Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 36

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 36

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-36

CHƯƠNG 36.

Du Chiêu hồi tưởng: Nhiều năm qua y ở Du gia đều nhân nhượng cho yên chuyện, mà Đoạn Khách Nghi sẽ không như thế. Du Chiêu biết Đoạn Khách Nghi ở Du gia có tiếng nói, cho nên vẫn luôn nhẫn nhịn. Những ngày gần đây, Du Chiêu nghĩ chính mình muốn rời khỏi Du gia, cũng muốn “hảo tụ hảo tán”, không muốn gây rắc rối. Nhưng hiển nhiên, Đoạn Khách Nghi không nghĩ thế.

Càng ngày Đoạn Khách Nghi càng không nhìn nổi Du Chiêu đắc ý.

Mà gần đây Du Chiêu rất đắc ý.

Hơn nữa còn là thương trường tình trường đều đắc ý. Loại thể nghiệm này, có lẽ người bình thường cả đời cũng không lĩnh ngộ được ___ tỷ như Đoạn Khách Nghi.

Cũng đi trên con đường tình trường, Khuất Kinh ở nước Mỹ xa xôi mỗi ngày đều cho người mang tặng hoa “Forget me not” tươi tắn, buổi tối cũng không quên gọi điện thoại cho Du Chiêu. Du Chiêu nhìn mấy bình hoa trong phòng, đối với vị hôn phu ở bên kia điện thoại nói: “Anh đừng mỗi ngày đều tặng hoa. Thật ra mấy ngày mang tới một lần là tốt rồi. Cũng không phải hoa để hai ngày liền tàn, như vậy bày ra cũng nhiều lắm.”

“Không thể nào?” Khuất Kinh trả lời, “Em dẫu gì cũng là Du gia đại thiếu gia, lẽ nào trong phòng ngủ bày mấy bình hoa cũng không được?”

“Được thì được…” Du Chiêu ôn nhu vuốt ve cánh hoa “Forget me not” xanh lam, “Nhưng nhiều lắm.”

“Làm sao mà nhiều?” Khuất Kinh nói, “Điều này đại biểu chính là tôi rất nhớ em, nhớ thế nào cũng không đủ.”

Du Chiêu chỉ cảm thấy buồn nôn, liền không nói.

Khuất Kinh thấy Du Chiêu không nói lời nào, liền nói: “Ngủ ngon!”

“Chào buổi sáng.” Du Chiêu nói.

Khuất Kinh và Du Chiêu cách nhau 12 múi giờ.

Mỗi giây đều xa cách.

Nhưng trái tim bọn họ lại càng gần.

Đoạn Khách Nghi nhắm mắt cũng biết hiện tại tình cảm của Du Chiêu cùng Khuất Kinh rất tốt. Có lúc, hắn chỉ có thể oán hận nói: Tốt không được bao lâu. Năm đó Du Hải đối với ta so với các ngươi bây giờ còn tốt hơn nhiều lắm!

Bên ngoài tình trường đắc ý, Du Chiêu trên thương trường biểu hiện cũng không tệ. Sau khi lấy được hợp đồng từ Cao Bá Hoa, y cùng đoàn đội thành tiêu biểu của quý. Du Hải không biết làm sao, lần này đối với biểu hiện của Du Chiêu đặc biệt biểu dương, cam kết sẽ tăng thưởng cho đoàn đội của Du Chiêu.

Du Chiêu tự nhiên là nhận.

Trong phòng làm việc, Du Chiêu nhàn hạ xoay bút máy, không biết đang suy nghĩ gì. Tiểu Thích bỗng nhiên gõ cửa tiến vào, cùng Du Chiêu nói: “Thật kì quái a, Chiêu tổng.”

“Làm sao vậy?” Du Chiêu hỏi.

Tiểu Thích nói: “Tôi vừa mới nhìn thấy Davi bị gọi tới phòng làm việc của Hải tổng.”

Du Chiêu nhíu mày: “Cậu không nhìn lầm?”

Davi là nhân viên bán hàng có nghiệp vụ và năng lực mạnh nhất trong đội của Du Chiêu. Du Chiêu quả thực cũng coi trọng năng lực của hắn. Cho nên, lúc trước Davi yêu cầu lĩnh trước tiền thưởng để giải quyết tiểu tam, Du Chiêu rất sảng khoái móc tiền túi mà không đề xuất với công ty, chính vì muốn thể hiện phong độ của lãnh đạo.

“Không nhìn lầm a.” Tiểu Thích nói, “Chính là hắn!”

Du Chiêu lại nói: “Này cũng kì quái.”

“Đương nhiên kì quái! Hắn và Hải tổng cách vài cấp đấy!” Tiểu Thích nói, “Ngài mới là quản lý trực tiếp của Davi a. Hải tổng cho dù có dặn dò gì cũng phải thông qua ngài nói với hắn a. Hắn có gì báo cáo cũng không nên vượt cấp ngài mà tìm Hải tổng.”

“Không thể nói như thế, đây là công ty của Hải tổng.” Du Chiêu nói, “Hải tổng muốn gặp ai đều được.”

Nói thì nói như thế, nhưng trong lòng Du Chiêu vẫn có chút khúc mắc. Nhưng cái nhọt này rất nhanh được giải đáp. Giờ cơm trưa, Davi tự mình chạy đến tìm Du Chiêu, chỉ nói: “Chiêu tổng, ngài muốn rời đi thật không?”

Du Chiêu cau mày hỏi: “Sao lại hỏi cái này?”

Davi thở dài, nói: “Chiêu tổng đối với tôi có ơn tri ngộ, có chuyện này tôi khẳng định không thể gạt ngài. Hôm nay Hải tổng tìm tôi, nói muốn để tôi làm giám đốc, cho tôi một đội riêng. Nếu như tôi cần, có thể lấy người của ngài.”

Nguyên bản Du Chiêu cũng đoán được, nhưng chính tai nghe người trong cuộc giải thích, trong lòng vẫn nguội đi một nửa.

Chính Du Chiêu còn chưa nói rời đi, Du Hải đã nghĩ biện pháp không cần y. Chân trước Du Hải khen ngợi Du Chiêu tài hoa, muốn thưởng cho y món tiền kếch xù, sau lưng liền muốn phân tán đội của y, làm giảm sức ảnh hưởng của Du Chiêu ở công ty.

Du Chiêu bất giác cười: Không nghĩ tới, chính mình còn chưa “gả đi” đã thành “người ngoài”.

Trong lòng Davi không xác định, liền hỏi: “Cho nên…”

Du Chiêu bình tĩnh lại, không để lộ ra mặt yếu đuối trước nhân viên, kiên định mà ôn hòa nói: “Đây là Hải tổng cho anh cơ hội. Tôi thấy nếu anh ở Du thị phát triển, nên nắm lấy thật chắc. Cơ hội như thế này cũng không nhiều. Anh xem, Du thị rất ít khi đề bạt người ngoài.”

“Chiêu tổng…” Davi cả kinh, “Ngài thật sự muốn đi?”

Du Chiêu gật đầu, lựa chọn trọng tâm nói: “Năng lực và nghiệp vụ của anh rất tốt, tôi đều nhìn thấy, Hải tổng cũng chú ý tới. Một mình dẫn dắt đội, cũng tốt, coi như thử thách giúp anh trưởng thành. Nếu như anh từ chối lần đề bạt này của Hải tổng, tương đương với ném mặt mũi của ông ấy. Sau này anh ở Du thị cũng không tiện lăn lộn.”

Davi nghe Du Chiêu nói như vậy, nhất thời cảm kích: “Nhưng Chiêu tổng, ngài làm sao bây giờ?”

Vốn dĩ Du Chiêu còn chưa nghĩ ra, nhưng hành động của Du Hải ngày hôm nay cũng coi như giúp Du Chiêu quyết định. Du Chiêu chỉ nói: “Anh không cần lo lắng cho tôi.”

Davi suy nghĩ một chút, nghi ngờ nói: “Không phải Chiêu tổng thật sự muốn làm phu nhân toàn chức chứ?”

“Không biết.” Du Chiêu lắc đầu, “Nếu anh muốn biết, có thể ra đi cùng tôi.”

“A?” Davi cả kinh.

Du Chiêu cười nói: “Cũng có thể ở lại Du thị tiếp tục phát triển. Chính anh suy nghĩ một chút đi.”

Nói xong Du Chiêu liền quay người đi.

Cả một buổi chiều Du Chiêu cũng không nhàn rỗi, tìm từng người trong đoàn đội mà mình tín nhiệm nói chuyện. Nội dung rất đơn giản, chính là y chuẩn bị rời đi, nếu như có hứng thú có thể đi cùng y.

Lập tức, toàn bộ đoàn đội của Du Chiêu quân tâm tan rã, vô tâm công tác.

Cuối cùng Du Chiêu mới bàn luận với Tiểu Thích. Sau khi nghe xong Tiểu Thích liền nói: “Tôi nhất định đi cùng Chiêu tổng! Không biết những người khác như thế nào?”

Du Chiêu liền nói: “Tôi tìm đều là người thông minh. Người thông minh đều biết ở lại Du thị là không thể ra mặt. Cậu nghĩ, công ty này ngay cả tôi cũng không tha, bọn họ có thể có được chỗ tốt gì? Huống chi, lúc trước vì giúp tôi làm việc, mỗi người bọn họ đều từng đắc tội Du Ung. Lúc này không đi, lẽ nào chờ sau khi tôi đi, Du Ung tìm bọn họ từng người từng người tính sổ?”

Tiểu Thích bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Phải a! Có đạo lý!”

Tiểu Thích lại hỏi: “Kia Chiêu tổng định tới chỗ nào?”

Nói thật, căn bản Du Chiêu chưa nghĩ tới mình sẽ tới đâu. Du Chiêu muốn rời khỏi Du thị, nhưng không nghĩ tới đột nhiên như vậy. Chỉ là, Du Hải cũng đã ra tay, Du Chiêu tuyệt đối không thể đứng im chờ chết mới hành động như vậy. Bản thân Du Chiêu cũng không biết tiếp theo y nên bước đi như thế nào ___ Mà những lời như thế này không thể nói ra trước mặt cấp dưới.

Vì thế, Du Chiêu như cười như không nói: “Đến lúc đó cậu sẽ biết.”

Nhìn biểu tình kín như bưng của Du Chiêu, Tiểu Thích chỉ cảm thấy Du Chiêu nhất định đã liệu trước, nắm chắc phần thắng!

Không ai biết, chính Du Chiêu cũng hoảng loạn.

Tâm trạng hốt hoảng tới tận tan tầm, chỉ khi ngồi trong xe Du Chiêu mới cảm thấy chút an bình.

Công ty y không ở nổi, nhà cũng chỉ là một đấu trường khác. Không gian an toàn thuộc về riêng y, lại là chiếc xe chật hẹp này.

Y hạ thấp ghế dựa, nằm trong xe, ánh mắt trống rỗng.

Từ khi tốt nghiệp tới nay, Du Chiêu vẫn công tác tại Du thị, hiện tại bỗng nhiên phải đi, y rất mê man. Y uể oải, chậm rãi nhắm mắt, nghĩ tới thanh âm khiến không gian bớt tĩnh mịch.

Trong lòng y khẽ vang lên thanh âm Khuất Kinh.

Y từ từ mở mắt, nhấn số của Khuất Kinh.

“Này…” Thanh âm Khuất Kinh lười biếng, “Vợ ơi?”

Nghe tới hai tiếng “Vợ ơi”, phiền muộn trong lòng liền vơi đi một nửa. Sau đó, Du Chiêu nhìn đồng hồ đeo tay, mới phát hiện hiện tại nước Mỹ đang là bảy giờ sáng.

Chắc Khuất Kinh vẫn còn đang ngủ đi?

“Thật không tiện, đánh thức anh sao?” Du Chiêu áy náy nói.

“Không.” Khuất Kinh nói, “Tôi rất cao hứng.”

Khuất Kinh đúng thật rất cao hứng, còn ghi chú trên lịch: Kỉ niệm lần đầu tiên vợ gọi điện thoại đường dài cho mình.

Hết chương 36.

Editor: Tùy Tiện

Chương 35

Chương 37

Click to rate this post!
[Total: 9 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment