Home ABO Nồng đậm tin tức tố [ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 2

[ĐAM MỸ] ABO NỒNG ĐẬM TIN TỨC TỐ – CHƯƠNG 2

by Tùy Tiện
dam-my-abo-nong-dam-tin-tuc-to-chuong-2

CHƯƠNG 2.

Hôm nay Khuất Kinh có thương vụ xã giao cả một ngày tại Uyển Dao Tửu.

Đối phương đánh giá Khuất Kinh, nói: “Nghe nói, tin tức tố alpha của cậu rất nồng nha…”

Khuất Kinh nhún nhún vai, gật đầu: “Anh là beta, cho nên khả năng cảm giác sẽ không đặc biệt rõ ràng.”

“Cho nên omega sẽ cảm nhận rất rõ ràng?” Đối phương có chút ngạc nhiên nói.

“Xem tình huống đi.” Khuất Kinh cười cười trả lời, “Có lúc đụng phải omega… Đặc biệt là trong thời kì đặc thù không có thuốc ức chế kia, bọn họ quấy nhiễu tôi rất nhiều…”

Đối phương cười ha ha: “Này có gì là quấy nhiễu? Cởi quần một cái là xong!”

“Đúng. Cởi quần, tiêm cho hắn thuốc ức chế.” Khuất Kinh cười nói.

Đối phương vẫn cho là Khuất Kinh nói đùa, lại không biết trên người hắn thật sự mang theo thuốc ức chế. Ai dám phát tình với hắn, hắn liền cho người đó một châm.

Một bàn người uống rượu say tới mất hình tượng, chỉ có Khuất Kinh vẫn khống chế được tửu lượng. Hắn giả bộ say, kì thực vẫn rất thanh tỉnh.

Lúc hắn vừa tốt nghiệp quả thực hoàn toàn không quen kiểu “làm việc trên bàn rượu” như thế này. Thế nhưng muốn kiếm tiền, tự nhiên không thể coi thường bỏ mặc, đành phải nước chảy bèo trôi.

Một lão tổng có chút lớn tuổi vẫy cánh tay nói: “Nếu như cậu dám ở trong nhà vệ sinh của omega một phút mà không đưa tới hỗn loạn, tôi liền kí hợp đồng!”

Đổi thành lúc bình thường Khuất Kinh nhất định sẽ giả vờ say, không tiếp chuyện.

Muốn đối phương kí hợp đồng trong lòng Khuất Kinh tự có chiêu, không cần làm chuyện dư thừa như vậy. Nhưng ban nãy hắn đi nhà vệ sinh, phát hiện một omega đang quét dọn phòng vệ sinh bên kia, bên trong hẳn là không có ai. Hắn gật đầu, cười nói: “Được, tôi đi.”

Mọi người đều trợn to mắt, alpha giống như Khuất Kinh tin tức tố cực nồng dám đi nhà vệ sinh của omega?

Trong tiếng ồn ào của mọi người hắn đi ra khỏi lô ghế riêng, thẳng hướng nhà vệ sinh omega.

Lão tổng đuổi thư kí đi cùng qua xem. Thư kí cách xa mấy mét thấy trước cửa phòng vệ sinh treo biển “Đang dọn dẹp” liền chẹp miệng một cái: “Xí! Không có ý tứ!” Sau đó quay đầu trờ về ghế lô cùng lão bản báo cáo “Khuất tổng chơi xấu”.

Khuất Kinh kì thực không hề chơi xấu. Hắn cau mày gõ cửa hai lần liền tiến vào trong. Lúc này cư nhiên mới phát hiện, người dọn dẹp không gặp được, lại gặp phải một omega đang phát tình.

Hắn bảo trì tinh thần, đem quần đối phương cởi xuống, tiêm vào một lọ ức chế đặc biệt.

Mỹ nhân hoa mân côi mật ong tỉnh lại, sau khi thấy được Khuất Kinh đôi mắt tràn ngập hoảng sợ.

Khuất Kinh hỏi: “Cậu vẫn tốt chứ? Vì sao tự trói mình trong phòng vệ sinh?”

Du Chiêu không quen biết Khuất Kinh, tự nhiên sẽ có phòng bị. Y không nói một lời, chỉ yên lặng đẩy Khuất Kinh ra, loạng chà loạng choạng đứng lên.

Khuất Kinh muốn dìu y lại bị cự tuyệt: “Tôi có thể tự đứng lên. Cảm ơn anh.”

Rõ ràng vừa mới đây bộ dáng nhiệt tình như lửa, đảo mắt liền lạnh như băng.

Lúc này, cứu binh của Du Chiêu cuối cùng đã tới. Đó là một omega thời thượng, tên Hoa Thì.

Hoa Thì vội vã chạy vào, thấy Du Chiêu quần áo xộc xệch lại cùng một alpha đứng chung, giật nảy mình, đi lên lôi kéo Du Chiêu hỏi: “Cậu không có chuyện gì chứ?”

Du Chiêu lắc đầu một cái: “Không có chuyện gì.”

Hoa Thì nghi ngờ đánh giá Khuất Kinh: “Anh là ai?”

Khuất Kinh có cảm giác khó có thể biện minh, chính mình lại xuất hiện trong nhà vệ sinh omega. Hắn suy nghĩ một chút, chỉ lọ rửa trên mặt đất, nói: “Tôi quét dọn nhà vệ sinh.”

“?” Hoa Thì cùng Du Chiêu đều có chút ngạc nhiên.

Khi bọn họ vẫn còn ngây người hắn liền quay người li khai.

Hoa Thì thấy Khuất Kinh đi, vội vàng đem cửa phòng vệ sinh đóng lại, quay đầu hướng Du Chiêu nói: “Cậu không xảy ra chuyện gì đi?”

Du Chiêu lắc đầu một cái, nhớ tới tình cảnh ban nãy, tâm lí vừa vội vừa thẹn. Không nghĩ tới chính mình tại trước mặt một alpha xa lạ phát tình. Thực sự vô cùng nhục nhã.

Nhưng nghĩ lại, Du Chiêu cũng bất giác vui mừng. May mắn gặp được alpha này, còn giúp y tiêm thuốc ức chế. Nếu đổi thành một tên mang ý xấu…

Hoa Thì thấy Du Chiêu im lặng không nói, trong lòng càng nóng nảy: “Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Du Chiêu thấy Hoa Thì hấp tấp nóng nảy, vội vàng giải thích, “Cái gì cũng đều không phát sinh.”

Hiện tại Du Chiêu quần áo xốc xếch, cả người chật vật, không tiện ở lại bữa tiệc liền đi về trước.

Bàn tiệc bên kia, Trình tổng Lưu tổng phát hiện Du Chiêu rời đi rất lâu không có trở lại, phẫn nộ nói: “Cái tên omega này cũng quá không khách khí, cư nhiên nửa đường bỏ đi cũng không kêu một tiếng…”

Nhìn Tiểu Thích “một mình chiến đấu” đã bị mọi người chuốc say, Du Ung đơn giản mang theo hai vị lão tổng đến nơi khác giải trí. Bàn luận diễn ra suôn sẻ, đêm đó liền đem hợp ước định xuống, hẹn ngày khác liền kí hợp đồng.

Du Ung tự nhiên cực kì khoái trá. Xưa nay đều là Du Chiêu cướp danh tiếng của hắn, không nghĩ tới cũng có ngày hắn cướp lại của Du Chiêu!

Ngày thứ hai, Du Ung cùng Du Chiêu chạm mặt trước cửa văn phòng. Du Ung mặt mày tươi cười ngăn cản y: “Ai nha anh trai, tối qua anh đi đâu vậy? Trình tổng Lưu tổng đều nhắc anh nha! Nói nếu anh có mặt liền đem hợp đồng kí kết. Chỉ là anh không có, liền tiện nghi tôi rồi, ha ha ha!”

Ý tứ này, Du Chiêu vừa nghe liền biết là trào phúng. Nhớ tới hôm qua chính mình đột nhiên mất không chế, liền biết Du Ung dùng thủ đoạn hèn hạ.

Du Chiêu trong lòng ghi hận trên mặt nhưng vẫn nhàn nhạt.

Ngược lại là Tiểu Thích, trong lòng giận dữ, chỉ nói: “Phía chúng tôi chưa bao giờ nghe nói tới chuyện kí hợp đồng!”

Du Ung cười nói: “Nhanh thôi, nhanh thôi. Hai ngày nữa, chờ tôi kí xong hợp đồng sẽ mời mọi người ăn cơm, ha!”

Nói xong, Du Ung vô cùng đắc chí mà đi.

Tiểu Thích tức giận không nhẹ, nói với Du Chiêu: “Chúng ta có hay không nên đối phó hắn…?”

“Không.” Du Chiêu giơ tay ngăn cản, “Chờ chính hắn ngã ngựa.”

Tiểu Thích ngược lại bội phục Du Chiêu, bất cứ lúc nào cũng có thể giữ được bình tĩnh như thế. Nếu là hắn, đã sớm cầm chùy sắt đi tới nện Du Ung thành đầu chó.

Du Ung cũng cảm thấy kì quái. Hắn cho là Du Chiêu phải bị đả kích rất lớn, không nghĩ tới y thoạt nhìn rất bình tĩnh. Y giống như ngày thường làm công tác, không để lộ ra một chút sơ hở gì.

“Lẽ nào… Ngày hôm qua y không dùng thuốc ức chế cũng không xảy ra chuyện gì?” Du Ung không thể tin được.

Đường Đông bên cạnh Du Ung nhìn thấy liền nói: “Tôi đã sớm nói, Ung tổng nếu làm nên làm tới triệt để. Tìm người, tìm thợ chụp ảnh, đơn giản làm cho y thân bại danh liệt. Hiện tại làm một nửa bỏ một nửa, khiến y mang oán hận, ngược lại là mối họa lớn a.”

Du Ung chần chờ nói: “Nhưng chúng ta cuối cùng vẫn là huynh đệ.”

Đường Đông lắc đầu: “Các ngài chỉ là cùng cha khác mẹ, không thể coi là anh em ruột thịt.”

Mà Du Chiêu bên kia, làm xong công việc này hôm nay liền đúng giờ tan sở.

Tiểu Thích rất bất ngờ, bởi vì đối với loại người cuồng công việc như Du Chiêu mà nói “đúng giờ tan làm” chính là “về sớm”.

“Chiêu tổng hôm nay về sớm như vậy?” Tiểu Thích hỏi.

Du Chiêu gật đầu, nói: “Đúng thế. Có việc.”

“Có thể làm cho Chiêu tổng đúng giờ tan làm… Là việc lớn gì sao?”

“Không biết có tính hay không.” Du Chiêu cầm cặp công văn, nhìn đồng hồ một chút, “Hẹn xem mắt.”

Cằm Tiểu Thích nhất thời rơi trên đất ___ Chiêu tổng đi xem mắt???

Hết chương 2.

Editor: Tùy Tiện

Chương 1

Chương 3

Click to rate this post!
[Total: 10 Average: 5]

You may also like

Leave a Comment