Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 55

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 55

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-55

CHƯƠNG 55.

Thời gian trôi rất nhanh, chỉ chớp mắt một cái đã một tháng kể từ khi Du Chiêu từ chức.

Du Chiêu là “đại thiếu gia” của tập đoàn, lại là người nắm hạng mục trọng yếu, thời điểm rời đi rất là hòa thuận vui vẻ. Du Hải rất nguyện ý cho y cái thể diện này, tự mình chủ trì tiệc chia tay. Nếu Du Hải đã tự mình “vui vẻ đưa tiễn”, kia toàn bộ trên dưới công ty cũng không ai là không vui vẻ.

Này thoạt nhìn khiến người hân hoan.

Chỉ là, không chỉ có Du Hải, Du Ung cùng người của hắn đều tới. Đường Đông thậm chí còn kính rượu Du Chiêu, cười nói: “Chúc mừng ngài! Chúc mừng ngài!”

Du Chiêu không để ý gắp đồ ăn. Đường Đông “Chà” một tiếng, nói: “Xem ra là tôi không đủ tư cách…” Liền uống hai chén, ngoài miệng nói “Tôi uống xong, ngài tùy ý”, mà đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Du Chiêu, ý tứ chính là Du Chiêu cũng nên uống đi thôi.

Du Chiêu vờ nghe không hiểu, chỉ nhấp hai cái, thật sự “tùy ý”.

Du Ung nhìn như vậy, liền nói: “Tiểu Đường a, xem ra đúng là ngươi không đủ tư cách. Ta cũng kính Chiêu tổng một ly! Cạn một chén này!” Nói rồi Du Ung liền giơ ly rượu lên.

Du Chiêu lại vẫn không chịu uống.

Nếu là chúc rượu bình thường Du Chiêu vẫn sẽ uống, mà nhìn Du Ung với Đường Đông ra sức ở trước mặt mình chuốc rượu, Du Chiêu chính là cố tình không nể mặt, cũng không sợ bị xem là quá phận lãnh đạm.

Du Ung thấy Du Chiêu cư nhiên không nể mặt, liền không hài lòng: Trước giờ Du Chiêu nào dám như vậy?

Trước đây, Du Chiêu đều khiêm nhượng, chiều theo Du Ung. Chính là trước kia Du Ung tính kế Du Chiêu y cũng không nói tiếng nào, đối với Du Ung vẫn bảo trì mỉm cười. Nào có Du Ung bảo y uống rượu y lại không uống?

Du Ung giậm chân một cái, giống như đứa nhỏ cáu kỉnh mách lẻo với cha: “Chiêu tổng ngược lại là tính khí lớn, ai chúc rượu cũng không uống!”

Du Hải cười nói: “Hôm nay ngày vui, uống hai chén đi!”

Nghe Du Hải nói vậy, Du Ung liền vạn phần đắc ý. Dù sao cha đã lên tiếng, Du Chiêu chưa từng không nghe lời.

Qua nhiều năm như vậy, lời Du Hải đều tựa như thánh chỉ với Du Chiêu.

Bởi vậy, Du Hải nói Du Chiêu uống, Du Chiêu liền không thể không uống. Những năm trước đây, Du Chiêu từng thử mang bệnh đu xã giao, vừa uống thuốc đau dạ dày xong Du Hải liền gọi y chúc rượu khách hàng, chỉ nói “Trong kinh doanh, ung thư gan cũng phải uống”. Du Chiêu ngược lại nghe lời, im lặng nâng cốc uống.

Hiện tại, Du Chiêu nhìn Du Hải, cũng im lặng mà gắp đồ ăn.

Du Hải ngược lại có chút không hài lòng: “Làm sao? Cha bảo con uống một ly, con ngược lại đi ăn?”

Du Chiêu cười cười, nói: “Vì con chuẩn bị mang thai.”

“Ồ.” Du Hải nghẹn một chút, nói “Vậy quên đi, các người cũng đừng để nó uống.”

Du Ung vừa mới đắc ý, nghe Du Hải nói vậy mặt cũng tái đi rồi.

Nhưng mà, Du Ung vẫn nuốt không trôi cơn giận này. Chửi thầm trong bụng nửa ngày, vẫn là Đường Đông ở bên tai Du Ung nói hai câu, mới khiến Du Ung đắc ý lên.

Du Ung nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Du Chiêu, chỉ nói: “Omega đều dựa vào con cái mới có thể ngẩng cao đầu, chiêu này của anh trai thật hay. Làm việc tốt còn không bằng sinh con đâu.”

Du Chiêu nhẹ nhàng liếc Du Ung một cái, biểu tình không gợn sóng, giống như đang nhìn một con khỉ.

Du Chiêu một câu cũng không nói, nhưng khí thế đã đủ đem Du Ung đánh bại.

Du Ung bị như vậy cũng không xấu hổ, trái lại bị chọc giận. Hắn cơ hồ là nhảy dựng lên, nói không thèm lựa lời: “Ta nói là sự thật! Anh suy nghĩ tới người ba ba omega của anh đi! Nếu như không phải ông ta sinh ra anh, chết ở bên ngoài cũng không có người đưa ma!”

Những lời này như đâm vào tim.

Du Chiêu càng chưa từng đề phòng tới câu nói ác độc như vậy. Lời nói tựa dao, đâm thật chuẩn vào chỗ đau của Du Chiêu.

Nhìn sắc mặt Du Chiêu tái nhợt, Du Ung cảm giác “chuyển bại thành thắng”, trên mặt lộ ra thần sắc kiêu ngạo.

Kiêu ngạo như vậy___

Tay Du Chiêu nắm cốc tới phát run, ho khan một tiếng, đem rượu toàn bộ giội lên mặt Du Ung. Trong nháy mắt, nụ cười kiêu ngạo của Du Ung cứng đờ.

“Anh!” Du Ung trợn to hai mắt.

Du Chiêu lại nói: “Xin lỗi, vừa mới ho một tiếng, không cẩn thận.” Nói rồi Du Chiêu nhìn Đường Đông, “Còn không đưa Ung tổng đi rửa mặt, thay quần áo?”

“Đừng giả ngu!” Du Ung mắng, “Tôi thấy anh chính là cố ý!”

Du Ung cao giọng kêu, lập tức khiến Du Hải chú ý. Du Hải bước nhanh đi tới, nói: “Xảy ra chuyện gì?”

Du Ung nhân tiện nói: “Cha, Du Chiêu hất rượu lên người con!”

“Không, là con không cẩn thận.” Du Chiêu đáp, “Vừa mới ho khan không cầm chắc chén rượu. Du Ung đứng quá gần mới không cẩn thận đụng phải. Xin lỗi, anh thật sự không phải cố ý.”

Du Ung tức giận tới phát run: “Anh đừng giả vờ!” Du Ung lại nói, “Tiểu đường, ngươi nhìn thấy, có phải anh ta hất rượu không?”

Đường Đông có chút lúng túng, không dám nói gì. Bởi vì Đường Đông minh bạch Du Hải sẽ không để ý loại chuyện nhỏ nhặt ai giội rượu ai. Du Hải chỉ cảm thấy chính mình chủ trì tiệc chia tay trong vui vẻ, Du Ung hô to gọi nhỏ chính là không nể mặt ông ta. Tình huống này, đừng nói bị tạt rượu, cho dù bị đánh, Du Ung cũng không nên lên tiếng.

“Đừng nói nữa.” Du Hải lạnh nhạt nói, “Mau xuống thay quần áo đi! Nhìn xem con thành cái dạng gì!”

Du Ung còn muốn biện giải lại bị Đường Đông lôi kéo xuống.

Đường Đông một bên lôi kéo Du Ung, một bên thấp giọng khuyên nhủ: “Ngài đường như vậy khiến Hải tổng mất mặt!”

Du Ung lúc này mới ngậm miệng, nhớ tới, vị phụ thân alpha này của hắn coi trọng nhất là mặt mũi. Mặt mũi quan trọng nhất, mà tình thân chỉ là thứ yếu.

Hôm nay Du Hải chủ trì tiệc chia tay Du Chiêu, vui vẻ cũng chỉ làm bộ, muốn thể hiện hắn là một người cha tốt. Hắn thế nào có thể để Du Ung quấy rối? Mặc dù trong lòng Du Hải rõ ràng, nhất định là Du Chiêu chọc giận Du Ung.

Du Hải lại nghĩ đến mấy ngày nay thái độ Du Chiêu đối với người nhà thay đổi, trong lòng cũng có chút không vui. Bởi vậy Du Hải giống như nhắc nhở Du Chiêu: “Tuy rằng con đã kết hôn nhưng vẫn là họ Du. Lại nói, sau khi kết hôn cũng không thấy con về nhà. Mọi người đều muốn gặp con.”

“Vâng.” Du Chiêu gật đầu, nói “Không phải là vì Khuất tổng cùng ngài đều bận rộn sao! Hai ngày nữa nhất định sẽ cùng Khuất tổng về nhà.”

“Vậy thì tốt.” Du Hải gật đầu.

Tuy rằng Du Chiêu không muốn quay lại Du gia nhưng cũng cảm thấy Du Hải nói đúng. Lễ nghĩa, khách khí ngoài mặt vẫn phải làm. Về nhà, Du Chiêu liền nhắc với Khuất Kinh việc phải trở lại thăm Du gia.

“Về Du gia?” Vừa nghĩ tới một đám người Du gia kì quái Khuất Kinh liền nhíu chặt lông mày.

“Nếu không rảnh cũng có thể từ từ.” Du Chiêu thấy Khuất Kinh không thích, nhanh chóng giải thích, “Tất cả mọi người đều hiểu. Nếu không nói đợt này vội vàng chuẩn bị tuần trăng mật, chờ trở lại hẵng nói tiếp.”

Khuất Kinh lại nói: “Đây không phải lý do, lễ nghi cơ bản vẫn phải làm. Dù sao cũng là người nhà của em mà! Là anh sơ sót. Vậy đi, hai ngày nữa là cuối tuần, chúng ta mua ít đồ, trở về Du gia.”

Du Chiêu nghe vậy cũng yên tâm một chút. Y cũng sợ Khuất Kinh thiếu kiên nhẫn mà không đáp ứng. Dù sao trước khi cưới Khuất Kinh gặp gỡ Du gia mấy lần đều huyên náo không vui vẻ. Nếu Khuất Kinh thiếu kiên nhẫn ứng phó người Du gia Du Chiêu cũng có thể hiểu, tự y sẽ xử lý.

Khuất Kinh ngược lại không nghĩ nhiều như thế. Tuy rằng người nhà Du Chiêu đáng ghét, nhưng nhà ai không có vài người họ hàng thân thích khiến người chán ghét đâu? Khuất Kinh cũng không cảm thấy thiếu kiên nhẫn, chẳng qua cảm thấy Du Chiêu khổ cực, lại có mấy người thân kì quái như thế.

Du Chiêu buông xuống tâm sự, thờ phào nằm xuống giường, suy suy sụp sụp mà kéo kín chăn. Khuất Kinh thấy Du Chiêu đắp không kín, liền tinh tế giúp y kéo lại, nói: “Rất nhanh sẽ vào thu, coi chừng bị lạnh.”

Du Chiêu nhìn Khuất Kinh ôn nhu, trong lòng ấm áp, gật đầu nói: “Được.”

Khuất Kinh kề sát vào Du Chiêu, hôn trán y, nói: “Ngày hôm nay em chính thức nghỉ việc ở Du thị, tính toán khi nào thì tới Tiểu Thiện Công? Đám nhân viên bên kia đều ngưỡng mộ đại danh của em đã lâu, chờ em tới chỉ huy bọn họ đấy!”

Du Chiêu nở nụ cười, nói: “Lời này thật kì. Nhân viên cao hứng nhất chính là không có sếp tổng.”

Trước mắt mọi việc của Tiểu Thiện Công Một vẫn là giám đốc cũ xử lý. Dù sao trong việc quản lý vận hành công ty, coi như Du Chiêu không tới công ty vẫn có thể sống, chỉ là chậm hơn vài ngày mà thôi.

Khuất Kinh nói: “Cũng phải, để bọn họ thả lỏng thêm vài ngày đi. Chờ bá đạo tổng tài là em đi làm, khẳng định bọn họ sống không yên.”

“Nói bậy.” Du Chiêu đáp, “Em đối với công nhân viên khá tốt.”

Khuất Kinh gật đầu, nói: “Anh tin. Em đối với nhân viên tốt, đối với chồng lại càng tốt!”

Du Chiêu nằm ở trên giường, tựa tiếu phi tiếu nhìn Khuất Kinh. Chỉ thấy dưới ánh đèn mặt mày Khuất Kinh nhu hòa, nửa điểm cũng không nhìn ra khí chất alpha tin tức tố cường đại, ngược lại ôn hòa tựa như động vật nhỏ xù lông. Du Chiêu sờ sờ đầu Khuất Kinh: “Đầu anh thật tròn a.”

Khuất Kinh ngẩn ra: “Có đúng không?”

“Đây là tốt. Nhìn đẹp mắt.” Du Chiêu vội giải thích.

Khuất Kinh cười nói: “Đúng vậy. Nói tới tròn, em có muốn nếm thử bánh quy hay không?”

Du Chiêu rụt tay về, nói: “Bánh quy gì?”

Đúng như dự đoán, Khuất Kinh lấy ra hộp nhỏ in “Tiệm cafe Lăng Ngữ”, nói: “Nhà họ mới làm ra loại mới, ăn rất ngon!”

Du Chiêu nâng quai hàm, bỗng nhiên nghĩ tới lời Hạ Lăng nói mỗi ngày Khuất tổng đều tới thăm tiệm cafe của hắn.

Du Chiêu liền hói: “Có phải mỗi ngày anh đều tới cửa tiệm kia?”

“Mỗi ngày đều tới? Cũng coi như thế, mà phân nửa đều là sai Thang Kha đi.” Khuất Kinh trả lời, “Chỗ kia cách công ty cũng gần. Một giờ của anh tiếp mấy triệu người, làm sao có khả năng lúc nào cũng chạy đi mua bánh quy?”

Du Chiêu ngược lại yên tâm vui vẻ hơn vài phần, hơi mỉm cười: “Có phải anh thích ăn cái này không?”

“Đúng a. Anh bên dưới nhiều nhân viên như vậy, thích ăn cái gì còn phải tự mình đi mua sao?” Lúc nói chuyện Khuất Kinh mang theo một loại khí tức công tử bột, “Hơn nữa ông chủ nhà bọn họ biết anh thích ăn, sau đó còn thường đưa bánh quy tới.”

Mỉm cười trên mặt Du Chiêu tiêu thất mấy phần: “Vậy anh và ông chủ bọn họ rất quen thuộc?”

“Cũng bình thường.”

Du Chiêu hỏi: “Hắn tên gì?”

“A?” Khuất Kinh ngẩn ra, “Cái này a…?” Khuất Kinh liếc mắt nhìn hộp bánh ‘Tiệm cafe Lăng Ngữ’, liền nói: “Đại khái gọi Lăng Ngữ đi.”

Du Chiêu nghi ngờ nhìn hắn, phảng phất ước lượng như đang ước lượng xem câu này thật hay giả: Anh ấy thật sự không nhận ra Hạ Lăng?

Khuất Kinh lấy điện thoại di động ra, nói: “Anh xem SNS một chút, chắc là có ghi chú.”

Du Chiêu lập tức nắm lấy điểm mấu chốt: “Sao anh lại cùng ông chủ tiệm cafe thêm SNS?”

Khuất Kinh nói: “Đây không phải là hắn coi trọng khách hàng lớn là anh sao?” Nói nói Khuất Kinh lật một chút: “Thấy được, hắn tên Hạ Lăng. Em xem.”

Du Chiêu nhìn thái độ Khuất Kinh bình tĩnh, chính mình lại có chút “lòng tiểu nhân”, còn nhìn tin nhắn tán gẫu của bọn họ. Khuất Kinh ngược lại không để ý. Du Chiêu phát hiện, đề tài tán gẫu của Khuất Kinh và Hạ Lăng đều xoay quanh bánh quy. Nói cũng không được vài câu. Hiển nhiên Khuất Kinh chỉ đối với bánh quy có hứng thú, tình cờ cũng đưa ra kiến nghị về hương vị mới.

“A.” Du Chiêu nửa đùa nửa thật nói, “Hắn còn thay đổi phương pháp, tạo ra hương vị mà anh thích?”

“Anh chính là sếp lớn, rất nhiều người muốn nịnh bợ anh!”

Du Chiêu cũng dở khóc dở cười: “Anh cảm thấy người ta là nịnh bợ anh?”

“Nhất định là như vậy a! Không thì ai lại mỗi ngày chờ xem anh thích ăn vị gì mà thay đổi? Khẳng định là muốn bợ đít.” Khuất Kinh nghiêm túc nói, “Chồng em cũng không phải dốt nát mà!”

Hết chương 55.

Editor: Tùy Tiện

Chương 54

Chương 56

Click to rate this post!
[Total: 8 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment