Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 69

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 69

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-69

CHƯƠNG 69.

Khuất Kinh ôm bó hoa mân côi to đứng trước cửa Tiểu Thiện Công Một.

Du Chiêu xuống lầu nhìn thấy, không chỉ bất ngờ mà còn thẹn thùng___ Dù sao hiện tại là giờ tan tầm, người qua lại nhều, đồng sự trong công ty tất cả đều có thể nhìn thấy.

Nhân viên vẫn luôn có chút sợ hãi với vị sếp tổng tác phong nghiêm túc Du Chiêu, giả bộ không nhìn thấy quay đầu rời đi. Có người tính cách hào sảng một chút thì tủm tỉm cười: “Gặp được bà chủ* rồi nha!”

(*) Bà chủ (vợ sếp: 老板娘 – Lǎobǎn niáng). Ở đây dùng bằng 老板榔 – lǎobǎn láng (vợ của ông chủ nhưng là nam). T sẽ thay bằng lang phu.

Du Chiêu cảm thấy buồn cười: “Cái gì là bà chủ*?”

“Có bà chủ, vậy phải có lang phu của sếp nha!” Đồng sự kia nhẹ nhàng giải thích, lại nói: “Chồng ngài thật soái, rất xưng đôi!”

Khuất Kinh nghe vậy nở nụ cười, khách khí gật đầu, hàn huyên hai câu liền đỡ Du Chiêu lên xe riêng. Không ngoài dự liệu, Thang Kha ngồi trước ghế lái, cũng không ngoài dự liệu mà bị Khuất Kinh xem như không khí. Mà Thang Kha cũng rất tự giác xem bản thân không tồn tại.

Sau khi yên vị, Khuất Kinh nói: “Nhân viên của em rất thú vị, không hổ là làm PR.”

Du Chiêu nhớ tới Mandy tiểu thư, liền nói: “Đúng vậy. Có thể em là người duy nhất không chuyên nghiệp ở đây!”

“Sếp lớn xưa nay đều không cần làm chuyên môn.” Khuất Kinh nói, “Lẽ nào Bill Gates dùng Microsoft nhanh hơn người khác?”

Chuyện cười của Khuất Kinh chứng minh có tác dụng, Du Chiêu không còn quá xấu hổ, chỉ cười nói: “Sao anh lại tới đây?”

“Đương nhiên là quan tâm em nên tới a.” Khuất Kinh đáp.

Vô cùng tự nhiên.

Du Chiêu biết, Khuất Kinh quan tâm thân thể chính mình mới quan tâm như vậy.

Thang Kha không biết Du Chiêu có bệnh, chỉ cảm thấy tật xấu dính vợ của Khuất Kinh lại bắt đầu. Trong mắt Thang Kha, người có bệnh là Khuất Kinh.

Du Chiêu cười cười: “Tới thì tới, còn ôm hoa là sao? Đứng trên đường không cảm thấy ngốc hả?”

“Em cảm thấy ngốc hả?” Khuất Kinh kinh ngạc nói, “Anh cảm thấy rất lãng mạn mà.”

Du Chiêu liền thuận theo “ông chủ”, nói: “Vâng, rất lãng mạn.”

Khuất Kinh cười gật đầu: “Không sai. Anh cảm thấy tới đón em tan làm mà tay không đứng ven đường mới ngốc á.”

Du Chiêu cười nhạt gật đầu.

Khuất Kinh bảo Thang Kha đưa bọn họ tới nhà hàng, nói: “Rất lâu rồi chúng ta không tận hưởng thế giới hai người, bữa tối dưới ánh nến.”

Thang Kha đưa bọn họ tới phòng riêng, chỉ thấy trong khách phòng mùi huân hương như có như không. Thang Kha đợi hai người yên vị liền xin phép rời đi.

Du Chiêu hỏi: “Cậu không cùng chúng tôi ăn cơm sao?”

Thang Kha cười khổ: “Bữa tối dưới ánh nên trước giờ chỉ có phần hai người thôi.”

Khuất Kinh nói: “Đúng vậy. Cậu nhanh chóng tìm người yêu, cùng người ta ăn bữa tối dưới nến đi.”

Thang Kha nhân tiện nói: “Nhà hàng này quá đắt, sợ là cả đời tôi cũng không ăn được.”

Khuất Kinh cười ha ha: “Cậu ngốc sao? Tìm một người có tiền không phải là được à?”

Thang Kha lại giống như bị nói trúng tâm sự, trong lòng căng thẳng, không có cách nào đáp lại, chỉ cười không nói.

Khuất Kinh không chú ý tới vẻ mặt Thang Kha, vẫn tiếp tục trêu: “Đúng rồi. Hoa Thì, bạn của Chiêu Nhi không phải độc thân lại nhiều tiền sao? Cậu có thể nỗ lực một chút!”

Thang Kha vội nói: “Xin lỗi. Tôi đi trước.” Nói xong liền đi, nhân tiện giúp bọn họ đóng cửa lại.

Khuất Kinh liền nói với Du Chiêu: “Em thật là, sao lại mời cậu ta ở lại cùng ăn?”

Du Chiêu nở nụ cười: “Em chỉ là khách khí thôi mà.”

Khuất Kinh đáp: “Khuất Kinh là người đàng hoàng, em đừng cùng hắn khách khí.”

Du Chiêu cũng cười: “Em thấy anh đối với cậu ấy đúng là không khách khí.”

“Mỗi tháng anh cho cậu ta tiền lương nhiều như vậy, còn không khách khí?” Khuất Kinh vung tay lên, bỏ qua đề tài này, “Đừng nói cậu ta. Chúng ta hai người hẹn hò, bàn luận một tên đàn ông khác làm cái gì?”

Du Chiêu cùng Khuất Kinh dưới ánh nến uống rượu vang ăn beefsteak.

Rượu quá ba tuần, trên mặt hai người đều nổi lên màu rượu đỏ. Dưới ánh nến, Du Chiêu đã hơi say, ngọc nhan tựa hoa xuân. Khuất Kinh nâng gò má của y, nghiêng người hôn xuống. Càng như vậy càng trầm luân, linh hồn cũng giống như ngã trong bể rượu.

Nhưng Du Chiêu có dán miếng ngăn tin tức tố, rất nhanh tỉnh lại, chậm rãi đẩy Khuất Kinh ra, nói: “Anh uống nhiều rồi.”

Khuất Kinh nghĩ tới tình huống thân thể của Du Chiêu, liền sờ túi, nói: “Không có chuyê gì, anh có mang thuốc ức chế.”

Du Chiêu đè xuống thuốc ức chế của Khuất Kinh: “Anh là alpha, dùng cái này nhiều không tốt. Để em tới…”

“A?” Khuất Kinh nhất thời không rõ, lại bị Du Chiêu đỡ cánh tay, thuốc ức chế thuận thế rơi xuống đất. Du Chiêu ngồi xuống nhặt thuốc ức chế, nhặt thật lâu mới ngồi lên.

Khuất Kinh kéo y tới gần: “Miệng chua hay không? Chân có tê không?”

Du Chiêu cười khanh khách: “Trở về đi. Chúng ta ăn cũng đủ lâu rồi.”

Khuất Kinh liền ôm Du Chiêu rời khỏi phòng riêng, lại kêu Thang Kha tới đón bọn họ. Tài xế Thang Kha theo lệnh mà đến, lái xe đưa bọn họ về nhà.

Sau khi tắm xong, Khuất Kinh vẫn còn nghĩ tới sự tình dưới bàn ban nãy, hỏi: “Có phải anh như vậy là ủy khuất em không?”

Du Chiêu ngẩn ra: “Cái gì?”

Khuất Kinh liền nói: “Mới nãy em giúp anh giải quyết a! Anh chỉ hưởng thụ, đều là em mệt, không tốt lắm a.”

Du Chiêu không nghĩ tới Khuất Kinh còn để ý chuyện này, càng dở khóc dở cười: “Không có, em cũng rất hưởng thụ.”

Khuất Kinh lại nói: “Em dán miếng ngăn tin tức tố, còn dùng thuốc ức chế, làm sao hưởng thụ?”

Du Chiêu ngẩng đầu, không nói được.

Từ góc độ thân thể mà nói, Du Chiêu sử dụng thuốc nên không hề có cảm giác gì. Nhưng kì quái, trong lòng y lại rất cao hứng.

Khó có thể giải thích.

Nửa ngày, Du Chiêu chậm rãi nói: “Có lẽ là… Em thấy anh cao hứng, em cũng cao hứng.”

Khuất Kinh nghe vậy, cảm động nói: “Vợ ơi, em không cần yêu anh nhiều như vậy đâu!”

Du Chiêu nhất thời dở khóc dở cười: “Mau ngủ đi!”

Hai người liền tắt đèn, bình yên đi qua một đêm.

Buổi sáng Du Chiêu tới công ty, nghe Mandy báo cáo. Mandy trả lơi, đã tìm người khiến Hạ Vụ ngậm miệng.

“Bỏ ra bao nhiêu tiền?” Du Chiêu hỏi.

Mandy nói một con số, cũng nói: “Tôi biết phải làm gì, ngài yên tâm.”

Lúc này, Hạ Đào cũng tới công ty. Du Chiêu đơn giản để Hạ Đào nói chuyện trực tiếp với Mandy, đồng thời đem sự việc nói một lần rõ ràng.

Hạ Đào cảm ơn, lại nói: “Nếu muốn hắn chết, vậy cần bao nhiêu tiền?”

Du Chiêu sắc mặt cứng đờ: “A?”

Mandy cũng ngây ngẩn cả người.

Hạ Đào lại cười: “Giỡn thôi! Sao có khả năng?”

Mọi người lại nói chuyện một phen, xong xuôi Du Chiêu tự mình tiễn Hạ Đào tới thang máy. Nhớ tới câu nói kia của Hạ Đào, hư hư thực thực mà lộ ra ý muốn giết người. Du Chiêu không khỏi có chút lo lắng, bóng gió khuyên nhủ: “Thật ra hiện tại rất tốt, cậu có thể là một họa sĩ công thành danh toại. Chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhất định sẽ trải qua những ngày tháng tốt đẹp. Nếu xảy ra vấn đề, ảnh hưởng tới sự nghiệp, đó mới là thiệt thòi lớn nhất.”

Hạ Đào vừa nghe đã hiểu, bất giác nở nụ cười: “Tôi rõ ràng ý của anh. Con người tôi rất khôn khéo, sẽ không làm việc ngốc nghếch. Còn nữa, muốn dồn một người sống không bằng chết, có rất nhiều biện pháp. Chết, ngược lại là dễ dàng.”

Du Chiêu nghe lời này, cũng không biết nên thoải mái hay càng lo lắng.

Hạ Đào lại nói: “Thật ra tôi vẫn luôn thắc mắc, tại sao anh chưa bao giờ trả thù?”

“A?” Du Chiêu ngẩn ra.

Hạ Đào lắc đầu một cái, nói: “Không có gì, làm người không cần thân thiết với người mới quen.”

Nói rồi Hạ Đào bước vào thang máy, “bye bye” với Du Chiêu một tiếng.

Một câu “chưa bao giờ trả thù” của Hạ Đào khiến Du Chiêu trở nên thất thần.

Du Chiêu thực sự chưa từng nghĩ tới việc trả thù, chỉ muốn mỗi ngày trải qua cuộc sống thật tố.

Nhưng mà, nhìn phản ứng của Đoạn Khách Nghi, chỉ cần Du Chiêu có cuộc sống vui vẻ, đó đã là sự trả thù lớn nhất.

Tan tầm, Khuất Kinh lại sai Thang Kha lái xe tới đón vợ.

Dù đã quen Khuất-thê-nô-Kinh, Thang Kha vẫn không nhịn được mà hỏi: “Khuất tổng, lúc trước không phải ngài vừa mua xe mới cho phu nhân sao? Sao vậy, không nỡ để người ta lái sao?”

“Cậu thì biết cái gì!” Khuất Kinh vỗ lưng ghế dựa, tang thương thở dài.

Thang Kha thuận theo đáp: “Vâng, tôi không hiểu.”

Thang Kha nghĩ thầm: Tôi đương nhiên không hiểu được hành vi ngu ngốc của đôi tình nhân mấy người.

Khuất Kinh suy nghĩ một chút, lại nói: “Đúng rồi, rất lâu rồi tôi chưa kiểm tra sức khỏe đúng không? Giúp tôi hẹn trước đi! Thuận tiện giúp vợ tôi hẹn luôn.”

Kì thực là mượn cớ, Khuất Kinh muốn Du Chiêu đi khám thêm vài bác sĩ, nghe thêm vài lời khuyên. Khuất Kinh rất tín nhiệm bác sĩ tư nhân của mình, liền đưa ra chủ ý này.

“Ngài rất lâu chưa kiểm tra sức khỏe?” Thang Kha cau mày, “Không phải trước khi cưới ngài và phu nhân đã kiểm tra sao?”

“A… Đúng vậy…” Khuất Kinh ế trụ, nửa ngày lại nói, “Gần đây có chút choáng váng đầu, hay là đi khám một chút.”

“Được, vậy tôi hẹn trước giúp ngài.” Thang Kha cũng không nghi ngờ, “Tuần này thì sao?”

“Được, trước tiên để tôi hỏi vợ đã.”

Vừa nói chuyện, Du Chiêu đã xuống dưới, cười tủm tỉm nhìn Khuất Kinh. Khuất Kinh cũng thuận thế ôm lấy y, nói: “Sao lại cười? Có chuyện gì vui sao?”

“A?” Du Chiêu dĩ nhiên không biết mình cười, còn sững sờ, “Em có cười sao?”

“Phải, giống như vậy___ ” Khuất Kinh cong khóe môi, “Nở nụ cười.”

“Giống như vậy… Nở nụ cười…” Du Chiêu học theo, cũng cong khóe môi.

Tuy rằng Thang Kha không muốn nhưng vẫn phải đánh gãy hành vi vợ chồng ân ái vô nghĩa này, nói: “Đúng rồi… Khuất tổng nói chủ nhật này muốn cùng Chiêu tổng đi khám sức khỏe. Không biết Chiêu tổng có rảnh không?”

“Kiểm tra sức khỏe?” Du Chiêu ngẩn ra.

Khuất Kinh vội vàng nói: “Chỉ kiểm tra bình thường mà thôi. Anh thấy kiểm tra sức khỏe cũng không cần quá tỉ mỉ, rất nhiều hạng mục kiểm tra đều không cần làm. Anh nghĩ, thuận tiện mang em theo…” Giống như dấu đầu hở đuôi, Khuất Kinh lớn tiếng nói, “Úc, hoa mân côi, anh thật sự là một khắc đều không thể rời khỏi em!” Hóa thân thành Shakespeare mà đọc diễn cảm.

Thang Kha nghe tới tê cả da đầu, nghĩ: Có phải giống như nữ sinh đi mao xí cũng phải rủ nhau, cho nên tình cảm vợ chồng tốt cũng phải đi khám cùng nhau?

Cẩu độc thân không thể hiểu được thế giới tình yêu ngu ngốc.

Thang Kha liếc mắt nhìn gương chiếu hậu, ánh mắt Khuất Kinh nhìn vợ hắn khiến Thang Kha hoài nghi Khuất Kinh vẫn luôn nhìn thế giới này bằng lăng kính màu hồng.

Thang Kha đưa vợ chồng Khuất Kinh về nhà, liền xác nhận một lần việc kiểm tra sức khỏe cuối tuần. Trên đường về, Thang Kha gọi điện thoại tới phòng khám, lại ở trạm xăng nhắn sếp xác nhận một lần nữa.

Thời điểm hắn đang nhắn tin xác nhận, liền thấy Cao Bá Hoa bước xuống từ chiếc Ferrari phía trước.

Cao Bá Hoa ngược lại không phát hiện Thang Kha, chỉ hướng bên đường đối diện ngoắc ngoắc tay. Hoa Thì đang đứng bên đường đối diện ăn kẹo que. Hoa Thì một bên ngậm kẹo que đi tới, nhíu mày: “Làm sao?”

Cao Bá Hoa cười nói: “Mời em đi ăn cơm!”

Hoa Thì suy nghĩ một chút, lúc đang do dự đã thấy bên trong xe bước ra một người khác___ Hạ Lăng. Hạ Lăng cười nói: “Cùng nhau ăn cơm? Được a! Tôi báo nhà hàng đặt thêm một phần là được.”

Hoa Thì “khư” một tiếng, nói: “Không thích.” Nói rồi quay đầu muốn đi. Cao Bá Hoa lại lôi kéo hắn, thấp giọng nói: “Ai, em không thích ba người sao? Vậy anh bảo hắn lăn.”

“Bảo hắn lăn?” Hoa Thì nhíu mày nói.

“Đúng, cút!” Cao Bá Hoa nói, “Giống như sông Trường Giang chảy về biển đông, mau cút!”

Hoa Thì nở nụ cười: “Vậy anh cũng như nước Trường Giang đổ về biển, lăn đi? Chán ngấy.”

Này cũng thật trùng hợp, điện thoại di động của Thang Kha vang lên, tiếng chuông rõ ràng khẳng khái “Cuồn cuộn Trường Giang đông thệ thủy, bọt nước nghịch tận anh hùng”. Thật sự quá mức trùng hợp, trùng hợp khiến người ta lúng túng, lúng túng đến nỗi tuyệt vọng, tuyệt vọng tới mức làm người tê cả da đầu!

Chữ “hùng” còn chưa dứt, Thang Kha lúng túng đem di động tắt đi. Vừa ngẩng đầu, chỉ thấy Hoa Thì một tay chống lên cửa xe, một tay cầm kẹo que, cười híp mắt nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh giống như mèo con nhìn thấy cuộn len.

Hết chương 69.

Editor: Tùy Tiện

Chương 68

Chương 70

Click to rate this post!
[Total: 2 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment