Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 20

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 20

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-20

CHƯƠNG 20.

Làm ngay ở bãi đậu xe.

Đây cũng không Du Chiêu nguyện ý.

Dù sao, Du Chiêu cũng là một thanh niên nghiêm túc.

Đều tại Khuất Kinh.

“Anh… Anh làm sao nói đến là đến?” Du Chiêu mở cửa sổ, thở hổn hển hỏi.

Khuất Kinh liếc Du Chiêu một cái, nói: “Đây không phải tại em sao?”

Du Chiêu lạnh lùng liếc hắn một cái: “Tôi có vấn đề gì?”

Rõ ràng Du Chiêu tức giận trừng Khuất Kinh, nhưng ở trong mắt Khuất Kinh lại tựa như giận dỗi làm nũng. Khuất Kinh bất giác ôm Du Chiêu, hôn y một cái, nói: “Em quá thơm.”

“Phi.” Du Chiêu đẩy hắn ra.

Lúc này, Du Chiêu liền phát hiện chính mình không đúng, tại sao có thể “phi” khách hàng?

Nếu là chọc giận khách hàng thì phải làm sao?

Nhưng Du Chiêu vừa nhìn Khuất Kinh, vẫn thấy hắn còn cười ngây ngô.

Bị “phi” còn vui vẻ như vậy? Đây là thú vui đặc biệt sao?

Du Chiêu rất là khó hiểu.

Đúng lúc này di động của Du Chiêu vang lên.

Du Chiêu nhanh chóng nhận điện thoại: “Tiểu Thích, có chuyện gì?”

Đầu bên kia nói một đống tràng giang đại hải.

Khuất Kinh thấy Du Chiêu nghe điện thoại, một bên ngậm kẹo bạc hà, một bên chống cằm, nghiêng đầu ngắm Du Chiêu. Đây là lần đầu tiên Khuất Kinh thấy bộ dáng Du Chiêu lúc làm việc.

Du Chiêu hơi cúi đầu, đôi mắt chậm rãi chớp động, phảng phất như đang tính toán cái gì. Sắc mặt y trầm tĩnh, thoạt nhìn chính là “Chiêu tổng có nề nếp” trong truyền thuyết. Cố tình một Du Chiêu nghiêm túc nhưng quần áo xốc xếch, khuy áo bị nới lỏng, hai má mang theo lớp mồ hôi mỏng, tóc tai có chút ngổn ngang lại mang theo một phen tư vị đặc biệt.

Du Chiêu nhàn nhạt đáp: “Đây không phải việc lớn.”

Câu nói này khiến Tiểu Thích ở đầu dây bên kia được trấn an.

Lại khiến Khuất Kinh dâng lên thứ cảm xúc khó tả.

Hắn chỉ cảm thấy một Du Chiêu gặp nguy không loạn, toàn thân vẫn đẫm mồ hôi, quần áo lỏng lẻo, đặc biệt câu nhân.

Khuất Kinh xích lại, muốn hôn cần cổ Du Chiêu. Du Chiêu bị kinh sợ, thân thủ đẩy Khuất Kinh, tay đặt lên môi Khuất Kinh. Khuất Kinh liền thuận thế há miệng, liếm đầu ngón tay Du Chiêu.

Trong nháy mắt đầu ngón tay Du Chiêu tựa như điện giật, ngay cả trái tim cũng bị đánh trúng.

“A…” Du Chiêu cả người đều run lên.

Bên kia Tiểu Thích phát hiện dị dạng, nói: “Chiêu tổng sao vậy?”

Thanh âm trầm tĩnh của Du Chiêu lại vang lên: “Không có gì. Chuyện này chờ tôi trở về xử lý.”

“Được, không thành vấn đề.” Trong lòng Tiểu Thích tràn đầy tin tưởng Du Chiêu có thể xử lý tốt tất cả tình huống.

Chuyện này, kì thực nói lớn không lớn.

Chính là công ty mất hợp đồng của một khách hàng lớn, Du Ung bên kia quăng nồi*, nói vấn đề do Du Chiêu bên này. Vừa vặn Du Chiêu không ở công ty, Du Ung liền nhân cơ hội ở trước mặt Du Hải thêm mắm dặm muối, đổi trắng thay đen. Còn nói lần này Du Chiêu xuất ngoại công tác cũng không báo cáo lên, Du Chiêu ỷ vào mình cũng là một “Tổng”, quên nhiệm vụ, coi thường kỉ luật công ty. Nói Du Chiêu muốn kém bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

(*) Quăng nồi: đẩy trách nhiệm cho người khác

Tiểu Thích thuật lại tình hình lúc đó, Du Chiêu liền thấy buồn cười: Cái tên Du Ung này, nói xấu sau lưng cũng không biết nói tới tử huyệt. Hải tổng làm sao sẽ để ý việc Du Chiêu công tác bên ngoài không báo cáo? Nó muốn nói xấu mình, vẫn nên nói chuyện hợp đồng bị mất mới đúng.

Du Chiêu đoán không sai. Du Ung nói liên miên cằn nhằn một đống chuyện xấu của Du Chiêu, thiếu điều nói y uống cafe bỏ nhiều đường lãng phí của công. Những chuyện lặt vặt này Du Hải nghe tới phiền, chỉ nói: “Hợp đồng kia rốt cuộc vì sao lại mất?”

Du Ung nuốt một cái mới nói: “Hợp đồng là Du Chiêu kí về. Giờ bị hủy đương nhiên là vấn đề của y.”

Du Hải lại nói: “Nhưng ta nghe nói, lúc bàn thêm hợp đồng con cũng tới chỗ người ta nói chuyện? Chúng ta cùng một công ty lại có tới hai người tới tìm đối phương đàm luận, điều kiện đưa ra không giống nhau, khách hàng sẽ nghĩ thế nào?”

Du Ung miệng khô lưỡi khô, không chen mồm vào được. May mắn Du Ung mang theo thư kí Đường Đông tới. Đường Đông nhanh chóng bù lấp: “Lỗ điền bên kia cảm thấy chúng ta rất có thành ý, rất quan tâm nhóm khách hàng này.”

“Hừ.” Du Hải hừ lạnh một tiếng.

Đường Đông còn nói: “Kì thực chúng ta cùng bên kia đàm luận rất tốt. Tôi cũng tìm người nghe, là do bộ phận chăm sóc khách hàng khiến họ không hài lòng mới không tiếp tục kí tiếp. Việc này không quan hệ với chúng tôi, chỉ có thể tìm bên chăm sóc khách hàng hỏi.”

“Chăm sóc khách hàng làm sao vậy?” Du Hải hỏi.

Đường Đông trả lời: “Chúng tôi bên này không tiện nói, dù sao cũng là người của Chiêu tổng bên kia. Chúng tôi nói thì không được công chính cho lắm.”

“Hừ.” Du Hải lật qua lật lại mặt giấy, hỏi một người tương đối trung lập bên cạnh, “Cậu nói!”

Người kia liền đáp: “Gần đây cao ốc Từ Ninh của công ty lỗ điền gặp trộm. May là bảo an sớm chú ý tên trộm kia nên công ty mới không tổn thất tài sản. Mà lỗ điền hỏi chúng ta mới phát hiện hệ thống có lỗ hổng. Sau khi kĩ sư kiểm tra mới biết là hệ thống không đúng lúc nâng cấp mới dẫn đến.”

“Hệ thống tại sao không đúng lúc nâng cấp?” Du Hải có chút tức giận nói.

Người kia cũng đáp: “Cái này… Cái này là khách hàng Chiêu tổng kí kết, mọi việc đều do ngài ấy quản lý.”

Công ty lỗ điền đúng là khách hàng mà Du Chiêu kí về. Lỗ điền dùng hệ thống an ninh của Du thị một thời gian vẫn luôn vô sự, gần đây muốn gia hạn hợp đồng thì lại xảy ra vấn đề.

Tiểu Thích rất là lo sợ, ở trong công ty gấp đến độ xoay vòng như con quay. Một lúc lâu sau mới nhìn thấy Du Chiêu trở lại.

Tiểu Thích thấy trên mặt Du Chiêu phảng phất có chút uể oải, liền quan tâm hỏi: “Làm sao vậy Chiêu tổng?”

Du Chiêu ho khan hai tiếng, nói: “Không có gì.”

“Ngài thoạt nhìn có chút mệt mỏi nha?”

“Ồ… Tôi vừa mới đi phòng gym vận động một chút.” Du Chiêu ho khan một cái, còn nói, “Làm sao vậy?”

Một nam đồng sự bước nhanh tới, nói: “Chiêu tổng, việc này là lỗi của tôi. Tôi không tới lỗ điền để nâng cấp hệ thống đúng lúc…”

“Đúng là lỗi của cậu.” Du Chiêu lạnh nhạt nói, “Cậu tại sao không có đi?”

Nam đồng sự nuốt một cái, nói: “Tôi…”

Tiểu Thích nhịn không được nói đỡ: “Nói như vậy, hệ thống là tự động nâng cấp. Nếu nâng cấp không được mới phái kỹ sư tới nâng cấp thủ công. Việc này chênh lệch hai, ba ngày là việc rất bình thường.”

“Chuyện bình thường?” Du Chiêu lạnh nhạt nói, “Cậu cho là trước mặt Hải tổng nói câu này liền qua ải?”

Nam đồng sự vội vàng nói: “Đúng. Đây là lỗi của tôi! Tôi đi làm đơn nghỉ việc.”

Du Chiêu cười lạnh: “Cậu nghỉ việc ngược lại là sạch sẽ. Tôi làm sao bây giờ? Mọi người trong bộ phận làm sao? Cậu nghỉ việc thì toàn bộ KPI tháng này của toàn bộ phận có thể quay lại?”

Nam đồng sự á khẩu.

“Cậu đừng tưởng mình đội cái nồi đó lên thì mình chính là anh hùng.” Du Chiêu nói, “Cậu cũng không ngẫm lại mình có chịu nổi không?”

Nam đồng sự xấu hổ cúi đầu.

Nhìn nam đồng sự trở nên rụt rè, Du Chiêu lại vung tay lên, nói: “Cậu chết cũng không được nhận đó là lỗi của mình, có nghe thấy không?”

Nam đồng sự ngẩn người: “A?”

“Nghe thấy không?” Du Chiêu mắt lạnh hỏi.

Nam đồng sự áy náy nói: “Nghe thấy được.”

Du Chiêu vỗ vỗ vai nam đồng sự, nói: “Nhớ kĩ, đây không phải là lỗi của cậu. Là bộ phận phần mềm bên kia không kịp thời thông báo cho chúng ta phần mềm đổi mới.”

Nam đồng sự trề miệng một cái: “A?”

“Chính là như vậy.” Du Chiêu nói, “Quay về tăng lương cho cậu.”

“A?” Nam đồng sự đã làm tốt tâm lý xin nghỉ việc, không nghĩ tới còn được tăng lương?

Du Chiêu tới phòng làm việc của Du Hải, liền lấy ra lí do bộ phận phần mềm không kịp thời thông báo việc nâng cấp kia.

Quản lý bộ phận phần mềm cũng bị tức tới “gặp vua”. Vị quản lý này là dân kĩ thuật, không hiểu lắm giao tiếp này đó, mở miệng liền nói: “Nâng cấp phần mềm chúng tôi đều phát thông báo! Hắn không mù, lẽ nào không nhìn thấy?”

Du Chiêu liền nói: “Cho nên ý của anh chính là việc nâng cấp phần mềm quan trọng như vậy nhưng không thông báo cụ thể tới từng người?”

“Tôi, tôi…” Quản lý bộ phận phần mềm giật mình.

Quản lý bộ phận phần mềm á khẩu không trả lời được, mà Du Ung bên cạnh nhìn cũng trợn mắt há mồm, không biết nên đáp lại làm sao. Ngược lại là Du Hải, một con cáo già ngàn năm, nơi nào không thấy được đây là muốn “quăng nồi”?

Nếu là bình thường thì cũng thôi, chỉ là mới trước đây không lâu, Hạ Đào trở lại công ty, cùng Du Hải làm chút “nhãn dược”, lại thổi chút gió bên gối.

Nguyên lại Hạ Đào nói với Du Hải rằng Du Chiêu ở sau lưng oán hận Du Hải. Du Hải liền không cao hứng, hiện tại nhân cơ hội bắt được nhược điểm của Du Chiêu, chỉ nói: “Vậy nhân viên của ngươi mù sao? Không thấy thông báo? Còn muốn người ta thông báo đến từng người? Kia muốn ăn cơm còn cần người bón tận miệng sao? Ngươi không phải trẻ con, cho ngươi chỗ tốt còn không cảm ơn, xảy ra chuyện lại muốn trách người khác hầu hạ không tốt?”

Lời này có chút ẩn ý, Du Chiêu bất giác nhíu mày.

Du Ung lại không nghe ra điều gì, chỉ thấy cha răn dạy Du Chiêu thì trong lòng vỗ tay sung sướng.

Du Chiêu nghĩ một hồi, liền nói: “Sự việc của lỗ điền có nhiều điểm kì quái, đáng lí hệ thống an ninh của họ có lỗ hổng sẽ không có nhiều người biết. Nếu có người lợi dụng hệ thống nâng cấp, nói không chắc bên trong để lộ tin tức, cái này còn phải điều tra một chút.”

Du Ung nghe vậy sắc mặt có chút cứng ngắc: “Anh làm sao còn muốn trốn tránh trách nhiệm chứ?”

Du Chiêu lại nói: “Đây là truy tìm nguyên nhân để thay đổi, không phải trốn tránh trách nhiệm. Cậu cũng biết, từ trước tới giờ tôi làm việc đều nhìn kết quả không nhìn người, rất ít nói chuyện tình cảm riêng tư.”

Du Hải nghe được câu này, ngược lại tỉnh táo mấy phần, mới nói: “Con nói đúng, việc này phải điều tra!”

Du Chiêu lại nói: “Còn có một việc, tôi muốn báo cáo riêng với Hải tổng.”

“Được. Những người khác đều đi xuống trước đi.” Du Hải gật đầu.

Những người khác đều đi xuống, Du Chiêu đơn độc đứng trước bàn làm việc rộng rãi, nhìn Du Hải ngồi trên ghế, trong mắt không có chút tình cảm, dường như đối phương không phải cha y.

Du Chiêu thực sự không biết làm thế nào để coi Du Hải chân chính trở thành cha mình.

Y không làm được.

Y cũng không thể xem Du Ung là đệ đệ, càng không cách nào đem Đoạn Khách Nghi trở thành ba của mình.

Trên phương diện quan hệ người thân, y cảm thấy rất đau đầu. Mãi tới khi y phát hiện, dùng quan hệ công việc mà đối đãi với bọn họ dễ chịu hơn nhiều. Du Chiêu xem cha y là “Hải tổng” ___ đây chính là ông chủ của y, y có thể phục tùng, tôn trọng nhưng lại không thật sự cần yêu thích ông ta. Cứ như vậy, quan hệ cha con ngược lại càng hài hòa hơn so với dĩ vãng.

Mà hiện tại y xem Khuất Kinh là khách hàng, tiến triển cũng không tồi.

Du Hải thấy Du Chiêu không nói lời nào liền hỏi: “Làm sao vậy? Không phải con có gì cần báo cáo riêng hay sao?”

Du Chiêu nói: “Con chuẩn bị cùng Cao Bá Hoa kí hợp đồng.”

“Cao Bá Hoa? Đại tập đoàn sao?” Du Hải hơi kinh ngạc.

“Đúng thế.” Du Chiêu gật đầu.

Du Hải cảm thấy có chút vui vẻ: “Không sai nha, âm thầm liền đem sự tình làm!”

“Ân, nhưng còn chưa làm, chờ kí hợp đồng xong lại nói sau đi. Trước mắt chúng ta vẫn điệu thấp** chút.” Du Chiêu nói, “Miễn cho lại sinh biến giống như Lỗ điền.”

(**) Điệu thấp: khiêm tốn

Du Hải cau mày: “Con đây là ý gì?”

“Con cũng không tiện nói, chỉ có thể chờ đợi kết quả của bên kia.” Du Chiêu trả lời, “Chí ít, con không muốn lại có đại diện thứ hai của Du thị đi tiếp xúc khách hàng của mình, đối với công ty cũng không tốt.”

Thời điểm lỗ điền chuẩn bị gia hạn hợp đồng trước kia đã cùng Du Chiêu đàm luận đến thất thất bát bát, ai ngờ giữa đường lại nhảy ra một Du Ung. Du Ung dùng tiền cùng lỗ tiền bàn luận hợp đồng, chuyện này không trong sạch, cũng gây tổn hại tới lợi ích công ty. Sau này Du Hải biết cũng đã rất không cao hứng, bây giờ nghe Du Chiêu nói như vậy, cũng giận: “Thật là…”

Du Chiêu còn nói: “Còn có, Hạ Đào có thể chọn một bộ phận khác hay không?”

“Hạ Đào?” Du Hải có chút kinh ngạc, “Cậu ta làm sao vậy?”

Du Chiêu nhân tiện nói: “Con cũng không rõ ràng. Con chưa từng cùng cậu ta tiếp xúc riêng, chỉ là các đồng nghiệp phản ánh lại cậu ta có chút thất lễ.”

“Con chưa từng cùng cậu ta ở chung?” Du Hải suy nghĩ một chút, “Con hôm nay không phải cùng cậu ta ra ngoài ăn cơm sao?”

Hôm nay Hạ Đào cùng Du Chiêu ra ngoài ăn cơm, trở về liền cùng Du Hải đâm chọc, nói Du Chiêu trong bữa cơm từng oán hận Du Hải.

Cho nên, mới vừa rồi Du Hải mới có thể đối với Du Chiêu như vậy. Du Chiêu cũng nhận ra được dị thường, liền nghĩ tới buổi trưa nay “đắc tội” Hạ Đào, liền cố ý thăm dò, hiện tại nhìn, quả nhiên là Hạ Đào.

Du Chiêu hờ hững nói: “Cũng không thể nói vậy. Buổi trưa hôm nay con cùng Cao Bá Hoa ăn cơm, bàn luận việc kí kết hợp đồng. Hạ Đào đúng là cũng ở đó, còn muốn xin số điện thoại của Cao Bá Hoa. Con nói với Cao Bá Hoa cậu ta là người của cha, Cao Bá Hoa sẽ không cho.”

Du Hải vừa nghe mặt đều tái đi.

Tuy rằng Hạ Đào cùng ông ta lăn giường, nhưng so với omega trang điểm lộng lẫy kia Du Hải vẫn tin tưởng người con tuy không quá thân cận nhưng trầm ổn này.

Du Chiêu không nói nhiều, chạm tới vấn đề liền thôi: “Như vậy… Con về trước xem hợp đồng.”

“Được.” Du Hải gật đầu, sắc mặt khôi phục lại ôn hòa, “Đi đi!”

Du Chiêu xem sắc mặt liền biết, sự việc chấm dứt hợp đồng với lỗ điền tới đây liền kết thúc.

Rời khỏi văn phòng Du Hải, Du Chiêu rất nhanh trở lại bộ phận của mình. Vừa về tới, nam đồng sự kia liền đứng lên, cúi đầu khom lưng: “Chiêu tổng, không có sao chứ?”

“Không có chuyện gì, cậu tiếp tục làm việc.” Du Chiêu nhàn nhạt nói, “Nhớ kĩ lời tôi nói, sau này lanh lợi một chút.”

“Vâng, tôi hiểu được.” Nam đồng sự vội vàng gật đầu.

Du Chiêu xoay người tiến vào văn phòng, mới ngồi phút chốc thì thấy Tiểu Thích dáo dác chui vào, một khuôn mặt đầy bát quái hỏi thăm: “Kia hợp đồng với lỗ điền…?”

“Không còn, cũng không cần nghĩ.” Du Chiêu cầm bút máy lên, kí tên trên hợp đồng, “Nhưng có thể chúng ta sẽ có hợp đồng khác.”

Tiểu Thích lại lắc đầu, nói: “Hợp đồng này cứ thế bỏ qua?”

“Bỏ qua.”

“Nhưng mới vừa rồi Hải tổng rõ ràng nổi trận lôi đình nha!” Tiểu Thích nói.

“Đó là ra uy. Chính ông ấy cũng biết truy cứu sẽ không đạt kết quả gì.” Du Chiêu nhíu mày, “Ai cũng biết chuyện này không thể thoát khỏi liên quan tới Du Ung.”

“Là, là hắn?” Tiểu Thích trợn to hai mắt.

“Lỗ hổng mới xảy ra liền có trộm. Mấy tên trộm bình thường làm sao sẽ biết? Coi như kẻ đó biết, vậy hẳn là có thể làm tốt hơn, làm sao vừa vặn bị bắt lại. Lí nào có việc trùng hợp như thế? Tôi mới cố ý thăm dò, nói muốn điều tra nội bộ, Du Ung đã dấu không được, tất cả đều biểu hiện trên mặt.” Du Chiêu nói rất nhẹ nhàng, giọng nói “tập mãi thành quen” đầy bình tĩnh, “Hải tổng cũng không ngốc, hiểu rõ mọi việc.”

Tiểu Thích lại tức giận không thôi: “Tên Du Ung kia tại sao mỗi ngày đều tính toán ám chiêu sau lưng? Phiền chết rồi!”

“Quả thực. Có tâm tư này không bằng kí thêm hai hợp đồng?” Du Chiêu đối với chút thủ đoạn của Du Ung đều là khịt mũi khinh thường.

Tiểu Thích suy nghĩ một chút lại nói: “Kì thực trong tay chúng ta không có nhược điểm của Du Ung sao?”

“Nhiều lắm.” Du Chiêu nhíu mày, nói “Nhưng có ích lợi gì?”

“Vì sao không sử dụng?”

Du Chiêu nói: “Bởi vì ba hắn là Đoạn Khách Nghi.”

Du Chiêu và Du Ung đều là con Du Hải, nhưng đãi ngộ khác nhau một trời một vực, người nào không biết tại sao? Chính là kém một người ba.

Du Chiêu suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn là chăm sóc khách hàng lớn Khuất Kinh quan trọng hơn.

Du gia là không dựa dẫm được.

Người khác đều nói Du Chiêu là “hoàng thân quốc thích”, là “đại hoàng tử” của Du thị. Nghe thật cao quý.

Mà Du Ung là “thái tử gia”. Đại hoàng tử chỗ nào có thể so với thái tử gia? Từ lâu Du Chiêu đã biết chính mình ở Du thị sẽ không có hi vọng gì.

Nhưng y làm này đó, cũng không phải vì muốn kế thừa gia nghiệp. Y chỉ cảm thấy nếu làm tốt, kế thừa là giả nhưng mà lương, tiền hoa hồng, tiền thưởng, quyền nắm cổ phần này đó, tất cả đều là vàng ròng bạc trắng a?

Cha không thể dựa dẫm, nhưng tiền lại không giống.

“Sao rồi?” Thời điểm Hoa Thì tới đón Du Chiêu, nhìn thấy sắc mặt y không đúng, “Nghe nói hợp đồng với lỗ điền bị hủy, là vì cái này sao?”

“Cậu cũng nghe nói?” Du Chiêu hơi kinh ngạc.

“Không phải đương nhiên sao!” Hoa Thì gật đầu, “Tớ chính là một cái rada!”

Du Chiêu nói: “Đưa tớ tới quán bar.”

Hoa Thì lái xe, một đường bão táp đưa Du Chiêu tới quán bar. Du Chiêu đến quán bar, muốn uống hai chén thả lỏng tâm tình. Tuy rằng Du Chiêu thoạt nhìn gặp biến không loạn, nhưng khi hỏng việc cũng sẽ không vui. Lại nói đến, những năm này y ở Du thị cũng không phải là lần đầu tiên bị cướp công, nên quen cũng đã quen.

Bị cướp khách hàng, bị chửi bới, y đều dùng thái độ bình tĩnh tiếp nhận những thương tổn kia. Có đôi khi không phải Du Chiêu không muốn trở nên yếu đuối một chút, nhưng nếu y yếu đuối sẽ chết rất nhanh.

Y không khỏi nghĩ tới ba ruột của mình: Anh Nông.

Anh Nông là một omega mềm mại, một omega giống như mọi người mong đợi, ôn nhu xinh đẹp, hiểu lòng người. Nhưng là không được chết tử tế.

Lúc Du Chiêu mười lăm tuổi tận mắt thấy Anh Nông qua đời. Lúc đó Du Chiêu liền biết, chính mình tuyệt đối không thể ôn nhu, đáng yêu giống Anh Nông.

Hoa Thì cùng Du Chiêu uống hai chén liền chuyển tới bàn khác, làm quen một anh đẹp trai. Du Chiêu một mình uống rượu lại nghe bên cạnh có người nói chuyện với mình: “Hello! Đây không phải là Chiêu tổng sao!”

Du Chiêu xoay đầu qua, nhìn thấy một người, dù không thấy mặt cũng có thể dựa vào y phục đoán ra gã là ai ___ Ngoại trừ Cao Bá Hoa, sẽ không có alpha nào sẽ nạm kim cương tất cả áo sơ mi đi?

“Cao tổng?” Du Chiêu cười cười, “Trùng hợp như thế?”

Cao Bá Hoa cũng cười cười, ngồi xuống bên cạnh Du Chiêu, nói: “Một mình tới uống rượu sao?”

Du Chiêu lắc đầu một cái, đang muốn chỉ Hoa Thì thì đã không thấy bóng dáng, đành rụt tay về, chỉ nói: “Tôi tới cùng bạn.”

Cao Bá Hoa tựa hồ không quá tin tưởng, nhưng cũng không nói trắng ra: “Há, tôi cũng vậy. Không tìm thấy bạn.”

Du Chiêu cười cười, nói: “Quán bar nhiều người, chớp mắt đã không thấy là rất bình thường.”

Cao Bá Hoa nói: “Sắc trời không còn sớm, tôi đưa anh trở về.”

Du Chiêu lại nói: “Tôi thật sự tới cùng bạn.” Ngữ khí có mấy phần bất đắc dĩ.

Cao Bá Hoa nói: “Được, vậy bạn anh đâu?”

Du Chiêu suy nghĩ một chút, gọi điện cho Hoa Thì, còn mở loa ngoài.

Hoa Thì nhận điện thoại: “Sao vậy Chiêu tổng?”

“Cậu ở chỗ nào? Tớ thế nào không nhìn thấy cậu?” Du Chiêu hỏi.

Hoa Thì đáp: “Cậu còn hỏi cái này? Chính cậu tự trở về đi thôi! Tớ câu được soái ca.”

“Được, chú ý an toàn.” Du Chiêu uyển chuyển nói, cúp điện thoại, liếc mắt nhìn Cao Bá Hoa một cái, “Ngài tin chưa?”

Cao Bá Hoa làm tư thế đầu hàng: “Không phải tôi muốn điều tra anh. Nhưng anh rốt cuộc là chị dâu tôi…”

“Chị dâu?” Du Chiêu cực kì kinh ngạc.

Cao Bá Hoa gật đầu, vẻ mặt thành thật nói: “Nói ra anh sẽ không tin, nhưng tôi và Khuất Kinh là anh em ruột.”

“?”

“Anh chính là chị dâu của tôi!” Cao Bá Hoa đồng tình cầm tay Du Chiêu.

Hết chương 20.

Editor: Tùy Tiện

Chương 19

Chương 21

Click to rate this post!
[Total: 10 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment