Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 68

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 68

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-68

CHƯƠNG 68.

Khuất Kinh và Du Chiêu cùng duy trì một loại ngầm hiểu trầm mặc, ở nhà sẽ không nhắc tới sự việc thân thể Du Chiêu không khỏe.

Khương Tuệ Tức cùng cha Khuất cũng không chú ý tới dị dạng.

Khuất Kinh đặc biệt lo lắng Du Chiêu không thoải mái, hỏi han ân cần, còn nhất định phải lái xe đưa Du Chiêu đi làm. Mặc dù quá mức ân cần, Khương Tuệ Tức với cha Khuất cũng không hề nghi ngờ, bởi vì Khuất Kinh đối với Du Chiêu vẫn luôn mười phần sinh lực cùng nhiệt tình. Ngay cả tâm tư nhạy cảm như Thang Kha cũng không cảm thấy có gì dị thường.

Khuất Kinh tự mình lái xe đưa Du Chiêu đi, trên đường còn dặn dò: “Gần đây đừng quá tham công tiếc việc, mệt nhọc, dù sao thân thể mới là quan trọng.”

Du Chiêu nghe Khuất Kinh căn dặn, trong lòng ấm áp, trên mặt lại không thể hiện, chỉ nhàn nhạt nói: “Bác sĩ nói cái này cùng cường độ công việc của em không có liên quan…”

“Anh thấy bác sĩ kia chuẩn đoán cũng không chính xác lắm, nhỡ em không có bệnh thì sao? Hoặc là ngày đó kiểm tra cơ thể đột nhiên bất thường thì sao? Lỡ chuẩn đoán sai, làm sao bây giờ?” Khuất Kinh ôn hòa nói, “Vẫn nên khám thêm vài bác sĩ, nghe càng nhiều ý kiến chuyên gia. Em cảm thấy thế nào?”

Du Chiêu thực sự không thích gặp bác sĩ, càng không vui đem việc cơ thể mình không khỏe ba lần bốn lượt phân tích, miêu tả với người khác. Nhưng lý trí của y lại cho rằng Khuất Kinh nói cũng có lý, chỉ gật đầu: “Được. Anh nói đúng. Em hỏi Hoa Thì xem cậu ấy có quen biết bác sĩ nào giỏi trong lĩnh vực này không.”

“Sao lại là Hoa Thì? Chuyện của em đều phải hỏi cậu ta?” Khuất Kinh không vui oán giận, “Lẽ nào anh không phải người thân cận nhất, đáng tin nhất với em sao?”

Du Chiêu bị Khuất Kinh chất vấn như vậy cũng không biết nói gì.

Theo lý mà nói, vợ chồng là người thân cận nhất. Nhưng trên thực tế, Du Chiêu chưa từng gặp quá vài đôi vợ chồng chân chính thân mật, tín nhiệm lẫn nhau.

Khuất Kinh lại nói: “Có việc em không nói với anh đầu tiên lại nói với Hoa Thì? Anh có thể hiểu là em sợ anh lo lắng, nhưng cho dù không nói cho anh em cũng nên tìm người có đầu óc chút để hỏi a.”

Du Chiêu nghe Khuất Kinh nói thế, cười ra tiếng: “Anh đừng nói Hoa Thì như vậy. Có lúc, cậu ấy cũng rất đáng tin.”

Khuất Kinh lại nói: “Nói chung, sau này có chuyện gì, em đều phải nói với anh, chúng ta cùng nhau giải quyết!”

Du Chiêu nghe, lồng ngực tràn đầy ấm áp, lại lộ ra một tia chần chờ không xác định.

Giống như nhìn dòng suối chảy qua, sợ bước hụt mà đưa chân ra thăm dò. Tâm như treo lơ lửng giữa không trung, nghe tiếng nước ào ào chảy qua, trái tim mạnh mẽ đập.

Du Chiêu chậm rãi nhắm mắt lại, giống như đang ngủ.

Khuất Kinh cũng không nói chuyện, đưa Du Chiêu tới Tiểu Thiện Công Một, lại nhìn Du Chiêu lên lầu. Sau khi trở lại công ty, Du Chiêu giống như ngày thường mở họp nghe báo cáo.

“Đỗ Thương Linh bên kia sao rồi? Vẫn chưa hài lòng phương án đưa ra sao?” Du Chiêu hờ hững hỏi.

“Lần này thông qua.” Davi trả lời, “Người đưa phương án là người mới vào công ty.”

“Người mới?” Du Chiêu có chút ngạc nhiên, “Sao lại là người mới?”

Davi hắng giọng, khó khăn nói: “Khụ khụ… Bởi vì người phụ trách ban đầu là Mandy đã qua hỗ trợ dự án của Hạ Đào… Ngài cũng biết, lúc trước triển lãm tranh của Hạ Đào cần người tương đối cứng tay.”

Du Chiêu nhìn thần sắc của Davi, trong nháy mắt liền hiểu ý. Đỗ Thương Linh là miếng xương vừa cứng vừa thối, Mandy làm PR nhiều năm tất nhiên không muốn gặm, cũng biết gặm không được gì, mượn cơ hội chạy qua bên Hạ Đào chia một chén canh, tiện tay đem củ khoai lang nóng bỏng tay Đỗ Thương Kinh ném cho người mới.

“Người mới là ai?” Du Chiêu hỏi.

Tiểu Thích trả lời: “Là An Đạt.”

“An Đạt?” Du Chiêu ngẫm nghĩ, “Chính là người nhân viên bị say nắng kia?”

Trên mặt Tiểu Thích cũng có chút mất tự nhiên, lúng túng nở nụ cười: “Vâng, chính là cậu ấy.”

Du Chiêu cười gật đầu, nói: “Đúng là người trẻ tuổi. Nếu Đỗ Thương Linh đã thông qua cũng tốt, đỡ phải làm đi làm lại phiền phức.”

Davi còn nói: “Vậy để An Đạt phụ trách hạng mục của Đỗ Thương Linh?”

“OK, cũng là cơ hội để người mới rèn luyện.” Du Chiêu gật đầu, “Nếu để cậu ta phụ trách dự án lớn, cũng phải có chức vụ xứng đáng, nếu không nói ra cũng không dễ nghe. Báo bộ phận nhân sự làm danh thiếp giám đốc cho cậu ta đi.”

Tiểu Thích cười gật đầu đáp ứng. Hắn hối hận mình để An Đạt say nắng, liền lập tức “lấy công chuộc tội” chạy đi báo cho An Đạt tin tức tốt này.

Hợp đồng của Đỗ Thương Linh liền rơi xuống đầu An Đạt. An Đạt vừa mới làm không lâu, bị ‘ma cũ’ nhét cho khách hàng khó xơi, bị ép tham gia cắm trại tới say nắng, cuối cùng đạt được vị trí giám đốc hạng mục. Tình tiết này đó, An Đạt chính mình nghe còn cảm thấy kinh ngạc, không dám tin.

Đợi cuộc họp giải tán, Du Chiêu vỗ bả vai Davi, nói: “Gần đây tôi sẽ bận việc riêng, chuyện của công ty đều nhờ anh trông nom.”

“Nói gì vậy?” Davi cười nói, “Công ty chính là nhà tôi!”

“Nói gì đó.” Du Chiêu cười nói, “Vậy đi, chờ hai tháng sau khi hợp đồng này hoàn thành, tôi mời anh hợp tác, anh cảm thấy thế nào?”

Davi giật mình: “Thật sự?”

“Đương nhiên.” Du Chiêu gật đầu, “Lẽ nào anh không hy vọng như vậy?”

“Đương nhiên tôi hy vọng.” Davi thành thực mà trả lời, “Nhưng không nghĩ tới hạnh phúc đến nhanh như vậy!”

“Cũng không nhất định. Hạnh phúc lớn, trách nhiệm cũng lớn.” Du Chiêu trả lời, “Sau này anh phải bận rộn rồi.”

Cùng Davi nói được một nửa Tiểu Thích liền đi tới. Du Chiêu nhìn về phía Tiểu Thích, chờ cậu mở miệng. Tiểu Thích chỉ nói: “Hạ Đào tới, nói có chuyện gấp cùng ngài thương lượng.”

“Được, cậu ta ở đâu? Tôi lập tức tới.”

Hạ Đào đang chờ bên ngoài, Du Chiêu vội vã đi tới, mời hắn tới phòng làm việc của mình. Y thấy Hạ Đào có vẻ lo lắng, muốn nói lại thôi liền biết chắc chắn xảy ra chuyện lớn.

Du Chiêu quen biết Hạ Đào không lâu nhưng cũng biết Hạ Đào là người thành thục, không có khả năng vì chuyện nhỏ khiến hắn gấp gáp. Có thể làm cho Hạ Đào khó chịu, nhất định là việc lớn.

Du Chiêu rót cho Hạ Đào một chén trà, hỏi: “Tôi là người chuyên nghiệp, cậu có việc có thể nói với tôi. Không cần lo lắng.”

“Tôi biết.” Hạ Đào nhận lấy chén trà, trả lời, “Nếu không tôi cũng không tới tìm anh. Nhưng mà… Trong lòng vẫn có chút không vui.”

Du Chiêu nói: “Nói ra đi, trong lòng cũng dễ chịu hơn chút.”

Hạ Đào suy nghĩ một chút, nói: “Hiện tại tôi cũng được xem như một nghệ thuật gia, nếu phương diện kia xảy ra chút chuyện bê bối sẽ không ảnh hưởng gì chứ?”

Phương diện kia___ là một lời giải thích hàm hồ, nhưng vô luận là Du Chiêu hay Hạ Đào, đều nhất thanh nhị sở*.

(*) Nhất thanh nhị sở: biết rõ mười mươi

Nhưng xuất phát từ sự cẩn thận, Du Chiêu vẫn hỏi: “Cụ thể là gì?”

“Tỷ như… cảnh giường chiếu.” Hạ Đào sờ sờ cằm nói.

Du Chiêu hiểu được, cảnh nóng lộ ra___ việc này phát sinh trên người Hạ Đào không có gì ngoài ý muốn. Y cũng cảm thấy, một nghệ thuật gia bị tuồn cảnh nóng thật sự không ảnh hưởng quá lớn tới tiền đồ, Hạ Đào cũng không phải ca sĩ diễn viên, tình huống như vậy thật sự không ảnh hưởng nhiều ___ Nhưng xuất phát từ góc độ quan hệ xã hội mà nói, tốt nhất là không có.

Du Chiêu nhân tiện hỏi: “Hiện tại đã bị tuồn ra ngoài sao?”

“Không có.” Hạ Đào vung vung tay, “Chỉ là đe dọa. Đối phương muốn tiền.”

Du Chiêu cau mày: “Cậu có thể lựa chọn báo cảnh sát!”

“Vậy không tốt.” Hạ Đào do dự.

Du Chiêu nhìn biểu tình Hạ Đào, suy đoán: “Là bạn trai cũ sao?”

Hạ Đào lắc đầu, hít sâu một hơi, lại thở dài một hơi, nói: “Là cha tôi.”

“A?” Du Chiêu cả kinh.

Hạ Đào nhìn biểu tình kinh ngạc của Du Chiêu, trong lòng căng thẳng liền rút ra một điếu thuốc, cũng không quản chỗ này cấm hút thuốc hay không, hút hai hơi, khói thuốc phả ra giữa bờ môi mỏng: “Có lẽ anh cảm thấy ba anh chết sớm là thảm kịch. Nhưng đối với tôi mà nói có một lão cha bất tử mới là việc bi ai!”

Nói xong, dường như Hạ Đào hiểu được lời này của mình rất không lễ phép, nhắm mắt lại nói: “Tôi không hề có ý xúc phạm anh.”

Du Chiêu nghe vậy cũng không biết làm sao, nửa ngày mới đáp: “Tôi cần biết ông ta nắm được cái gì, muốn bao nhiêu tiền.”

“Bao nhiêu tiền không cần suy nghĩ. Tôi hiểu thủ đoạn của ông ta, anh cho ông ta một khoản tiền, về sau chính là vô tận. Đừng nghe ông ta.” Hạ Đào mở mắt, thần sắc ôn hòa, “Tôi sẽ không cho ông ta tiền. Một xu cũng đừng hòng!”

Hoa Thì điều tra Hạ Đào một chút cũng không sai. Cha ruột Hạ Đào là một MB, gọi là Hạ Vụ. Sau khi Hạ Vụ có tuổi, phiếu cơm** chạy mất, muốn câu dẫn kẻ có tiền khác, mị lực lại không đủ, liền bắt Hạ Đào tiếp khách, tăng sự hấp dẫn. Hạ Đào không tình nguyện, trong lòng sớm đã sinh ý phản nghịch. Hạ Vụ nhìn vào mắt ghim trong lòng, liền lén lút quay lại video. Nếu Hạ Đào dám làm loạn hắn cũng có thể đe dọa được. Bởi vậy, sau khi Hạ Đào trở thành họa sĩ nổi tiếng, mua biệt thự, liền bị Hạ Vụ uy hiếp.

(**) Phiếu cơm: ý nói người bao nuôi

Xem xong video, trong lòng Hạ Đào vừa buồn nôn lại sợ hãi, ngoài mặt lại hờ hững: “Không có gì to tát. Tôi cũng không phải minh tinh.”

Cha hắn lại cười nói: “Tao biết. Họa sĩ gặp chuyện này không ảnh hưởng gì. Nhưng mày làm thế nào trở thành họa sĩ, trong lòng mọi người đều rõ. Mày cho rằng video s*x giữa mày với một lão già truyền khắp đường ngang ngõ hẻm, kim chủ của mày có thể tiếp tục bao dưỡng mày sao?”

Hạ Đào lúc này mới bị nắm thóp, hắn muốn tìm Du Chiêu xem y có biện pháp nào khống chế Hạ Vụ hay không.

Thực tế, Du Chiêu nhìn như kinh nghiệm nhưng cũng chỉ mới đặt chân vào nghề này, rất nhiều thủ đoạn vẫn cần phải học tập, cần quá trình tôi luyện lâu dài. Nhưng y hiểu được, bất kể làm nghề này___ PR cũng được, hệ thống an ninh cũng tốt___ Khách hàng gặp vấn đề lớn, không thể loạn.

“Chuyện này quả thật là một vấn đề, nhưng tôi tin chắc chắn sẽ có cách giải quyết.”

___ Bất kể tình huống nào, đối khách hàng nói câu nói này luôn không sai.

Kết hợp với gương mặt lạnh nhạt mà tự tin của Du Chiêu, quả thực là không thể soi mói.

Hạ Đào yên lòng: “Cảm ơn anh. Xin hỏi có biện pháp gì?”

“Cha cậu cho cậu kì hạn không?” Du Chiêu hỏi.

“Có, thứ sáu tuần này.”

“Còn hai ngày.” Du Chiêu nói, “Sáng mai tôi sẽ cho cậu phương án giải quyết, được chứ?”

“Được.” Không biết vì sao, Hạ Đào chính là tín nhiệm Du Chiêu. Có lẽ Du Chiêu có một khuôn mặt đáng tin, trước giờ đều không vội không hoảng, tính toán kĩ càng, khiến người ta rất dễ tín phục.

Du Chiêu gọi hỏi Mandy, dù sao nàng là người có thâm niên làm PR. Du Chiêu cũng không nói tỉ mỉ, chỉ nói Hạ Đào bị uy hiếp, không có lộ ra chuyện Hạ Đào bị cha ruột uy hiếp.

Mandy quả nhiên là tay lão luyện. Người bình thường nghe tới video giường chiếu đều trợn mắt há mồm, nàng có lẽ nghe nhiều thành quen, phi thường bình tĩnh. Nghe Du Chiêu nói qua tình huống, Mandy nói: “Tình huống như vậy đều dùng tiền mua video.”

Du Chiêu lại nói: “Nhưng cái người ra giá này… Là tên vô lại, chỉ sợ hắn muốn một lần lại có lần thứ hai.”

“Chính là loại rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt? Lão nương thích nhất đối phó với loại lưu manh này.” Mandy gật đầu, “Theo tôi, kẻ như vậy, chỉ có thể dùng một chút thủ đoạn không hợp pháp.”

“Không hợp pháp?” Du Chiêu hít một hơi, “Có thể không ổn hay không?”

Mandy lắc đầu một cái, nói: “Kẻ này vụng trộm vơ vét, cũng không hợp pháp a?” Mandy thậm chí còn dùng tới lời thoại kinh điển trong phim võ hiệp, “Đối phó loại giang hồ bại hoại này, căn bản không cần đạo nghĩa!”

Du Chiêu nhìn mỹ nữ mảnh mai, mặc váy chữ A, chân mang giày cao gót, bước đi đều là uyển chuyển tinh xảo có một nhận thức mới.

Mandy bộ dáng thanh tú tao nhã, tay hoa lan chỉ vừa bấm vừa nói: “Việc này cứ giao cho lão nương, đảm bảo hắn không nhìn thấy mặt trời ngày mai.”

___ Trâu bò!

Du Chiêu kính nể: “Không hổ là trấn trạch chi bảo*** của công ty chúng ta!”

(***) Trấn trạch chi bảo: bảo vật trấn giữ

“Nhưng cũng không cần quá phận!” Du Chiêu nhắc nhở.

“Tôi có chừng mực.” Mandy gật đầu, “Ai có thể qua mặt lão nương ở mặt này, mỗi ngày đều trải qua a.”

Du Chiêu thật sự không tưởng tượng được, thanh tú mỹ lệ như Mandy lại là nhân vật trâu bò như vậy.

Trong giây lát, Du Chiêu quả thực có chút sợ hãi ngự tỷ mi thanh mục tú này sẽ lấy búa đập bể xương cốt Hạ Vụ. Vì vậy, Du Chiêu không thể không xác nhận lại một chút chi tiết nhỏ “không hợp pháp” với Mandy. Kết quả, mỹ nữ tung hoành ngang dọc trên thương trường, tuy rằng ngoài miệng không tha người, thực tế vẫn rất chừng mực. Quả nhiên là khéo léo lão luyện. Du Chiêu yên tâm giao phó nhiệm vụ cho Mandy.

Du Chiêu ở trong phòng làm việc uống trà, sửa sang một chút văn kiện, phát hiện đã sắp tới giờ tan làm.

Du Chiêu nghĩ tới Khuất Kinh dặn dò chính mình không có việc gì không được tăng ca liền chuẩn bị thu dọn đồ đạc. Không nghĩ tới Khuất Kinh nhắn tin tới: “Tan tầm đừng về vội.”

“Tại sao?” Du Chiêu nhắn lại, “Làm sao vậy?”

Khuất Kinh đáp lại: “Anh tới đón em.”

Hết chương 68.

Editor: Tùy Tiện

Chương 67

Chương 69

Click to rate this post!
[Total: 2 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment