười, nói: “Sao lại khéo như vậy?”
Du Chiêu cùng Khuất Kinh cũng lễ tiết mỉm cười lại: “Ngài cũng tới sao, thật là khéo.”
Đoạn Khách Nghi cười nói: “Cái gì khéo hay không khéo? Ta tới cùng cháu ta cầu con cái. Sao vậy, các ngươi cũng tới cầu con sao?”
Du Chiêu bị nói trúng tâm sự cũng không có việc gì, nhưng dù sao đây là Đoạn Khách Nghi, y không khỏi có chút lúng túng. Chính là dù bị Đoạn Khách nghi nói đúng cũng không lộ ra bộ dạng lúng túng, chỉ mỉm cười đáp lại. Ngược lại Khuất Kinh có chút để bụng, châm biếm lại: “Tới đây đều là cầu con sao? Vậy Đoạn tổng ngài…”
Đoạn Khách Nghi bị hỏi ngược lại như vậy cũng không giận, trái lại nở nụ cười: “Mới nãy không phải nói ta tới bồi cháu ta sao? Ta còn cầu gì nữa đây? Ta có hai nhi tử như Chiêu Nhi và Ung Nhi đã rất thỏa mãn rồi.”
“Tôi cùng Chiêu Nhi tới dạo chơi.” Khuất Kinh cảm thấy câu nói kia quá mức hùng hổ, có vẻ càng kì quái, liền giải thích, “Trên app nói nơi này là địa điểm du lịch cuối tuần khá tuyệt.”
Đoạn Khách Nghi nghe Khuất Kinh giải thích hai câu, cảm thấy có chút giấu đầu hở đuôi. Hắn càng nghe càng cảm thấy bọn họ tới là cầu con. Nhìn Du Chiêu không chịu mở miệng, Đoạn Khách Nghi càng chắc chắn, trong lòng bất giác cao hứng. Đoạn Khách Nghi mừng tít mắt, lại chỉ nói: “Cũng phải, ta thấy các con còn trẻ như vậy, sẽ không bị vấn đề con cái này quấy nhiễu. Nếu còn trẻ như vậy phải tới bái thần cầu phật xin con, vậy thật không tốt nha?”
Khuất Kinh không muốn cùng Đoạn Khách Nghi dây dưa, miễn chọc cho Du Chiêu lúng túng, liền nói: “Vậy ngài hảo hảo bồi cháu trai ngài, hảo hảo khuyên bảo hắn.” Nói xong, Khuất Kinh liền lôi kéo Du Chiêu đi mất. Thang Kha cũng đi theo bọn họ.
Lúc Khuất Kinh kéo Du Chiêu, không tự chủ mà quan sát sắc mặt Du Chiêu, sợ y cảm thấy đau lòng. Mà sắc mặt Du Chiêu vẫn vậy, không có cái gọi là “không dễ nhìn”. Khuất Kinh đang muốn nói vài câu an ủi, điện thoại di động của Du Chiêu lại vang lên.
Du Chiêu lập tức nghe, nói với đối phương: “Mandy?”
Bên kia điện thoại, Mandy nói: “Tôi vừa nói chuyện với luật sư, không có vấn đề gì. Chúng ta sợ Hạ Vụ bị bên ngoài tác động, tôi đã bảo Hào ca phái người tới canh trừng ông ta.”
Du Chiêu cau mày: “Hào ca là ai?”
“Hào ca a… Là một bằng hữu giang hồ. Rất coi trọng chữ tín. Cũng là bạn cũ của tôi.” Mandy nhẹ giọng trả lời, “Còn có, lần trước Hào ca tới, Hạ Đào cũng ở đó, giống như còn muốn xin phương thức liên lạc của Hào ca, nói sau này còn làm phiền hắn. Không chỉ như vậy, Hạ Đào còn kéo tôi nói chuyện phiếm, ý tứ muốn nhận thức thêm nhiều người giang hồ như vậy. Tôi cảm thấy cậu ta có chút bất thường.”
Du Chiêu nghe vậy liền cau mày, hỏi: “Chuyện này… Hoặc là cậu ta muốn có thêm nhiều lựa chọn?”
“Ngài nói như vậy cũng không sai. Tôi thấy Hạ Đào là người khôn khéo, hẳn là sẽ không có chuyện gì. Khả năng cậu ta muốn nhận thức nhiều người, sau đó nếu xảy ra chuyện tương tự cũng không cần tìm chúng ta, tiết kiệm chút tiền chênh lệch a.” Mandy đáp.
Du Chiêu nghe vậy cười cười, vừa cúp điện thoại lại nghe bên tai thanh âm rối loạn, dường như có người đang kêu cứu. Khuất Kinh theo bản năng ôm lấy Du Chiêu, đem y bảo hộ, lại nói với Thang Kha: “Cậu đi xem chuyện gì đang xảy ra?”
“Tôi?” Thang Kha vội vàng lắc đầu, “Bằng không chúng ta đi trước đi? Quản chuyện vô ích làm chi?”
Kêu đánh kêu giết, họa chăng Thang Kha mới có thể tham gia trò vui này!
Khuất Kinh suy nghĩ một chút, nói: “Cũng được, đi trước đi. Đừng chọc phiền phức.”
Vì vậy, ba người liền lên xe rời đi. Sau đó mới biết, là Đoạn Khách Nghi bị người đánh. Đây là hai người, Thang Kha cùng Hoa Thì hẹn uống trà Hoa Thì thuận miệng nói: “Mấy người biết gì không? Ngày này tuần trước, Đoạn Khách Nghi đang cùng cháu trai hắn đi cầu con thì bị người ta đánh!”
Khuất Kinh biết được, đấm ngực dậm chân: “Sớm biết vậy liền đi xem một chút!”
Du Chiêu nghe vậy lại nhíu chặt lông mày, hỏi: “Đang yên đang lành, sao lại có người đánh Đoạn Khách Nghi chứ?”
Hoa Thì lại cười: “Như thế nào? Tớ thấy bình thường Đoạn Khách Nghi luôn giả bộ cao quý tao nhã, sau lưng không biết làm bao nhiêu chuyện xấu, đắc tội bao nhiêu người. Ông ta chắc chắn đắc tội người ta nên bị đánh!”
Du Chiêu lại nói: “Dù ông ta đắc tội người ta, cũng không đến nỗi bị đánh. Ai dám làm như thế? Tốt xấu gì ông ta cũng là con cháu Đoàn gia, phu nhân Du gia. Không sợ bị trả thù sao?”
“Cậu nói đúng.” Hoa Thì gật đầu, nói “Cho nên Đoạn Khách Tâm treo giải ba mươi vạn, tìm ra người đánh Đoạn Khách Nghi là ai.”
Khuất Kinh nói: “Ba mươi vạn cũng không tính là nhiều.”
Hoa Thì bắt đầu cười ha hả: “Khuất đại tổng tài, ngài đừng nói chuyện cười chết người. Mấy tên côn đồ đầu đường xó chợ kia, ngươi cho hắn ba mươi vạn, hắn ngay cả cha mình cũng có thể đem tế trời!”
Khuất Kinh lại nói: “Chẳng nhẽ tôi lại không biết? Có thể không giống cậu là chính tông đại thiếu gia, xuất thân từ gia đình bình thường, nhưng sao không biết có tiền tự phụ chứ? Chỉ là, Đoạn Khách Tâm treo giải thưởng này, không phải tìm người mà càng là vớt vát mặt mũi hắn thôi. Ba mươi vạn, còn chưa đủ để hắn bận tâm.”
Hoa Thì nghe vậy gật đầu: “Anh nói vậy, quả thật có chút đạo lý a!”
Du Chiêu xa xôi nói: “Đoạn Khách Tâm và Đoạn Khách Nghi trong ngoài đều bất hòa. Tớ thấy Đoạn Khách Tâm chính là làm bộ, cũng không phải thực sự quan tâm Đoạn Khách Nghi.”
Khuất Kinh nghe Du Chiêu nói vậy liền thở dài, nói: “Hào môn thế gia đúng là phức tạp! May mắn gia đình chúng ta là người bình thường.”
Hoa Thì cười nói: “Các ngài là gia đình bình thường?”
“Đúng vậy.” Khuất Kinh nắm tay Du Chiêu, nói: “Chúng ta chính là cái kiểu sáng sớm nắm tay cùng nhau đi làm, khuya về cùng ăn cùng ngủ.”
Du Chiêu nghe vậy, da mặt mỏng ẩn ẩn nhu tình.
Hoa Thì nhìn, chua chết rồi.
***
Đoạn Khách Nghi ở miếu, nhìn cháu trai bái lạy Quan Thế Âm, trong lòng thầm nghĩ: Thì ra vợ chồng Du Chiêu nhìn ân ân ái ái lại không sinh được nha! Thực sự là cười chết người.
Đoạn Khách Nghi càng nghĩ càng cao hứng, khẽ hát, quay đầu đi tới địa phương vắng vẻ hút thuốc. Không nghĩ tới, còn chưa hút được hai hơi đã bị hai tên côn đồ tiến lên trùm bao tải đánh. Bởi vì hắn đang hút thuốc thì bị trùm bao tải, trên cánh tay còn để lại hai vết bỏng to như hạt đậu.
Du Hải nghe tới đây, phản ứng đầu tiên là: “Ngươi còn hút thuốc?”
Đoạn Khách Nghi cũng choáng, không biết nên nói cái gì.
Du Hải nhìn thấy vết sẹo trên cánh tay Đoạn Khách Nghi, vội vàng nói: “Lập tức liên hệ khử cái sẹo này đi. Nếu phải tham gia hoạt động, bị người nhìn thấy trên tay có sẹo do thuốc lá để lại không phải sẽ mất mặt muốn chết sao.”
Đoạn Khách Nghi rất ủy khuất, một câu cũng nói không được, răng nanh cắn chặt tới phát run.
Đoạn Khách Tâm cũng ở phòng bệnh, nghe lời này của Du Hải cũng cười, nói: “Anh hút thuốc? Em trai cũng không biết đấy. Nhưng mà cũng không kì lạ. Không phải chúng ta cũng hút đấy sao?”
“Có thể giống nhau sao?” Du Hải trực tiếp nói thẳng cùng Đoạn Khách Tâm, “Chúng ta là alpha, có thể so sánh sao?”
Đoạn Khách Tâm nghĩ, Đoạn Khách Nghi dù sao cũng là họ Đoạn, mới chịu nỗi đau da thịt, lại bị chồng chất vấn, thật quá bất hạnh. Vì thế, Đoạn Khách Tâm liền phụ họa: “Như nhau, như nhau. Bên ngoài cũng có rất nhiều omega hút thuốc a. Phòng làm việc của anh có ai không hút đâu? Công việc bận rộn, áp lực lớn, đều vậy mà.”
Du Hải lại nói: “Hắn ở nhà hưởng phúc đây, có thể có áp lực gì chứ?”
Đoạn Khách Nghi nghe câu này, cơ hồ phải cười ra tiếng.
Du Hải nhìn Đoạn Khách Nghi tươi cười quái dị, hỏi: “Ngươi cười cái gì?”
Đoạn Khách Nghi trên mặt thờ ơ, đáp: “Hạnh phúc nên cười.”
Đoạn Khách Tâm chỉ cảm thấy bầu không khí của đôi vợ chồng trước mặt này quá kì lạ, chính hắn cũng mất tự nhiên liền đứng lên, nói: “Nói tới thuốc, tôi cũng nghiện. Đi ra ngoài hút một điếu.”
Giờ khắc này Du Hải cũng không muốn ở phòng bệnh cùng Đoạn Khách Nghi, lấy ra một điếu thuốc, nói: “Ta đi chung với cậu.”
Du Hải cùng Đoạn Khách Tâm rời khỏi phòng bệnh, chỉ còn Đoạn Khách Nghi một người. Phòng bệnh bỗng trở nên lặng lẽ, đầu Đoạn Khách Nghi ong ong vang lên, hoảng hốt cười, lại bỗng nhiên khóc.
Tiếng mở cửa vang lên, một bóng người cao lớn đi tới.
Đoạn Khách Nghi mặt không biểu tình ngẩng lên, thấy một vị bác sĩ cao lớn nói với hắn: “Tôi là bác sĩ vật lý trị liệu của ngài.”
Đoạn Khách Nghi nhìn hắn chăm chú, hỏi: “Còn trẻ như vậy?”
“Đúng vậy, nghề này ở trong nước còn rất mới mẻ. Coi như chuyên gia có kinh nghiệm, tuổi tác cũng không quá lớn.” Bác sĩ đối với Đoạn Khách Nghi biểu hiện rất thân mật, “Hiện tại có thể đưa tay cho tôi không, ngài Đoạn?”
Đoạn Khách Nghi có chút chống cự, nhưng vẫn khoát tay đối phương. Đối phương nhanh chóng nắm chặt tay hắn, một tay khoát lên bả vai hắn, thân thể chậm rãi tựa lên, lôi kéo bắp thịt căng cứng của Đoạn Khách Nghi.
Đoạn Khách Nghi bỗng nhiên khẩn trương: Hắn quên mất chính mình đã bao lâu không tiếp xúc như vậy với alpha… Chồng hắn, e rằng đã không để ý hắn từ lâu.
Rõ ràng chỉ là một hồi trị liệu, cố tình Đoạn Khách Nghi lại cảm giác được một loại khoái cảm “vụng trộm”.
Liên quan tới chuyện Đoạn Khách Nghi bị đánh, trong cái vòng nhỏ này đã lưu truyền tới mức “không ai không biết”. Du Chiêu ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng vẫn có chút nghi ngờ: Nếu nói gần đây Đoạn Khách Nghi đắc tội người nào, người đầu tiên Du Chiêu nghĩ đến là Hạ Đào.
Hạ Đào trên danh nghĩa xuất ngoại triển lãm tranh, tránh đi đầu sóng ngọn gió, đồng thời nói: “Tôi đã xuất ngoại, việc này không quan hệ gì tới tôi.”
Du Chiêu vẫn nhắc nhở: “Tốt nhất là không có. Bằng không, cho dù có mối quan hệ tốt hơn nữa cũng không cứu được cậu.”
“Đương nhiên tôi biết!” Ngữ khí Hạ Đào lạnh nhạt, “Cho dù tôi hận Đoạn Khách Nghi hơn nữa cũng sẽ không đánh ông ta! Tôi lại không ngu!”
Nếu Hạ Đào nói vậy, Du Chiêu cũng không thể không tin.

Không nghĩ tới, Đoạn Khách Tâm treo giải ba mươi vạn vẫn rất có hiệu quả, không quá hai ngày liền tra ra được.

Hết chương 72.

Editor: Tùy Tiện

Chương 71

Chương 73

Click to rate this post!
[Total: 1 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment