Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 32

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 32

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-32

CHƯƠNG 32.

Qua rất lâu Du Chiêu mới phục hồi tinh thần: Một bữa cơm công phu, việc kết hôn liền bàn luận xong xuôi.

Này cũng quá dễ dàng đi?

Du Chiêu tỉ mỉ hồi tưởng lại tất cả sự việc phát sinh từ lúc nhận định Khuất Kinh chính làm “phối ngẫu hợp pháp” duy nhất của mình. Ngoại trừ lúc mới bắt đầu Khuất Kinh bỏ chạy tới nước Mỹ, tất cả giống như được bôi dầu thuận lợi đến mức Du Chiêu không thể tin được.

Quả thật, Du Chiêu không quá nguyện ý tin tưởng chuyện tốt như vậy sẽ rơi xuống trên đầu y.

Du Hải cũng hoan hoan hỉ hỉ, mấy ngày nay đối với Du Chiêu đều trưng ra khuôn mặt tươi cười. Đại khái nghĩ đứa con trai này sắp kết hôn, muốn rời khỏi nhà, đột nhiên sinh ra mấy phần “tình phụ tử” đáng quý.

Đêm nay, Du Hải thậm chí ôm bình rượu, cảm khái mà lôi kéo Du Chiêu: “Ai! Con nên sống thật tốt! Trước giờ con phải chịu khổ… Ba con cũng như vậy… Hắn là một người rất tốt.”

Nói nói cũng thôi, nhưng nhắc tới Anh Nông, Du Chiêu chỉ cảm thấy dạ dày phảng phất rót đầy nước đắng. Có thể miệng y đủ kín, cho dù một bụng nước đắng, một giọt cũng sẽ không nhổ ra.

Du Chiêu im lặng nhìn bộ dáng say rượu của Du Hải, cụp mi mắt, không nhìn ra một chút cảm xúc.

Du Hải không nhịn được hỏi: “Con không hận ta đi?”

“Không.” Du Chiêu hờ hững nói, “Không hận.”

Du Hải như là yên lòng, nắm tay Du Chiêu: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt… Con là con trai ngoan của ta, con trai ngoan… Sau này cho dù tới Khuất gia, cũng vẫn là con trai ta. Con nhớ cái này là tốt rồi.”

Con vĩnh viễn là con trai ngoan của ta, cho dù tới Khuất gia rồi cũng giống như vậy___

Lời này phảng phất ẩn tình, mà với Du Chiêu lại như ma chú.

Mãi mãi.

Vô luận y chạy tới chỗ nào, y cũng mãi mãi là con ruột của Du Hải.

Sau đó Du Hải lại nói liên miên cùng Du Chiêu, mà y không có tỉ mỉ nghe, chỉ thấy hoảng hốt.

Du Chiêu cùng Du Hải nói xong, liền muốn trở về phòng nghỉ ngơi. Lúc Du Chiêu đi tới hành lang, đã thấy Đoạn Khách Nghi mặc áo ngủ đi tới.

Đoạn Khách Nghi nhìn Du Chiêu, khóe miệng đẩy lên độ cong, xem như là mỉm cười: “Chiêu Nhi, cùng cha ngươi nói chuyện sao?”

“Đúng vậy.” Du Chiêu gật gật đầu.

Đoạn Khách Nghi lại nói: “Vậy là tốt, tâm sự nhiều một chút, ông ấy nhất định rất luyến tiếc con.”

“Không biết.” Du Chiêu nói, “Dù sao cũng là người một nhà.”

“Làm sao không biết?” Đoạn Khách Nghi nhẹ nhàng xoa xoa cổ tay Du Chiêu, giống như người nhà thân thiết, “Ta cũng không nỡ bỏ con. Thật hy vọng con không xuất giá sớm như vậy.”

Du Chiêu cảm thấy da đầu tê dại, muốn chạy trốn bán sống bán chết, rồi lại nhịn, nói: “Đều là hôn nhân bình đẳng, cũng không giống nữ nhân cổ đại xuất giá. Không phải trong nhà ít đi con trai, lại nhiều thêm một con rể tốt sao.”

“Ha ha.” Đoạn Khách Nghi nở nụ cười, “Con nói chuyện thật dễ nghe, so với người ba yểu mệnh kia thật giống nhau.”

Câu này giống như châm kim vào lỗ tai Du Chiêu.

Đoạn Khách Nghi từng thấy Anh Nông, cũng nghe qua Anh Nông nói chuyện. Hắn nói Anh Nông nói chuyện êm tai, là mang theo cố sự. Năm đó, Đoạn Khách Nghi quen biết Du Hải cũng không biết đến sự tồn tại của Anh Nông. Nhưng giấy không gói được lửa, cuối cùng Đoạn Khách Nghi vẫn biết tới sự tồn tại của Anh Nông. Sau khi chất vấn, Du Hải thề, nói đã sớm cùng Anh Nông chia tay, không hề liên quan nữa.

Đoạn Khách Nghi nghĩ Anh Nông là bạn trai cũ của Du Hải, lại mang thai, liền bực bội. Hắn chạy đi tìm Anh Nông, Anh Nông lại chém đinh chặt sắt mà nói: “Đứa bé này cùng Du Hải không hề có chút quan hệ nào.”

Lúc đó Đoạn Khách Nghi tin tưởng. Ai biết, mười mấy năm sau, thình lình đưa cho Đoạn Khách Nghi một đứa con lớn đùng.

Đoạn Khách Nghi thật sự giận điên lên: Năm đó nói đến dễ nghe như vậy, hiện tại lại bắt ta nuôi con trai ngươi!

Đoạn Khách Nghi hận Anh Nông nhưng lại không cách nào thương tổn được Anh Nông. Vậy, hắn chỉ có thể thương tổn Du Chiêu. Tựa như Du Chiêu đau đớn mới có thể giảm bớt thống khổ trong lòng hắn.

Nhưng Du Chiêu lại giống như khúc gỗ. Đoạn Khách Nghi đá y, y cũng sẽ không đau.

Qua nhiều năm như vậy, Đoạn Khách Nghi trong bóng tối khiến Du Chiêu ăn nhiều ít khổ, Du Chiêu đều không bị lay động. Ngược lại là Đoạn Khách Nghi giận tới bật cười, bây giờ bảo hắn còn phải trơ mắt nhìn Du Chiêu trải qua cuộc sống hạnh phúc sao?

Vốn Đoạn Khách Nghi cũng không hận như vậy, nhưng Khuất Kinh chém đinh chặt sắt mà lựa chọn Du Chiêu. Khuất Kinh còn nhẹ nhàng tựa mây bay nước chảy mà nói không cần kí hợp đồng tiền hôn nhân. Lúc này, tâm Đoạn Khách Nghi giống như bị rắn độc cắn một miếng.

___ Tại sao? Tại sao Du Chiêu có thể trải qua tốt như vậy? Du Chiêu xứng sao?

Đoạn Khách Nghi bị sự đố kị hành hạ, đôi mắt đều sắp nhỏ ra máu.

Hắn cho rằng chính mình có thể có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Ban đầu, Du hải đối với hắn rất tốt. Bởi vậy, hắn bị ái tình che mắt, chuyện của Anh Nông cũng không thể cảnh báo hắn. Chờ Du Hải ở trên thương trường đứng vững gót chân, ông ta bắt đầu ở bên ngoài phong lưu. Đoạn Khách nghi vốn chỉ nghĩ Du Hải bận bịu công tác, sau này mới dần dần biết chuyện này. Hắn tức giận làm to chuyện một trận, chạy trở về Đoạn gia. Ai ngờ người nhà họ Đoạn lạnh nhạt nói: “Nhà ai không phải như thế? Ngươi thế nào cố tình lập dị như vậy?”

Đoạn Khác Nghi tâm nguội lạnh, khóc không ra nước mắt. Chắc do sắc mặt Đoạn Khách Nghi tái nhợt, thái độ của người nhà liền mềm mỏng đôi chút, ôn hòa nói: “Không có chuyện gì. Du Hải biết đúng mực. Hắn chỉ như vậy, khẳng định không dám để người khác uy hiếp vị trí của ngươi. Nếu không, người nhà chúng ta sẽ không bỏ qua cho hắn!”

Hai ngày sau, Du Hải tới Đoạn gia, ý tứ muốn xin lỗi. Nhà hộ Đoạn cũng nói: “Người ta đã cho bậc thang, ngươi không xuống hay là muốn ly hôn.”

Đoạn Khách Nghi phát hiện toàn thân hắn không có chút khí lực nào, như cánh diều trong gió, để mặc Du Hải kéo tay trở về.

Ngày đó mưa to tầm tã, Đoạn Khách Nghi yên lặng từ hoa viên đi vào trong nhà. Lúc hắn đứng trên thảm ở đại sảnh, cả người đã ướt đẫm. Lúc này, hắn vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Du Chiêu đứng ở cầu thang bên cạnh, mặt không biểu tình nhìn mình.

Một khắc kia, Đoạn Khách Nghi lập tức thẳng người, lộ ra bộ dáng kiêu ngạo. Du Chiêu cầm khăn mặt đi tới bên cạnh Đoạn Khách Nghi, nói: “Ngươi muốn lau một chút không?”

“Ba” ___ Đoạn Khách Nghi đánh Du Chiêu một bạt tai.

Một cái bạt tai rất vang dội.

Trong đầu Du Chiêu ong ong, trời đất quay cuồng, khuôn mặt lệch về một bên, liền thấy được Du Hải đứng ở tiền sảnh bên cạnh.

Du Hải hiển nhiên thấy cảnh này, nhưng khi Du Chiêu vừa nhìn sang, Du Hải nghiêng đầu đi, quay người đi vào bên trong.

Không ai nhắc lại chuyện này. Tất cả giống như chưa từng xảy ra.

Du Chiêu nhớ tới một khắc kia, cũng không cảm thấy đau đớn hay sỉ nhục, y có chút thương hại Đoạn Khách Nghi.

Y nghĩ, hôn nhân có phải chính là như vậy?

Hôm nay, giống như ngày đó mưa lớn ướt cửa sổ. Du Chiêu đứng bên cửa sổ, nhìn bầu trời tối om bên ngoài, bỗng nhiên nghĩ tới Khuất Kinh. Nếu Khuất Kinh cũng như vậy… Vậy y cũng chỉ có thể như Đoạn Khách Nghi ẩn nhẫn. Có cả nhà ngoại chống lưng như Đoạn Khách Nghi cũng chỉ có thể nhịn, Du Chiêu y lại càng không có đường lui.

Nếu như Khuất Kinh cũng làm ra sự tình giống như Du Hải… Kia, kia…

___ Du Chiêu yên lặng tự nói với mình: Vậy ta muốn so với Đoạn Khách Nghi càng phong độ, ngàn vạn không thể đánh hài tử… Bất kể là do Omega nào sinh ra.

Trong lòng Du Chiêu bỗng nhiên có chút đau.

Hết chương 32.

Editor: Tùy Tiện

Chương 31

Chương 33

P/S: Chiêu Nhi thật mạnh miệng, không phải nói muốn “Thiến hắn” sao :))

Click to rate this post!
[Total: 9 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment